Saturday, March 19, 2011 10:30:20 AM
Bài học từ một câu bé 9 tuổi ở Nhật - Báo Dân TríĐây là một trong những bài báo được lan truyền rất nhiều ở các mạng xã hội, mọi người đều xúc động và cảm thấy khâm phục đất nước Nhật Bản.
Tuy nhiên, báo Dân Trí chỉ đăng 1 phần của bức thư, và bạn đọc :
bài viết gửi từ địa chỉ lemac@yahoo.com lại không ghi rõ nguồn của bức thư trên.
Thật ra, đây là bức thư của TS Hà Minh Thành gửi TS Nguyễn Đình Đăng (
blog cá nhân).
Toàn bộ bức thư và tình tiết của câu chuyện các bạn có thể đọc ở :
đây
Tuesday, March 15, 2011 2:23:22 PM
SG is so hot these days . In such the weather like this, everything is driving me crazy.
Monday, March 14, 2011 1:43:38 PM
LIFE
Are you writing the story of your life, or are you letting other people and circumstances write it for you? You might not consider yourself a follower, but here are a few signs you aren’t in control:
You don’t like your job – Maybe you picked something because it was easier or safer than your ideal career. Worse, maybe you’re just doing what your family pressured you to do.
You’re living paycheck to paycheck – The problem usually isn’t money, but your priorities. It isn’t hard for the stuff you own to turn around and own you.
You feel obligated to do things you don’t want to do. Your first duty is to yourself. You can’t save the world while you’re miserable.
Leading your life isn’t easy. It means freeing yourself from many different assumptions. That freedom can be initially terrifying and painful, which is why so few people do it. It is far easier to just follow the assumptions of society, even if it leaves you unfulfilled.
Here are 7 rules that can help you start building a life worth living:
Rule One: Never let another person dictate the terms for living your life.
Not your parents. Not your spouse. Not your kids. Leading your life means you can accept the input of other people, but the final decision is yours. This means that career choice, relationships, beliefs and way of life are to be judged by you, not anyone else.
This rule holds especially when you have doubts. Don’t let your moment of doubt become a weakness to be exploited by others. Not sure what you want to do with your life? Don’t sit passively and let other people decide for you.
Rule Two: Don’t allow yourself to be chained by consumerism.
The world is filled with stuff. Don’t let stuff get in the way of what is important. When you become chained to your stuff, you are no longer leading your life. Ask yourself: if you had to give up 90% of your net worth tomorrow to pursue your dream, could you do it effortlessly? If you hesitated, perhaps your ability to lead your own life has been weakened by your attachment to stuff.
Rule Three: Rule money. Don’t let money rule you.
Money is a resource that can be applied when leading your life. You can use it to reduce discomforts, focus on meaningful work and apply it to help you learn and improve. But if you’re living paycheck to paycheck, the money is in control.
Here are some goals to put yourself in a position to rule the money in your life:
* Maintain one year of emergency funds in the bank.
* Your lifestyle should expand at a slower rate than your income grows.
* Be able to drastically reduce your expenditures if needed.
Financial freedom doesn’t mean the ability to buy everything you could desire or live in luxury. It means that money becomes a tool and not a distraction in leading your life.
Rule Four: You come first in relationships.
Do you know people that can’t stand being single? They get out of one bad relationship only to jump into the next.
Why? Because they put too much of their needs dependent on that other person. Without emotional and possibly financial support, they can’t survive.
In any relationship you need to be the person that comes first. That means that while you might enjoy the relationship, it doesn’t become the major purpose in your life.
Your purpose and leading your life must come before any relationship you enter. The surprising fact is that when you do this, you are able to have healthier personal and intimate relationships because there is no need for jealousy or possession.
Rule Five: Never outsource your thinking.
“You can split up food between men, but each man must digest it individually.” – Howard Roark in The Fountainhead.
Leading your own life means leading your own beliefs. It means never accepting anything unless you can filter it through your reasoning and find it to be true. Think critically about everything in life. Chances are there are a lot of indigested thoughts floating around trying to bypass your mind and go straight to your gut.
Rule Six: Anything you lack can be trained.
Never accept a fatalistic view of life. So you’ve been told you lack the intelligence, willpower, strength or charisma to do something? Ignore them. So you’ve told yourself that you lack the talent? Ignore yourself.
Begin with the assumption that anything can be trained and you’ll find few exceptions. I used to be a shy, introverted kid. Recently some friends described me as an extreme extrovert, being unafraid to meet new people and having honed my abilities to speak in front of crowds. Begin with the belief that you have no idea where your talents are until you train them.
Rule Seven: Purpose comes from your creative faculties.
