Tell me all about this name, that is difficult to say. It was given me the day I was born.
Want to know about the stories of the empire of old. My eyes say more of me than what you dare to say.
All I know of you is all the sights of war. A film by Coppola, the helicopter's roar.
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
Tell me all about my colour, my hair and my little feet That have carried me every mile of the way.
Want to see your house, your streets. Show me all I do not know. Wooden sampans, floating markets, light of gold.
All I know of you is the sights of war. A film by Coppola, the helicopter's roar.
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
And Buddha’s made of stone watch over me My dreams they lead me through the fields of rice In prayer, in the light…I see my kin I touch my tree, my roots,my begin
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
One day I’ll walk your soil One day I’ll finally know my soul One day I’ll come to you To say hello…Vietnam To say hello…Vietnam To say xin chào…Vietnam
I’m holding on your rope Got me ten feet off the ground And I’m hearing what you say But I just can’t make a sound You tell me that you need me Then you go and cut me down But wait You tell me that you’re sorry Didn’t think I’d turn around and say..
That it’s too late to apologize, it’s too late I said it’s too late to apologize, it’s too late
I’d take another chance, take a fall, take a shot for you And I need you like a heart needs a beat (But that's nothing new) Yeah yeah
I loved you with a fire red, now it’s turning blue And you say Sorry like an angel, heavens not the same with you But I’m afraid
It’s too late to apologize, it’s too late I said it’s too late to apologize, it’s too late Woahooo woah
It’s too late to apologize, it’s too late I said it’s too late to apologize, it’s too late I said it’s too late to apologize, yeah yeah I said it’s too late to apologize, yeah
I’m holding on your rope Got me ten feet off the ground
I don't know you But I want you All the more for that Words fall through me And always fool me And I can't react And games that never amount To more than they're meant Will play themselves out
Take this sinking boat and point it home We've still got time Raise your hopeful voice you have a choice You've made it now
Falling slowly, eyes that know me And I can't go back Moods that take me and erase me
And I'm painted black You have suffered enough And warred with yourself It's time that you won
Take this sinking boat and point it home We've still got time Raise your hopeful voice you had a choice You've made it now
Take this sinking boat and point it home We've still got time Raise your hopeful voice you had a choice You've made it now Falling slowly sing your melody I'll sing along
In my dreams, Children sing A song of love for every boy and girl The sky is blue, the fields are green And laughter is the language of the world Then I wake and all I see is a world full of people in need
Tell me why,(why) does it have to be like this Tell me why, (why) is there something I have missed Tell me why, (why) cause I don't understand When so many need somebody We don't give a helping hand Tell me why
Every day, I ask myself what will I have to do to be a man Do I have, to stand and fight To prove to everybody who I am Is that what my life is for? To waste in a world full of war
Tell me why, (why) does it have to be like this Tell me why, (why) is there something I have missed Tell me why,(why) cause I don't understand When so many need somebody We don't give a helping hand Tell me why (Tell me why) Tell me why (Tell me why) Tell me why (Tell me why) Just tell me why (why, why, why)
Tell me why, (why) does it have to be like this Tell me why, (why) is there something I have missed Tell me why, (why) cause I don't understand When so many need somebody We don't give a helping hand Tell me why (Why why, does the tigers run?) Tell me why (Why why, do we shoot the gun?) Tell me why (Why why, do we never learn?) Can someone tell us why we let the forests burn
(why why do we say we care?) tell me why (why why do we stand and stare?) tell me why (why why do the dolphins cry?) tell me why can someone tell us why we let the ocean die
(why why if we're all the same?) tell me why (why why do we pass the blame?) tell me why (why why does it never end?) can someone tell us why we cannot just be friends (x2)
Ngày xưa ở xứ Phù Tang chưa có hoa Anh Đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa Đông, tuyết rơi tầm tã, vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: " Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài, nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh".
Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùm mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: " Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này". Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình " oan nghiệt" và chấp nhuận.
Thời gian thấm thóat thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phãi e dè. Nhưng còn thanh sắt? chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận, Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Con gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng, Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên Phú Sĩ Sơn, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lữa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ. * Anh thân yêu ! có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?
Nhìn vào bếp lữa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòn và nói chậm rãi rất quả quyết:
* Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả ... Làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? _ Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đền thế? sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm? Không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?
Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình.
* Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của anh một chút thôi.
Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng mõa, trinh bạch. Chàng trai hốt hỏang rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lữa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang lóe lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu !
Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu ... Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa Đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm: " Tha lỗi cho anh, anh đã hiễu ra rồi ...". Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mãnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất ...tuyết không ngừng rơi...đến sáng, tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hóa thân từ thanh kiếm ấy. Người ta đặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh Đào có nhiều lọai mọc được nhiều nơi, nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm và trổ bông ở vùng phú Sĩ Sơn.
Có lẽ nhiều lúc ta đã từng hỏi ý nghĩa mà ta phải tồn tại trên đời.Ta đã từng lạc lối,từng tìm kiếm những ánh sáng nhỏ nhoi trong tương lai nhưng ngược lại chỉ là những khoảng không mù mịt đêm tối.Ta đã từng nghĩ đến cái chết, đã từng muốn quên đi cuộc đời, đã từng trốn tránh tất cả mọi người thân của ta, đã từng, đã từng….và ta thấy thực sự ngưỡng mộ những người dám sống và đối diện với sự thật…Sống là một sự cam đảm
Nếu ta đã từng đi thăm những người bị bệnh AIDS,thấy được cuộc sống đau khổ vật vã của họ…hay những người bị bệnh ung thư,cuộc sống chỉ còn đếm từng ngày…hay còn nhiều nhiều,rất nhiều những con người bất hạnh mà hàng ngày vẫn phải đương đầu với bệnh tật…ta sẽ thấy,mình còn hạnh phúc hơn họ nhiều…Và hãy nhìn vào nụ cười trên môi họ,những nụ cười gắng gượng,ta sẽ thấy cuộc sống vẫn còn những niềm vui nho nhỏ
Nếu mí mắt ta đã từng rơi xuống những giọt nước mắt,thì hãy cứ khóc tiếp đi, đừng cố bắt mình phải dừng lại…hãy để những giọt nước mắt cuốn trôi đi mọi nỗi buồn và bất hạnh mà cuộc đời đã giành cho ta.Ai đó bảo rằng”:khóc là hèn nhát, hãy nuốt nước mắt vào trong” thì đó chỉ là sự giả dối,vì rạn trong lòng hay sưng mí mắt thì đó vẫn là khóc,và hãy cứ để nước mắt tuôn ra một cách tự nhiên…Hãy biết chấp nhận thất bại và sự thật,hãy để cho thời gian xoá nhoà nó,nhưng đừng quá lâu,vì thời gian có thể giết chết ý chí của con người…hãy đứng dậy…cuộc sống vẫn còn ở phía trước
Ta cảm thấy tuyệt vọng khi không tìm được mục đích sống của mình,nhưng có người,mà đến cuối đời có khi họ mới tìm được cho mình mục đích sống,vậy vì cớ gì mà ta phải tuyệt vọng…Cuộc sống là phải biết chấp nhận với số phận, đôi lúc ta có thể ngồi xuống và kêu ca về số phận hẩm hiu của mình,nhưng sau đó,hãy đứng dậy và tiến lên phía trước, đừng ngồi mãi,nếu ko, ta sẽ mãi ở trong cái vòng quay lẩn quẩn mà chính ta tự tạo ra cho ta.Hãy đi tìm lấy mục đích sống và lí tưởng cho mình…cuộc sống luôn có mục đích
Nếu chúng ta đã thực sự tuyệt vọng với cuộc sống,thì tốt nhất là đừng sống nữa,hãy chết đi…Nhưng trước khi chết,hãy giành 5 phút để nhớ về người thân và bạn bè ta...Trước hết là bố mẹ,những người đã mang nặng đẻ đau ta và nuôi dưỡng ta thành người,ta đã làm được gì để đền đáp công ơn đó chưa,hay bây giờ lại mang thêm đau khổ cho bố mẹ…Vẫn còn đó,chưa hết đâu,vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến ta mà có lẽ ta quá vô tâm nên ko biết…Nếu chết mà có thể giải quyết mọi việc,có lẽ đã ko còn ai sống trên đời…Hãy sống vì những người quan tâm đến ta
Biết là ai rồi cũng sẽ có những lúc tuyệt vọng,những lúc đó,hãy nghĩ đến những khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta,hãy gậm nhấm nó thay vì tiếp tục tuyệt vọng,hãy cười trên sự đau khổ,còn nếu ko thể cười,hãy khóc…
"Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vong
Hãy hồn nhiên rồi đời sẽ bình yên…."
Hãy tập đứng dậy sau những vấp ngã, đau khổ và những đau đớn trong cuộc sống.Hãy tập khóc hoặc cuời trước những bất hạnh.Hãy tập sống trên những mất mát trong cuộc đời…Và hãy tập thắp lên ngọn lửa thay vì nguyền rủa bóng đêm…Và hãy nhớ,vẫn còn có 1 ai đó quan tâm bạn
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng.
