Skip navigation.

WP Island

Chào mừng các bạn đến WallPearl's Blog. Hiện WPB có một số link download đã hết bandwidth. Xin hãy để lại e-mail nếu bạn không thể download e-books tại đây.

Posts tagged with "Reading-Room"

STICKY POST

Một số thủ thuật khi sử dụng trình duyệt Opera.

,

Opera là một trình duyệt… thôi khỏi quảng cáo nghen, đơn giản vì Pearl dở văn mà ai dùng My Opera cũng biết trong “hồ lô” của Opera có chứa gì rồi ^_^. Bài viết này Pearl chủ yếu nói về một vài thủ thuật khi sử dụng Opera thôi, nhào vô nào…

Read more...

Ma Phương

, , , ...

Ma phương là một ma trận vuông được tạo ra từ một dãy số nguyên liên tiếp, trong đó tổng các phần tử nằm trên mỗi hàng, mỗi cột và đường chéo chính đều có giá trị như nhau gọi là hằng số ma phương (c = (n3 + n)/2). Chính vì tính chất quái đản này mà người ta đã gọi nó là magic square (hình vuông ma thuật). Ma phương đã được biết đến từ rất lâu như trong Hà Đồ, Lạc Thư của người Hoa cổ (650 năm trước CN). Và sau đó đã trở thành một đề tài thú vị trong toán học. Hiện tại người ta đã biết đến rất nhiều loại ma phương và các đồ hình biến hóa của chúng. Trong bài viết này Pearl sẽ trình bày về cách thiết lập các ma phương lẻ và ma phương chẵn.

Read more...

Dance Like No One's Watching

, , ,



We convince ourselves that life
will be better after we get married,
have a baby, then another.
Then we are frustrated that the kids aren't old enough
and we'll be more content when they are.

After that we're frustrated that we
have teenagers to deal with,
we will certainly be happy
when they are out of that stage.

We tell ourselves that our life will be complete
when our spouse gets his or her act together,
when we get a nicer car,
are able to go on a nice vacation,
when we retire.
The truth is there's no better time
to be happy than right now.
If not now, when?

Your life will always be filled with challenges.
It's best to admit this to yourself
and decide to be happy anyway.
One of my favorite quotes comes
from Alfred D Souza.

He said, "For a long time it had seemed
to me that life was about to begin -real life.
But there was always some obstacle in the way,
something to be gotten through first,
some unfinished business,
time still to be served,
a debt to be paid. Then life would begin.
At last it dawned on me that these
obstacles were my life."

This perspective has helped me to see
that there is no way to happiness.
Happiness is the way,
so, treasure every moment that you have.
And treasure it more because you shared it
with someone special,
special enough to spend your time...
and remember that time waits for no one.

So stop waiting until you finish school,
until you go back to school,
until you lose ten pounds,
until you gain ten pounds,
until you have kids,
until your kids leave the house,
until you start work,
until you retire,
until you get married,
until you get divorced,
until Friday night,
until Sunday morning,
until you get a new car or home,
until your car or home is paid off,
until spring, until summer,
until fall, until winter,
until you are off welfare,
until the first or fifteenth,
until your song comes on,
until you've had a drink,
until you've sobered up,
until you die, until you are born again
to decide that there is no better time
than right now to be happy...
Happiness is a journey, not a destination.

So, Work like you don't need money.
Love like you've never been hurt and
Dance Like no one's watching.

~Author Unknown~

Cred: RogerKnapp

Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn

,

Nàng Bạch Tuyết có làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ như son và mái tóc đen dài tự nhiên thật đẹp mà không cần đến bất cứ loại mỹ phẩm hay dầu gội nào của các hãng nổi tiếng đang được quảng cáo ngày đêm trên truyền hình ngày nay. Chính vì thế mà nàng được tôn vinh như một biểu tượng của sắc đẹp tự nhiên.