Want to know what your purpose in life is? Simple. Hold your hands in front of you. Now look at them. There is your purpose and means to do it.
Purpose is your ability to take the creative energies you have and communicating them with the world. You and I might pick different mediums, but the act of purpose is exactly the same. You could be a manager crafting the art of dealing with people, a programmer crafting the knowledge of algorithms or an entrepreneur crafting the art of a business.
Don’t worry if you haven’t found the right medium. Once you feel that great purpose for your life and it comes from within, that is your greatest asset. With that belief you are the leader of your own life.
Source :
Click Here
Tuesday, February 8, 2011 2:42:42 AM
LIFE
Below is a letter written by President Lincoln to the Headmaster of the school his son went to. It’s a long letter, but do take your time to read it. It’s rather inspiring.
He will have to learn. I know that all men are not just, all men are not true. But teach him also that for every scoundrel, there is a hero; that for every selfish politician, there is a dedicated teacher.
Teach him also that for every enemy, there is a friend. It will take time, I know; but teach him if you can, that a dollar earned is of far more value than five found…
Teach him to learn to lose and also to enjoy winning. Steer him away from envy if you can. Teach him the secret of quiet laughter. Let him learn early that the bullies are the easiest to lick…
Teach him, if you can, the wonder of books…but also give him the quiet time to ponder over the eternal mystery of birds in the sky, bees in the sun and the flowers on a green hill-side.
In school, teach him it’s far more honorable to fail than to cheat. Teach him to have faith in his own ideas, even if everybody tells him they are wrong…
Teach him to be gentle with the gentle and tough with tough. Try to give my son the strength not to follow the crowd when everyone is getting on the bandwagon.
Teach him to listen to all men but teach him also to filter all he hears on a screen of truth and take only the good that comes through.
Teach him, if you can, how to laugh when he is sad…Teach him there is no shame in tears. Teach him to scoff at cynics and to beware of too much sweetness.
Teach him to sell his brawn and brain to the highest bidder but never to put a price tag on his heart and soul.
Teach him to close his ears to a howling mob…and to stand and fight if he thinks he is right.
Treat him gently, but never cuddle him because only the test of fire makes fine steel. Let him have the courage to be impatient; let him have the patience to be brave.
Teach him always to have sublime faith in himself because then he will always have sublime faith in mankind.
This is a big order, but see what you can do…he is such a fine little fellow, my son.
Abraham Lincoln
Bản tiếng việt - in vietnamese- Here
Sunday, February 6, 2011 7:46:57 AM
LIFE
Lang thang internet tình cờ đọc được bài này ?
Nó rất hay . Giới trẻ bây giờ du học nhiều quá, SV Việt Nam đi Mỹ, Anh, Úc, Canada, Nhật vân vân số lượng ngày càng tăng qua từng năm . Đi để nhận được một nền giáo dục tiên tiến hơn, trải nghiệm cuộc sống sâu sắc hơn 
Đồng ý .
Nhưng đó k phải là điều tôi muốn viết ở đây . Đơn giản hãy đọc và cảm nhận .
*Ngày đầu tiên hắn đạt chân đến Mỹ , mang một tâm trạng háo hức , hồi hộp và chờ đợi . Cái tiếng nước Mỹ đến với hắn như một cái gì đó cao vời lắm ,xa xôi lắm , và giờ đây hắn lại ngồi ngẫm ghĩ về những gì đã qua .
Những ngày đầu , cuộc sống rất thoải mái , hắn ngủ rất ngon , và đâu đó trong đêm len lõi vào hắn những giấc mơ đẹp . Đến trường với tâm lí chuẩn bị , với hắn , mọi chuyện rồi sẽ bắt đầu từ đây ......
Những ngày đi học , những bài test ....và đủ đủ mọi chuyện , hắn hơi mệt .Sang tháng thứ 2 , hắn đã tìm được một chân trong một tiệm đồ ăn việtnam vùng ngoại ô seattle . rồi cuộc đời quay một hướng mới từ đây . Những tuần đi làm overtime , những đêm không ngũ ...và những , những đầy rẫy những cái những ......
Move qua cali , cuộc sống lại thêm vô vàn áp lực trong hắn , người hắn như muốn nổ tung , hắn muốn hét lên để được thoải mái một chút , nhưng rồi cũng chìm vào im lặng .....sợ quá ,hắn nghĩ ,bao nhiêu người muốn qua đây nhưng không được , còn mình đuọc thì sao lại không cố gắng lên , ....và cố gắng , cố gắng theo hắn , ám ảnh hắn và cả trong giấc mơ hắn còn thấy ......