Tôi cũng từng nghe người ta nói rằng, tuổi trẻ mang trái tim và tình yêu đầy nhiệt huyết, có thể cống hiến hết mình cho tình yêu và lý tưởng. Nhưng phải chăng chính vì trái tim nhiệt huyết ấy mải mê chạy theo những đam mê hoài bão mà quên mất ngọn lửa yêu thương?
Tôi đã từng chứng kiến cảnh một bà già mù lòa dắt theo một đứa bé nhỏ đi ăn xin trong trời mưa gió lạnh căm căm, không một manh áo ấm. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi.
Người bán hàng sợ “dông”, sợ hôi, sợ bẩn, sợ cả một ngày bị bà già “ám vía” mà không bán được hàng. Người qua lại thì muốn đi thật nhanh, tránh động phải bà lão kẻo bẩn những bộ cánh đắt tiền. Họ thì thầm: “Thời nay người giả ăn mày không hiếm. Thóc đâu mà đãi gà rừng”…
Một đám đông xúm lại trên đường quây quanh anh thanh niên bị ngã nằm xõng xoài trên đường, máu bê bết, ánh mắt như cầu cứu van xin. Nhưng không ai để tâm. Họ tụ tập lại đây không gì hơn ngoài sự hiếu kỳ.
Người ta không muốn dây, không muốn xắn tay vào đưa anh ta đến bệnh viện vì nghĩ sẽ gặp xui xẻo, rắc rối nếu nạn nhân chết trên đường đến bệnh viện. Có người độc miệng thì nói: “Uống rượu cho lắm vào. Tự chuốc vạ vào thân, ai thương”. Người tử tế bấm máy gọi cho xe cứu thương nhưng chờ xe cứu thương nhanh cũng 15-20 phút, còn nếu lâu và bị tắc đường cũng phải đến nửa tiếng, mà sự sống lại được tính bằng giây.
Tôi đã từng chứng kiến một em bé gái mặt nhễ nhãi mồ hôi giữa trưa nắng hè đến từng cổng trường đại học cầu xin sự ban ơn của các anh chị sinh viên để có thêm chút tiền viện phí cho bố.
Em tin rằng các anh chị sinh viên, với trái tim thanh niên đầy tình yêu và nhiệt huyết có thể phần nào giảm nỗi đau đang cào cấu người bố nằm chờ chết trong bệnh viện. Nhưng mọi người đứng đó nghe em trình bày rồi lại lắc đầu bỏ đi. “Lừa đảo bây giờ đâu có thiếu!”.
Một anh chàng sinh viên nọ gọi điện về cho mẹ nói đang bận thi khi được biết mẹ ốm. Sự thật là anh ta “bận” dự lễ sinh nhật của người yêu. Thoáng chút ăn năn nhưng lại tặc lưỡi cho qua: “Mẹ thì có thể một năm về thăm vài lần nhưng sinh nhật người yêu chỉ có một”. Chẳng mấy bạn trẻ quên sinh nhật của người yêu, nhưng ai nhớ được ngày sinh của người mang cho mình sự sống?
Có thể bạn sợ rằng tình yêu thương của mình cho đi mà không được nhận lại, hay cho nhầm chỗ. Nhưng đâu phải trên thế giới này tất cả đều là những toan tính, dối lừa.
Bà cụ dắt cháu đi ăn xin trong trời rét căm căm, cô bé con đứng cổng trường đại học cầu xin ai đó giúp bố em, để rồi chỉ nhận được những cái xua tay - dường như chính họ mới là những người đã đặt tình yêu thương và sự tin tưởng của mình vào nhầm chỗ.
Có ai đó nói gia đình là tất cả, nhưng bạn đã làm gì cho gia đình ấy? Một sự chăm sóc ân cần khi mẹ ốm, một cái nắm tay chia sẻ khi em buồn…đó là tình yêu không lời bạn dành cho họ. Giá như bạn cũng sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng cho đi tình thương như lúc bạn cần sự chia sẻ và tình thương ấy!
Dẫu biết rằng ngọn lửa nào rồi cũng có lúc tàn. Nhưng hãy để cho ngọn lửa trong trái tim bạn sưởi ấm đến khi còn có thể. Bởi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.
Nhận ra rằng có những tình cảm thoáng qua nhưng lại làm người ta nhớ, đôi khi là nuối tiếc rất nhiều. Bạn thích 1 người nhưng lại ko nói ra, sau 1 thời gian quên bẵng, người ta nói với bạn rằng vào thời điểm đó người ta cũng thích bạn. Bạn ko thể mừng vì chính lúc này, người ta đã có người để nhớ, để yêu, để chờ đợi. Vậy mà chính lúc này bạn lại cần người ta, cần 1 điểm tựa để bám vào. Bạn hiểu rằng cái tình cảm chợt thoáng qua ấy lại khiến bạn cần, như 1 hi vọng để sống tiếp, khi mà chẳng ai cần đến bạn.