Thế nhưng, mang danh người đẹp không phải lúc nào cũng là một điều dễ chịu. Mọi người luôn nghĩ nàng như một con búp bê chỉ thích hợp với việc chưng vào tủ kiếng thời trang trong ánh đèn rực rỡ. Không ai để tâm khám phá tâm hồn nhạy cảm, đầy lòng nhân ái, sự nhạy bén cùng trí thông minh và những ước mơ của nàng, bởi định kiến từ xưa đến nay vẫn cho rằng những cô gái có nhan sắc thì thường kém thông minh. Thậm chí còn có lời gièm pha Bạch Tuyết là một nàng công chúa kiêu căng tự phụ, chỉ biết sống nhờ vào vẻ đẹp của mình.

Những suy nghĩ sai lệch, vô căn cứ đó của mọi người khiến Bạch Tuyết cảm thấy tổn thương. Nàng mệt mỏi và chán chường khi phải sống trong một xã hội phức tạp, đầy rẫy những định kiến. Những buổi vũ hội, tiệc tùng và những lời tán dương của mọi người không còn làm cho Bạch Tuyết hứng thú gì nữa. Nàng từ chối vòng hào quang rực rỡ của sự nổi tiếng cũng như những mặt trái của nó để rút vào thế giới của riêng mình.

Một ngày nọ, khi đang một mình buồn bã dạo bước trong rừng, Bạch Tuyết bỗng nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ nằm khuất sau những tán sồi cuối khu rừng. Sự biệt lập và vẻ ngoài xinh xắn của nó khiến nàng không nén nổi tò mò. Thật thú vị làm sao, giữa phòng ăn rộng rãi là một bộ bàn ăn có bảy chiếc ghế con. Trên chiếc bếp lửa đỏ là nồi xúp hầm đang sôi tỏa mùi thơm thật hấp dẫn. Mọi thứ trong căn nhà đều toát lên vẻ ấm cúng và rất đáng yêu. Sau một hồi đắn đo, Bạch Tuyết quyết định gõ cửa. Vừa dợm bước đưa tay lên cánh cửa, Bạch Tuyết đã nghe những tiếng chân bước phía sau. Nàng quay lại và ngạc nhiên nhận ra trước mặt mình là bảy chàng trai có bộ dạng rất nhỏ bé nhưng khuôn mặt lại hết sức hiền lành, đáng yêu. Sau vài giây ngỡ ngàng nhìn nhau, Bạch Tuyết bối rối tự giới thiệu mình:

- Xin chào, tôi tên là Bạch Tuyết!

- Chào Bạch Tuyết. Nàng thật là một cô gái xinh đẹp. Nàng có muốn vào nhà và cùng dùng bữa với chúng tôi không? – Chú lùn đi đầu cất tiếng mời, mở một nụ cười thật tươi.

Vẻ thân thiện và hiếu khách của các chú lùn khiến Bạch Tuyết vui vẻ nhận lời ngay. Vì là nhà của các chú lùn, nên nàng phải cúi người xuống mới qua được cánh cửa chính. Bên trong ngôi nhà bày biện rất xinh xắn và gọn gàng. Mọi thứ đều bé xíu xiu và đáng yêu như chính chủ nhân của chúng vậy. Khi câu chuyện đã trở nên cởi mở và thân tình hơn, Bạch Tuyết tâm sự:

- Thật ra Bạch Tuyết chỉ là biệt danh của tôi mà thôi, còn tên thật của tôi là Lisa. Nhưng đã từ lâu lắm rồi, chẳng còn ai gọi tôi bằng cái tên ấy cả. Mọi người chỉ biết đến tôi như một cô gái đẹp có làn da trắng như tuyết – như chính biệt danh mà họ đã gán cho tôi từ khi còn bé ấy. - Bạch Tuyết thở dài - Điều đó thật khổ sở. Để giữ vững hình ảnh của mình, tôi phải từ bỏ mọi sở thích như tắm biển, đi dạo vào ban ngày. Và vì ai cũng cho rằng tôi hẳn rất kiêu căng với vẻ đẹp của mình, nên chẳng có ai kết bạn với tôi cả.

