Saturday, April 18, 2009 1:36:35 PM
nhật kí

Khi bản thân mình thấy thất bại ...
Mình cảm thấy cô đơn ...
Trong lúc bản thân mình như chìm vào bóng tối ...
Mình nhận ra không còn ai bên cạnh ...
Nhưng rồi mình lại nghĩ ...
Sao bản thân mình phải buồn, phải thấy cô đơn khi còn rất nhiều bạn bè bên cạnh ...
Hiện giờ người bạn gắn bó nhất là thằng Tabilu, thằng Lion, những đứa bạn thân nhất là
thằng Bò, Mắm Heo ...
Những người anh chị vui vẻ Happy sister Thảo, Sis Trang p5, bro Thiện ...
Bé Diễm p5 ...
Gia đình mình ở quê ...
Hãy cố bình tĩnh mà nhớ lại rằng " khó khăn là nấc thang đầu tiên để bản thân chúng ta
trưởng thành !
Mỗi lúc buồn mình thường ngồi xe bus để thư giãn, nhưng hôm nay lại không hiệu quả bằng một tiếng cười của những đứa bạn, tiếng cười có lẫn chút muộn phiền nhưng mà mình thấy ấm áp ... Cám ơn tình bạn, tình bạn chân thành là tình bạn tồn tại mà không cần có lý do. Là mỗi lúc giận hờn trên nét mặt đều giả tạo bởi trong lòng vẫn tin tưởng nhau mãi mãi ! Mình đã rất coi trọng một người bạn nhưng hóa ra gần như mình bị lừa, bây giờ thì phải gặp khó khăn quá lớn, khong thể nói với gia đình, hay bạn bè nơi xa, chỉ có thể
than thở với bạn bè bên cạnh, điều đó làm mình hiểu những người bạn bên cạnh đáng quý
biết bao nhiêu !Dòng nhật kí này rồi sẽ phai mờ theo thời gian...
Friday, April 17, 2009 2:18:16 PM
nhật kí
Đừng để bạn của mình buồn phiền về mình nữa, vì họ còn có cuộc sống riêng, không phải lúc nào cũng lắng nghe mình được, nếu mọi chuyện có thể giữ mãi trong lòng không nói ra với ai thì khi chuyện buồn phiền kết thúc, quá khứ sẽ không còn là điều để mình bận tâm, nếu như chuyện đó không kết thúc hoàn toàn, để lại muộn phiền và vết thương lòng cho mình, cố sống vui vẻ thì bạn bè cũng sẽ vui. Dù biết bạn bè cần phải chia sẻ nhau, nhưng chúng ta cứ như lúc mới gặp nhau, không ai biết chuyện ai, chúng ta vẫn có thể vui vẻ mà phải không ? Thôi được rồi, ngày mai nhé, hãy luôn tạo cho bản thân một nụ cười, đôi khi là giả tạo cũng không sao, chỉ cần trong lòng mình luôn còn có một con đường để đi, chỉ cần bản thân mình không làm phiền ai và không ai làm phiền mình là được rồi phải không !
Không phải là người bạn cuối cùng cũng im lặng, có lẽ người bạn ấy cũng đang chờ mình nói, nhưng có lẽ mình không nên nói, và mình không được buồn bực vì không thể bày tỏ những gì mình đang nghĩ, đang buồn, đang thất vọng mà hãy đi ngược lại, tìm niềm vui, hi vọng, trước tiên là cười lên vì mình còn sống !
Friday, April 17, 2009 1:45:00 PM
nhật kí
Chúc mọi người ngủ ngon.
Cám ơn mập nhiều nhé, nếu không có mày, bây giừo có lẽ tao đã là "thiên thần gục ngã" rồi, hi vọng những gì tốt đẹp sẽ đến với mày, hi vọng Chúa sẽ luôn lắng nghe mày. Tao tin là Chúa có thật và luôn lắng nghe con người cầu nguyện.
Rồi ngày mai mọi thứ lại bắt đầu, nếu chúng ta không trì trệ thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn !
Thursday, April 16, 2009 1:46:49 PM
Hãy dang rộng ước mơ và đôi cánh của tâm hồn, khi đó chúng ta sẽ kết nối với nhau tạo thành bàn tay yêu thương đem tình yêu đến tất cả mọi người !KÍ ỨC Vì sao mưa lại buồn? Vì sao các bài hát về mưa đều buồn? Vì sao mưa lại làm ta nhớ tới 1 người, 1 người thật xa, xa ta mãi , 1 người mà ta biết không bao giờ quay trở lại... Không hiểu tại sao lòng cứ mãi vấn vương, cứ mãi thương nhớ về mưa ...
Mưa - về... bắt nạt mẹ "con ốm"...
Mưa - xoá dấu trộm khoai ngoài đồng...
Mưa - ngồi trên lan can nhà mình đếm bong bóng mưa...
Ôi! Những cơn mưa tuổi thơ!