Nhận ra rằng chỉ 1 quyết định sai lầm thôi bạn có thể mất tất cả. Đơn giản bạn ko đủ đối mặt với sai lầm mình tạo ra. Bạn càng lảng tránh, phủ nhận bạn càng phá vỡ tất cả.Bạn cố im lặng và tỏ thái độ bàng quan nhưng thật ra bạn đang lo lắng và cô đơn. Nếu bạn ko thể mở lòng lần nữa và chấp nhận để các mảnh vỡ trôi đi, đừng bao h hối hận quyết định của mình, cứ bước đi và đừng quay lại.
Nhận ra rằng tình cảm có thể bắt đầu từ những điều đơn giản nhất. Bạn buồn và cần 1 người chia sẻ,1 bờ vai, vài lời chân thành cũng khiến lòng bạn dịu lại. Nhưng trc khi quyết định đặt tình cảm vào ai đó, hãy thử nghĩ lâu dài xem, người ta có hợp với bạn ko, có thể tiếp tục chia sẻ với bạn ko.
Nhận ra rằng thời gian và khoảng cách có thể xoá nhoà tất cả. Sau 1 thời gian dài ko gặp, bạn thấy tình cảm mình dành cho người đó ko còn như xưa, cả người đó cũng vậy. có cái gì đó làm bạn hơi buồn vì trc đây bạn đã rất thích người đó. Ko sao, mọi thứ đều diễn ra theo cái bình thường nhất. Bạn hãy cứ an ủi mình rằng, có lẽ tình cảm ấy chỉ là nhất thời, và người kia ko phải dành cho bạn. Đừng suy nghĩ nhiều và hãy cứ tiếp tục làm bạn với người ta, biết đâu đó lại là niềm an ủi với bạn.
Nhận ra chẳng có bàn tay nào mãi thuộc về mình. ừ thì lúc đó nó là của mình thật, ấm thật. Muốn đc như trc kia ... cứ như nằm mơ giữa ban ngày. Ta đã buông tay người ra, đi theo con đường mình chọn, để h đây ta nhớ người vô cùng, nhưng mà bước sai đường chịu ngã, biết trách đường hay biết trách đôi chân.
Nhận ra rằng chẳng có tình cảm nào là mãi mãi. Đến đó rồi lại đi. Hanh phúc đó nhưng cũng gần đau thương. Nhanh lắm, chỉ 1 dòng tin nhắn là mọi thứ đảo lộn ngay. Ai bảo hạnh phúc khó tìm, chỉ là ko biết cách giữ. Nhưng mà đã cố giữ rồi mà, vậy mà tình vẫn đi ... Ừ thì tình cứ đi đi nhưng đừng bao h quay trở lại. Mệt lắm, bực nữa biết ko??? Đã quyết định ra đi, quên hết thì đừng coi nhau là gì nữa, bạn bè cũng vậy thôi.
Nhận ra rằng kẻ bị hất tay ra là kẻ bị ghét bỏ. Vậy mà kẻ đó cứ nghĩ mình rằng mình từng dc tôn trọng. Láo, láo, láo hết. Thất vọng, kẻ đó thấy mình bị bỏ lại, như chưa hề tồn tại trong mắt ai kia. Mà đâu chỉ có thể, kẻ đó chán chường muốn rũ bỏ tất cả, để khi nụ cười vụt tắt, kẻ ấy muốn nói "tao ghét mày". Kẻ ấy biết mọi chuyện sẽ chẳng dễ dàng gì vì kẻ ấy dễ mềm lòng và cực kì ngốc.
Nhận ra rằng 1 khi bị ghét bỏ sẽ ko bao h đc yêu thương lần nữa. Đến cái nắm tay còn ko thể huống chi. Một khi bị ghét bỏ, hãy cố ghét bỏ lại, nếu ko cái cảm giác bị lợi dụng sẽ chất chứa rất nhiều. Nhớ, đừng hỏi vì sẽ chẳng bao h nhận đc câu trả lời. Hãy im lặng thôi, đừng bao h đóng vai người thế thân 1 lần nữa. Con người thì luôn vô tình và ích kỉ, họ chỉ nghĩ cho mình mà quên mất người bên cạnh dù đôi lúc họ cũng đáng thương và có nỗi khát vọng riêng