- Ôi! Một cô gái đáng thương làm sao! Nhưng xin nàng đừng buồn. Chúng tôi sẽ là những người bạn tốt của nàng. – Các chú lùn trìu mến nhìn Bạch Tuyết. – Chúng tôi cũng được mọi người nhớ đến bằng biệt danh thôi. Chắc nàng cũng rất buồn cười khi nghe đến những biệt danh: Tiến sĩ Lùn Tịt, Cáu Kỉnh, Vui Vẻ, Ngái Ngủ, Hắt Xì, Mắc Cỡ và Khờ Khạo.

- Chắc cũng khó khăn lắm khi phải sống với những biệt danh như thế! - Bạch Tuyết cảm thông. - Những biệt danh cũng như những lời chân chọc của mọi người chỉ khiến chúng ta cư xử hệt như thế mà thôi! Tôi không bao giờ đánh giá người khác qua biệt danh cũng như vẻ ngoài của họ.

Nghe Bạch Tuyết nói vậy, các chú lùn có vẻ rất nhẹ nhõm. Họ kể cho nàng nghe rằng những người dân nơi họ ở trước kia đã bắt buộc tất cả các chú lùn phải rời khỏi làng vì cho rằng họ là những kẻ quái dị. Thậm chí ngay cả chú lùn Ethan - người đã có bằng tiến sĩ y khoa – cũng chỉ có thể tìm được việc làm ở các hầm mỏ vì “đó là nơi làm việc thích hợp cho những người lùn”.

- “Người Lùn”, đó quả là một ngôn từ ám ảnh. – Ethan buồn bã.

Doug, chú lùn đứng cuối nhóm cũng thở dài:

- Khi còn bé tôi bị chứng nói lắp, khiến tôi không thể đọc cùng nhịp với các bạn trong lớp. Thế là từ đó, mọi người gọi tôi là Khờ Khạo và cái biệt danh đáng ghét đó đã đeo đẳng tôi mãi đến tận bây giờ. Cho dù có cố gắng thế nào đi nữa, tôi vẫn cứ bị gọi là thằng khờ, nên tôi chẳng còn muốn cố gắng trong bất kì việc gì nữa!

Thế rồi lần lượt từng chú lùn kể cho Bạch Tuyết nghe về cuộc đời của mình. Larry, chú lùn Vui Vẻ, kể về người cha với tính khí kì quặc của ông. Đó là một người đàn ông mà mỗi khi đi làm về nhà chỉ muốn thấy mọi thành viên trong gia đình tươi cười vui vẻ, bất kể đó là một ngày vui hay buồn. Nếu không, ông sẽ nổi giận, gắt gỏng và tìm cách trừng phạt cả nhà. Để gìn giữ hòa khí, mọi người trong gia đình chú đều phải gắng “khoác” cho mình vẻ ngoài thật hạnh phúc, không bao giờ dám tâm sự hay gần gũi với cha. Hậu quả là cách sống đó đã ăn sâu vào tiềm thức của chú đến nỗi giờ đây những cảm xúc thật trong chú đã gần như chai sạn. Tệ hơn nữa, chú hầu như không biết sống cho mình và luôn lo lắng, trăn trở phải làm sao cho được lòng hết thảy bạn bè xung quanh.

Còn Gary, chú lùn có biệt hiệu Cáu Kỉnh cũng đau khổ khi nhớ về thời thơ ấu của mình. Sinh ra với ngoại hình dị tật và một chiều cao khá khiêm tốn, mọi người trong làng đã gán cho chú cái tên “Thằng cẳng lùn” để trêu chọc. Khi đi học, chú cũng không có lấy một người bạn và cũng không màng đến việc kết bạn với một ai. Gary suy nghĩ: “Nếu mình không quen biết, không mở lòng ra với một ai thì họ sẽ chẳng bao giờ gần gũi mình được, và như thế họ sẽ không làm mình đau khổ được nữa”.