Mưa lúc bé gắn liền với những mảnh áo mưa mẹ vá lại vội vàng ngày hôm trước...
Mưa khi ta lớn hơn gim dấu chân trên con đường đi học lầy đất, con ngõ nhỏ ngập tràn những hoa dâm bụt, những hoa...
Lớn hơn nữa, những cơn mưa được giấu e thẹn trong cánh ô đủ màu... Mưa bấy giờ gắn với 1 tình bạn đẹp. Ngày nào mưa hai đứa lui cui trong cái áo mưa hai mảnh, đường như rất ngắn nhờ những câu chuyện trong mưa... Giờ - mỗi lần kể lại những ngày mưa đến lớp - hai đứa lại cười, chỉ cười... vì nhớ, vì hạnh phúc...
Mưa cấp ba, mưa một mình... mưa buồn... Sáng dậy... trời lại mưa... ngồi nhỏm dậy... quấn chặt chăn ấm... ngồi nhìn mưa rơi... nghĩ về ai đó
Ừ thì lúc bé, mưa vô tư, mưa theo suốt bao nhiêu chuyện vui... Ừ thì bây giờ đã lớn, mưa đem về bao nhiều kỷ niệm, bao nhiêu gắn bó... Vì sao lúc bé mưa thì lại vui mà bây giờ cứ mưa lại buồn?
... bởi vì...
... mưa cũng lớn lên...Read more...
Wednesday, April 15, 2009 10:30:00 PM
chia sẻ
Nụ cười có thể giả tạo nhưng giọt nước mắt thì không ...

Read more...
Wednesday, April 15, 2009 3:40:53 PM
chia sẻ
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
"" Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả ""
(Sưu tầm)
Wednesday, April 15, 2009 3:29:49 PM
nhật kí
Thằng mập nói "Tâm hồn là bức tường nhiều cửa sổ , mày thích thì mở ko thích đóng bớt", từ lúc ít liên lạc với thằng bạn ở Cần Thơ, Tuấn và Dương là hai đứa bạn hay chia sẻ với mình nhiều nhất, những buồn vui trên thành phố này đã quá nhiều rồi, thật sựu khó có thể chất chứa thêm được điều gì đau buồn nữa, nếu có, chắc bản thân mình sẽ ngã quỵ, rồi chẳng bao giờ đứng lên nổi. Đó không phải là bi quan hay yếu đuối mà là đã quá sứ chịu đựng rồi. Đó không phải là không còn ai giúp đỡ, mà đó là không còn ai có thể giúp được nữa, đó không phải tại vì tôi trở nên khép kín, mà đó là vì tôi mở rộng tâm hồn cũng chẳng đón nhận được gì đâu. Không phải đó là điều làm tôi tuyệt vọng, đó lại là điều làm tôi nhìn nhận cuộc sống bằng đôi mắt trưởng thành và vô cảm hơn...
Ngày hôm nay đậu môn avcn mừng hết lớn luôn, cả nhóm nhỏ đậu hết rồi, không ai phải lo lắng nữa, còn 2 môn cơ lưu chất và cơ học máy, không biết học kinh tế khó bằng cơ khí không nhỉ, hay khó hơn, nghe đồn nó dễ hơn. Nhưng hãy cười một cái trước khi out đã hi hi...

1 2 3 4 Next »