Nơi ấy có là thiên đường chăng ? khi hắn đã bỏ tất cả sau lưng lại vietnam để đi tìm một thiên đường hay ảo ảnh thiên đường đây ?
Còn bạn thì sao ?
*Mình cũng ở một cái town hẻo lánh suốt 2 năm đầu ở đây( town gì mà chỉ có hơn 1000 dân). Nhưng mình khác với bạn là mình rất thích cuộc sống ở đó. Vì town nhỏ nên ai cũng biết nhau, mọi người rất thân thiện với nhau. Ở đó mình là người VIệtnam duy nhất ( hình như là người asian duy nhất) nên rất được mọi người để ý và giúp đõ. Bây giờ mặc dù đã trasfer lên trường university ở một city lớn nhưng mình vẫn không thể nào quên được nơi mà mình đã ở 2 năm về trước.
*The place itself is not a paradise. People's perception makes it paradise.
Find somewhere you can call it home, it may be ur paradise then ^_^.
*Tôi sống ở thành phố thuộc dạng lớn và sầm uất nhất nước Mỹ mà chả thấy cái gì là thiên đường cả. Hàng ngày con người lao đi như mũi tên, va vào nhau loạn xị. Trên tàu, nhà ga, đường phố có rất nhiều người điên do quá áp lực. Khắp nơi thì đâu đâu cũng thấy cảnh sát lặng lẽ quan sát mọi người đi đường. Công việc thì nặng nề ko thể thư giãn cho dù vào ngày nghỉ. Người rỗi cuối tuần thì lại tranh thủ đi kiếm tiền để đảm bảo cho cuộc sống. Chi tiêu đắt đỏ. Con người luôn cảnh giác với nhau, xã hội đầy rẫy lọc lừa. Sao có thể gọi đây là thiên đường được nhỉ? C'est bizzare.
*Nước Mỹ chắc chắn không phải là Thiên đường. Những ai nghĩ rằng nước Mỹ là Thiên đường, thì chắc chắn phải thất vọng nhiều lắm. Mỹ cũng có những điểm tốt, điểm xấu như bất kỳ quốc gia nào khác. Nhưng có một điều hoàn toàn đúng, là Mỹ là một đất nước của cơ hội. Những ai có khả năng, cần cù, chịu khó, cầu tiến, đều giành một vị trí nhất định ở đất nước này.
Bạn hãy đến thăm những trường đại học danh tiếng như Harvard, MIT, Princeton, Stanford, Berkeley, Texas; bạn sẽ đếm được rất nhiều Giáo Sư, Giảng Sư, là người di dân. Bạn đến thăm trung tâm Nghiên Cứu Los Almos, Trung Tâm Nghiên Cứu Không Gian NASA, bạn cũng sẽ không thất vọng khi biết rẳng nhiều người nói cùng thứ tiếng với bạn. Bạn có biết rằng người ngoại trưởng của Mỹ Madeleine Albright dưới thời Clinton, sinh trưởng ở Czech và cựu thứ trưởng tư pháp Việt Đinh sinh trưởng ở Việt Nam. Bây giờ bạn hãy nói cho tôi biết có bao nhiêu Giáo Sư người Lào, Khme, Hmong, Hoa ở Đại Học Bách Khoa Sài Gòn?
Dĩ nhiên là không nơi nào bằng chính quê hương của mình. Tuy nhiên, vì một lý do này hay lý do khác, bạn phải đến đây. Có bạn đến đây để học tập, rồi trở về phục vụ quê hương. Có bạn đến đây, vì không tìm được cơ hội ở quê nhà như: Lê Tư Quốc Thắng, Pham Hựu Tiệp, Đàm Thanh Sơn...
Có bạn đến đây để tỵ nạn. Dù bạn đến đây với lý do gì, bạn vẫn bị những cú sốc: văn hóa, ngôn ngữ, phong tục, khí hậu, địa dư......Nhưng rồi bạn sẽ quen đi.
Tôi nhớ ngày đó vào thập niên 1980'S, tôi tốt nghiệp loại giỏi của một trường trung học nổi tiếng ở Sài Gòn, nhưng không dám thi vào bach khoa(chế độ xét lý lịch vẫn còn). Tôi nộp đơn vào trường Đại học nông nghiệp, khoa cơ khí. Điểm đậu là 15.5, tôi được 22, nhưng vẫn bị trượt. Năm sau tôi nộp đơn vào trung hoc chuyên nghiệp Cao Thắng. Người nhận đơn, nói nhỏ vào tai tôi" Em đừng thi vô ích, không đậu đâu," rồi trả đơn lại cho tôi. Lúc đó cũng là lúc tôi nhận biết rằng, mình phải ra đi................ Hơn 20 năm rồi, tôi chưa trở lại Việt Nam. Đất nước này đã trở thành Quê Hương của tôi mất rồi...