Bỗng nàng Lisa chợt để ý thấy một chú lùn cứ ngủ gà ngủ gật ở góc nhà.

- Lúc nào cậu ấy cũng như thế à? – Nàng hỏi.

- Đúng vậy. Donald lúc nào cũng vậy. Từ nhỏ mọi người đã gọi cậu ấy là Ngái Ngủ vì thói quen ngủ gật cả ngày.

- Tôi không nghĩ đó là một thói quen – Lisa nói – Tôi nghĩ Donald cần phải đến bác sĩ chuyên khoa để kiểm tra xem cậu ấy có bị chứng bệnh nào về thần kinh không? Có thể tình hình còn nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng.

Nghe nhắc đến tên mình, Donald choàng tỉnh dậy và cũng gật đầu đồng ý với Lisa. Và rồi, cả nhóm bàn luận với nhau về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và những người bạn thân của mình. Greg, chú lùn có biệt danh Hắt Xì bèn tuyên bố rằng ngay ngày mai chú sẽ đến gặp bác sĩ để chẩn đoán và chữa dứt chứng hắt xì của mình. Chú còn kể rằng chính những cơn hắt xì đã làm chú trở thành trò cười của mọi người và điều đó khiến chú chẳng còn muốn giao tiếp với ai nữa.

Một chú lùn đang ngồi trong góc nhà bỗng tiến đến, chìa tay ra với Lisa:

- Tôi là Chase – Chú bẽn lẽn nói. - Mọi người hay gọi tôi là Mắc Cỡ. Tôi không bao giờ nói chuyện với người lạ vì tôi vốn rất rụt rè, nhưng tôi muốn cảm ơn cô vì đã đến đây. Thật ra việc trò chuyện với người lạ không quá khó như tôi vẫn nghĩ.

Lisa tươi cười đáp:

- Đó chỉ là do thói quen mà thôi. Chúng ta thường quen trói buộc mình trong những định kiến mà chúng ta tự đạt ra. Nếu chúng ta nghĩ là khó, thì nó quả thật sẽ rất khó khăn. Còn nếu chúng ta cứ nghĩ mình làm được, thì mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

- Vậy nàng có gặp khó khăn gì trong cuộc sống vì những định kiến của mình không? – Chase hỏi

Lisa suy nghĩ mọt lúc rồi nhẹ nhàng đáp:

- Tôi thường né tránh mẹ kế của mình. Thật ra bà không phải là người xấu. Tôi biết bà rất muốn gần gũi tôi nhưng vì đã quen với định kiến cho rằng chẳng có người mẹ kế nào thật bụng yêu thương con riêng của chồng nên tôi luôn cố tình xa lánh bà. Tôi nghĩ lát nữa khi về nhà, tôi sẽ xin lỗi và trò chuyện thật cởi mở với bà, biết đâu mối quan hệ của chúng tôi sẽ tốt đẹp hơn nhiều.

Vừa lúc đó bỗng có tiếng gõ cửa. Khi Lisa ra mở cửa, nàng nhìn thấy một chàng trai tuấn tú cưỡi chú ngựa trắng tuyệt đẹp:

- Chào nàng công chúa xinh đẹp. Ta là hoàng tử Hào Hoa, vừa từ phương xa đến đây. Ta muốn tìm cửa hàng áo giáp Ed nhưng dường như ta đã đi nhầm đường. Nàng có thể cho ta xin một cốc nước được không?

- Ồ, rất sẵn lòng! – Lisa vui vẻ - Chàng có cái tên thật là đặc biệt, giống như những chàng hoàng tửu trong chuyện cổ tích vậy!

- Ôi, thật không phải dễ dàng gì khi mang cái tên đó. Nó quả thật là một gánh nặng với ta đấy chứ! Mọi người luôn nhìn vào ta và trông đợi mọi cử chủ, hành động của ta đều hào hoa phong nhã như chính tên gọi của ta vậy. Nhưng nàng biết không, ta đang đói đến mức có thể ăn bốc mà không cần dùng muỗng nĩa, nếu mọi người không phiền lòng!

