Cứ bước tới mà đi
Friday, February 17, 2012 3:26:56 PM
(SVVN) Don Johnston là một người đàn ông bị giam lỏng trong cái thế giới tẻ nhạt, bị kìm hãm với hàng loạt những suy tưởng về quá khứ và hiện tại. Nhưng, thú vị hơn cả, tất cả những điều như thế lại được kể bằng một giọng châm biếm hài hước trong bộ phim Broken Flowers (Những bông hoa tàn).
Bộ phim hài của đạo diễn Jim Jarmusch phác họa một đô thị trong xã hội nước Mỹ ngày nay, nơi sự thật vẫn còn bị chôn vùi và người ta vẫn đang tìm cách tháo gỡ chính mình. Broken Flowers là một thành công của tác giả khi đoạt được Giải thưởng Lớn tại LHP Cannes 2005, thu về 46 triệu đôla tiền bán vé chỉ với 10 triệu đôla đầu tư.
Don-Juan hết thời
Don Johnston là gã đàn ông sống bằng dịch vụ liên quan đến công nghệ máy tính. Dù đã qua thời nổi loạn của tuổi trẻ và thân hình đã trở nên biến dạng theo thời gian, song Don vẫn còn giữ được nét nặt hóm hỉnh và cái vẻ ưa nhìn của một cựu tay chơi. Cuộc sống tình ái của Don trước sau như một, bởi ông chưa thể dứt được tính trăng hoa. Không vợ con, chỉ có bạn gái, nếu chẳng may cô ấy đi tìm bến bờ mới thì Don lại quay trở về với cái sofa, bầu bạn với chiếc TV cho đến khi ngủ quên trong âm thanh của những cuốn phim kinh điển hay những bản nhạc tình bất hủ…
Ngay cảnh mở đầu, bạn gái mới nhất của Don xách vali bỏ đi. Cô không muốn tiếp tục "chôn thân" với gã Don-Juan hết thời, đơn độc và thiếu sức sống. Một ngày kia, Don được "đánh thức" bằng một lá thư ẩn danh, báo tin rằng trước kia ông đã có một đứa con trai. Nay cậu ta đang nóng lòng muốn biết ba của mình là ai nên đi tìm ông. Don Johnston loay hoay tìm cách gỡ bài toán khó vào những ngày tuổi đã xế chiều….

Như một bông hoa, câu chuyện mà Jarmusch kể bằng hình ảnh cứ "lớn" dần lên như những cánh hoa ẩn chứa nỗi niềm. Don Johnston lên đường tìm lại quá khứ. Trước mắt ông là những ngõ ngách rải đầy kí ức và hình ảnh những người đàn bà đã đi qua đời ông… Hành trình đơn độc của Don Jonston có hai khía cạnh cần nhắc đến: Hoặc là ông tin mình có một đứa con, hoặc ông rốt cuộc cũng mong rằng mình có một đứa con.
Cánh hoa phai
Don Johnston nhờ người hàng xóm Winston, một tay thám tử nghiệp dư, để xin chút lời khuyên về nội dung của bức thư và xuất xứ của nó. Winston cho rằng màu hồng của lá thư cũng là màu tượng trưng cho nhan sắc của một vẻ đẹp. Rằng chắc chắn người đánh bức thư này phải là đàn bà. Năm người phụ nữ trong danh sách có khả năng là chủ nhân bức thư được lên tên. Họ đều là những mối tình mặn nồng của Don trước đây .
Chẳng phải ngẫu nhiên mà Jim Jarmusch đặt tên cho phim là Những bông hoa tàn. Sự tàn phai của thời gian kéo theo mất mát trong cuộc sống. Điều này cũng kèm theo nghĩa rằng, tình yêu của Don hay của những người tình bên cạnh ông rồi cũng có lúc không còn mặn nồng, thiết tha.
Bộ phim hài của đạo diễn Jim Jarmusch phác họa một đô thị trong xã hội nước Mỹ ngày nay, nơi sự thật vẫn còn bị chôn vùi và người ta vẫn đang tìm cách tháo gỡ chính mình. Broken Flowers là một thành công của tác giả khi đoạt được Giải thưởng Lớn tại LHP Cannes 2005, thu về 46 triệu đôla tiền bán vé chỉ với 10 triệu đôla đầu tư.
Don-Juan hết thời
Don Johnston là gã đàn ông sống bằng dịch vụ liên quan đến công nghệ máy tính. Dù đã qua thời nổi loạn của tuổi trẻ và thân hình đã trở nên biến dạng theo thời gian, song Don vẫn còn giữ được nét nặt hóm hỉnh và cái vẻ ưa nhìn của một cựu tay chơi. Cuộc sống tình ái của Don trước sau như một, bởi ông chưa thể dứt được tính trăng hoa. Không vợ con, chỉ có bạn gái, nếu chẳng may cô ấy đi tìm bến bờ mới thì Don lại quay trở về với cái sofa, bầu bạn với chiếc TV cho đến khi ngủ quên trong âm thanh của những cuốn phim kinh điển hay những bản nhạc tình bất hủ…
Ngay cảnh mở đầu, bạn gái mới nhất của Don xách vali bỏ đi. Cô không muốn tiếp tục "chôn thân" với gã Don-Juan hết thời, đơn độc và thiếu sức sống. Một ngày kia, Don được "đánh thức" bằng một lá thư ẩn danh, báo tin rằng trước kia ông đã có một đứa con trai. Nay cậu ta đang nóng lòng muốn biết ba của mình là ai nên đi tìm ông. Don Johnston loay hoay tìm cách gỡ bài toán khó vào những ngày tuổi đã xế chiều….

Như một bông hoa, câu chuyện mà Jarmusch kể bằng hình ảnh cứ "lớn" dần lên như những cánh hoa ẩn chứa nỗi niềm. Don Johnston lên đường tìm lại quá khứ. Trước mắt ông là những ngõ ngách rải đầy kí ức và hình ảnh những người đàn bà đã đi qua đời ông… Hành trình đơn độc của Don Jonston có hai khía cạnh cần nhắc đến: Hoặc là ông tin mình có một đứa con, hoặc ông rốt cuộc cũng mong rằng mình có một đứa con.
Cánh hoa phai
Don Johnston nhờ người hàng xóm Winston, một tay thám tử nghiệp dư, để xin chút lời khuyên về nội dung của bức thư và xuất xứ của nó. Winston cho rằng màu hồng của lá thư cũng là màu tượng trưng cho nhan sắc của một vẻ đẹp. Rằng chắc chắn người đánh bức thư này phải là đàn bà. Năm người phụ nữ trong danh sách có khả năng là chủ nhân bức thư được lên tên. Họ đều là những mối tình mặn nồng của Don trước đây .
Chẳng phải ngẫu nhiên mà Jim Jarmusch đặt tên cho phim là Những bông hoa tàn. Sự tàn phai của thời gian kéo theo mất mát trong cuộc sống. Điều này cũng kèm theo nghĩa rằng, tình yêu của Don hay của những người tình bên cạnh ông rồi cũng có lúc không còn mặn nồng, thiết tha.