Sunday, February 6, 2011 5:21:49 AM
Thơ thẩn
Mấy thằng mày cứ tối ngày trách móc nhau
Có nhiều nhỏi chi đâu chút thời gian gặp mặt
Chưa kịp cạn ly để mặt mừng tay bắt
Có đứa lại phải đi rồi
Cứ như tao, uống cạn rồi... cười
Ai nói gì mặc ai, cứ dĩ hòa vi quý
Không phải tao đang vui, mà vì tao nghĩ
Đời vốn buồn rồi, trách móc nữa làm chi...
Tụi mày nhớ lại đi
Có mấy năm đâu mà bao nhiêu sóng gió
Có đứa chưa chi đã mồ xanh cỏ
Đứa mới cưới vợ về, đã lại bỏ vợ đi...
Có đứa tha phương chẳng để lại tin gì
Bỗng một ngày gọi nhau: "Con tao vừa mất..."
Đến lúc nhận ra nỗi đau là có thật
Thì đã hết thời gian chia sẻ mất rồi...
Nên gặp nhau đây, tao nghĩ, đã vui rồi
Cứ cạn ly đi rồi lại mỗi nơi một đứa
Còn nghĩ về nhau thì năm sau gặp nữa
Bạn bè chỉ rứa mà thôi...
[Lấy từ blog anh Duy]
Saturday, February 5, 2011 12:38:40 PM
Life is so beautiful
http://www.theoyeucau.com/Home/Onair/Vuon_tho/2011/02/05/Tet_/01/Tho_Vui_Chuc_Tet_Tho_Vuon_/Chương trình tháng này hay quá . Mình nghe mà cảm giác tết như đang tràn đấy vậy . Tiếng nhạc sao mà da diết, giọng đọc đi vào lòng người, thơ thì thấm vào ấm lòng kinh khủng
Saturday, February 5, 2011 11:50:15 AM
Music
Nghe bao năm đã nhạt nhòa những dấu yêu xưa
Nhạt nhòa những giấc mơ êm,
Nhạt nhòa những phút bên nhau.
Nghe bao năm đường đời cho tôi biết bao đắng cay
Và cho tôi bao nhớ thương,
Thời gian yên vui khi bé thơ bên nhau.
Buồn vui hôm qua như giá tim tôi khi tôi mơ
Vẫn làm tôi khóc với những nỗi đau của riêng tôi.
Tháng ngày đi qua giờ còn lại gì trong tôi dấu yêu xưa người hỡi!
Về nơi đâu những mộng mơ
Về nơi đâu hỡi những niềm vui
Còn lại mình tôi đang đứng giữa trời
Hay là tôi đã về đâu?
Về nơi đâu cánh diều kia
Về nơi đâu hỡi tuổi thần tiên
Còn lại mình tôi đang đứng giữa trời
Hay là tôi đã về đâu? ... Tôi về đâu?
* Dòng thời gian trôi qua có xóa hết bao niềm đau
Nỗi cô đơn dâng lên khóe mắt khiến cho lệ tuôn
Ngày tháng cứ mãi trôi qua
Hạnh phúc cứ mãi trôi đi
Giờ tìm đâu thấy..........
Wednesday, December 22, 2010 1:01:54 AM
Thơ thẩn
Con yêu dấu…
"Em không thể sống nếu thiếu anh"
Là câu ba không muốn nghe từ con gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì con tìm chưa đúng nửa mà thôi.
"Em không thể sống nếu thiếu anh"
Là câu ba không muốn nghe từ con gái
Dù cho hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, con gái của ba à?
"Em không thể sống nếu thiếu anh"
Là câu ba không muốn nghe từ con gái
Dù con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng con vẫn có 1 nơi…
Ba không thể cùng con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều ba mong con không học
Là cái câu ba chẳng muốn nghe.
Đừng bắt ba tìm giúp một nửa của mình
Vì con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé con yêu.
Ba yêu dấu..
Con hứa…
Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng con
Một người bình thường biết tôn trọng con
Và cũng đáng để cho con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để con tin
Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường con
Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn con là người biết đầu tiên
Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua
Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để ba phải bận tâm về con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.
Một người bình thường đủ để nhấc con lên
Như thuở còn thơ ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời con.
Một người bình thường đủ để thay đổi con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…
Liệu con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…
"Em không thể sống nếu thiếu anh"
Là câu mà con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của con gái với Ba