Nghe hoàng tử nói thế, Bạch Tuyết liếc nhìn chàng mỉm cười, còn các chú lùn thì bật cười ha hả. Họ mời chàng cùng vào dùng bữa. Và trong bữa ăn hôm đó, vì thiếu muỗng nĩa, hoàng tử Hào Hoa đúng là đã dùng tay không mà bốc thức ăn thật tự nhiên và ngon lành. Bữa ăn ấm áp và vui vẻ đến nỗi nàng Bạch Tuyết, sau một lúc e thẹn, cũng bỏ muỗng nĩa để cùng ăn bốc với hoàng tử. Sau bữa ăn, hoàng tử đề nghị được đi cùng Bạch Tuyết ra bờ suối rửa bát đĩa. Sau đó, người ta không rõ là hoàng tử tạm biệt các chú lùn và Bạch Tuyết lên đường hay nán ở lại thêm một vài ngày nữa.

Thoát khỏi định kiến xã hội và không lệ thuộc vào cách nhìn của người khác, biết chấp nhận bản thân sẽ giúp bạn được sống thật với chính mình, thoải mái, tự tin và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.

(Trích từ quyển "Những Câu Chuyện Không Phải Là Cổ Tích" của Sue Gallehugh.)

Hiển Thị Ảnh PNG Trong Suốt Trên IE 5.5+

, , ,

Việc áp dụng các ảnh định dạng PNG trong suốt giúp cho giao diện trang web thêm phần hấp dẫn và hoành tráng hơn. Tuy nhiên định dạng ảnh PNG trong suốt lại không được hỗ trợ trên IE 6- Vốn là các phiên bản trình duyệt hiện vẫn còn rất phổ biến :worried:. Trong khi đó 1 định dạng trong suốt khác là GIF lại chỉ hỗ trợ 256 màu không thể nào thỏa mãn được nhu cầu thẩm mỹ cho một trang web chuyên nghiệp :down:. Rất may mắn là có một bộ lọc CSS giúp bắt IE 5.5 trở lên có thể hiển thị được ảnh PNG trong suốt. Trong bài viết này Pearl sẽ giới thiệu với các bạn về bộ lọc này và cách áp dụng nó để hiển thị ảnh PNG trong suốt cho trang web :up:

Read more...

Fun With Chinese Characters

,

Tiếng Trung Quốc là ngôn ngữ được nói nhiều nhất trên thế giới với khoảng hơn 1/5 dân số toàn cầu trải rộng trên 1 diện tích rộng lớn bao gồm Trung Hoa đại lục và nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ khác. Do sự phân bố rộng lớn như vậy nên sự phát triển của tiếng Hoa cũng khá đa dạng như tiếng Quan Thoại, tiếng Quảng Đông, tiếng Mân, tiếng Ngô, tiếng Thượng Hải,… Tuy nhiên, mặc dù phát triển đa dạng vậy nhưng người Hoa ở các nơi vẫn có thể hiểu được nhau đó chính là nhờ người Hoa vẫn duy trì sử dụng 1 loại chữ viết thống nhất – chữ Hán. Chữ Hán là một loại chữ viết tượng hình có tính biểu ý cao nên mặc dù tương đối khó học và rắc rối hơn so với các loại chữ viết tượng thanh sử dụng bản chữ cái ký âm như tiếng Latin nhưng chữ Hán vẫn duy trì và phát triển đến nay. Mặc khác, có lẽ do tính biểu ý này là tiền đề cho các môn thư pháp, đố chữ hay bói chữ của người Trung Quốc. Chữ Hán được cấu thành dựa trên lục thư (6 nguyên tắc). Các bạn có thể tham khảo thêm về chữ Hán tại đây. Còn trong bài viết này Pearl chỉ xin giải thích ý nghĩa một số từ chữ Hán thông dụng căn cứ trên cấu tạo, hình dáng của từng từ.

Read more...

What Is CSS Sprites?

, , ,

Lần trước sau khi hoàn thành cuốn Simple CSS Standard Version, Pearl có nói sẽ viết tiếp 1 bản advanced nữa nhưng lần trước cài lại máy lỡ tay format mất bản thảo cuốn advanced đi nên :D. Gần đây có người hỏi mà thấy cũng có khá nhiều người dùng từ khóa là Simple CSS Advanced Version để vào blog Pearl :wink:. Cho nên nhân lúc rảnh rỗi Pearl quyết định post 1 tuần 3 ngày thứ 3, 5, 7 các bài viết CSS nâng cao. Thứ nhất là chia nhỏ việc ra làm hăng hái hơn :D Thứ 2 là nhận được ý kiến, thắc mắc ngay cho từng bài viết, khi làm ebook cũng hoàn thiện hơn :smile:. Ở bài đầu tiên này Pearl sẽ giới thiệu với mọi người về công nghệ CSS sprites.

Read more...

Nhận 1 License Miễn Phí Của System Mechanic

, ,

System Mechanic là một bộ công cụ tối ưu hóa hệ thống nổi tiếng của hãng iolo với các chức năng tùy chỉnh hệ thống Windows; tăng tốc ổ cứng; chống phân mảnh; tăng tốc độ kết nối internet; tìm và xóa các file, folder rác hay trùng lặp; fix lỗi, dọn dẹp, chống phân mảnh registry;… Chương trình được trang web TopTenReviews xếp hạng thứ 2 trong hạng mục phần mềm tiện ích cho máy tính. Ở bài viết này Pearl sẽ hướng dẫn mọi người cách để sở hữu 1 “li xăng” miễn phí của phần mềm nổi tiếng này.

Read more...

Khóa và Ẩn Folder Không Cần Cài Đặt Thêm Phần Mềm

,

Đối với những máy tính dùng chung thì vấn đề riêng tư dữ liệu hết sức quan trọng. Để phục vụ nhu cầu này thì có khá nhiều phần mềm khóa + ẩn file / folder, phần mềm encrypt / decrypt, hay thậm chí các dịch vụ drive online giúp lưu trữ dữ liệu thẳng lên ổ đĩa ảo trên mạng. Tuy nhiên nếu không thích dùng các phần mềm hay dịch vụ lưu trữ mạng thì với 1 vài thủ thuật Windows cũng có thể giúp bạn hoàn thành nhiệm vụ ở 1 mức độ có thể chấp nhận.

Read more...

Một Bàn Tay Vỗ Không Kêu

,

Có một em bé gái ngay từ nhỏ đã không thể đi lại được bình thường, cũng không thể ra ngoài chơi đùa với bạn bè, ngay cả với cái gì đó cho dù rất nhỏ đối với em cũng rất khó khăn. Hằng ngày em chỉ có thể ngồi bên cửa sổ trông các bạn cùng lứa tuổi vui chơi nô đùa, em cảm thấy hết sức thèm thuồng. Em bé gái còn rất nhỏ tuổi, còn chưa hiểu biết nhiều đến các sự việc, em tưởng rằng sau khi lớn lên rồi sẽ có thể ra ngoài chạy nhảy.

Ngày qua tháng lại, em bé gái dần dần lớn khôn, rồi em cũng biết mình mắc bệnh tê liệt ở chân, không thể đứng dậy đi lại được. Em cảm thấy ngày càng đau buồn, và cũng không thích có ai đến gần. Về sau, có một bác cao tuổi dọn đến làm láng giềng nhà em, tuy bác đó chỉ có một cánh tay, nhưng lại rất lạc quan, bác thường đến kể chuyện cho em nghe, về sau hai bác cháu trở thành đôi bạn thân của nhau.

Một hôm, bác đẩy xe đưa em ra ngoài đi dạo, dọc đường đi qua một trường mẫu giáo. Tiếng hát non nớt, thánh thót của các em trong sân trường đã thu hút sự chú ý của hai người. Sau khi các em vừa hát xong một bài, bác nói với cô bé rằng : "Bác cháu mình vỗ tay cổ động các em đi." Cô bé kinh ngạc nói: "Khuỷu tay cháu không động đậy được, mà bác cũng chỉ có một cánh tay, làm sao mà vỗ tay được? " Bác mỉm cười nhìn cô bé rồi cởi khuy áo để lộ phần ngực ra ngoài, rồi bác vỗ tay lên ngực ...

Hôm đó là một ngày đầu xuân, làn gió vẫn còn lành lạnh, nhưng cô bé cảm thấy có một luồng hơi ấm truyền qua khắp mình. Bác già nói với cô bé rằng : "Chỉ cần cố gắng, một bàn tay cũng có thể vỗ thành tiếng được, cháu vẫn có thể đứng dậy được."

Từ đó, cô bé tràn đầy niềm tin, cô bắt đầu tập đi từng bước một, nhẫn nhịn sự đau đớn. Có người nói cô bé sao mà nông nổi , bác sĩ cũng khuyên cô không nên lạc quan một cách mù quáng. Trước thái độ của mọi người, cô nói dứt khoát rằng: "Ắt sẽ có ngày tôi đứng lên được." Thế rồi có một ngày, chân cô bỗng nhiên có cảm giác. Thế rồi cô quả là có thể đứng dậy được. Sau đó cô tập đi từng bước nhỏ một, cứ thế cô cứ tập đi từ từ từng bước, cuối cùng cô đã có thể chạy rồi,mỗi bước đi của cô, mỗi sự nhảy vọt đáng quý biết bao. Cứ thế, cô cứ chạy, chạy mãi, và rồi cô đã đoạt ba giải nhất huy chương vàng tại đại hội thể thao Olympic Roma năm 1960.

Cho mãi đến nay, Willma Rudolph vẫn là nhân vật anh hùng trong ấn tượng của rất nhiều công chúng. Có lẽ bạn biết biệt danh của cô ta, đó là "Con Linh Dương đen", biệt danh này là đến từ động tác chạy hoàn mỹ như hình dáng con Linh Dương.

Lời Bình: Một bàn tay có thể vỗ nên tiếng ư? Chúng ta ai nấy đều không cần nghĩ đã phủ nhận ngay, thế nhưng nó lại có thể thực hiện được, tạo nên kỳ tích này không phải là Thượng Đế, mà là do sự nỗ lực và kiên trì.

Thành công bao giờ cũng là điểm chót của cả chặng đường, chứ không phải ở nơi gần khởi điểm, có thể chúng ta cất hàng ngàn hàng vạn bước, cũng không đi đến mục tiêu, nhưng sự thành công rất có thể đang nấp ở đằng sau chỗ rẽ, chỉ cần chúng ta kiên trì chút nữa, một chút nữa, thành công sẽ mỉm cười vẫy tay chào đón chúng ta.



Chúng ta thường nói, mùa xuân là mùa niềm tin và hy vọng, bài hát "Xuân về hoa sẽ nở" có lời như sau:

Xuân về hoa sẽ nở

Chim liệng cánh tung bay

Anh ở đâu yêu em

Biến mất trong biển người

Hiện thực thường bất lực

Phải có tính nhẫn nại

Mới có kết quả tốt

Thành công hay là thất bại đều là quá trình thực hiện kỳ vọng của mình, gieo loại giống gì thì ra quả loại giống ấy. Lòng tin là một chất xúc tác, ai có lòng tin thường biết khắc phục mọi khó khăn, bằng sự nỗ lực bền bỉ và sự bỏ ra một cách gian khổ để đi đến thành công.


Cred: CRIVN

:heart:
Download Opera, the fastest and most secure browser
July 2009
S M T W T F S
June 2009August 2009
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31