Gió âm thầm không nói mà sao núi phai mòn.....

Subscribe to RSS feed

Sticky post

happy brithdat anh map!

chuc anh sinh nhat vui ve

K2A ới ời!

Bổng một ngày tôi nhận ra rằng, tôi không cô đơn, tôi không đơn độc trong lớp học của tôi. Tôi cảm nhận được lớp tôi là một tập thể rất hoà đồng và rất làa dễ thương. Chúng tôi từ mọi miền đất nước qui tụ lại, được học chung và chơi chung với nhau. Nhưng chúng tôi đều có một diểm chug đó là chúng tôi là thành viên của lớp K2A! Năm đầu tiên khi bước chân vào trường, tôi cảm thấy ai cũng lạ, khó mà hoà đồng được, chắc cảm giác đó ai cũng có phải không các bạn. Khi qua năm thứ 2, tôi dường như thấy vui và thân thiện với mọi người trong lớp hơn. chúng tôi có những buổi học nhóm, những buổi đi du hành khám phá các thắng cảnh của Bình Dương. Nói thắng cảnh thật là to lớn thật ra là thăm nhà các bạn cùng lớp được ăn bữa cơm đạm bạc cùng gia đình các bạn. Tuy không có sơn hào hải vị, không có các món ngon, món đắt tiền nhưng nó thắm đượm niềm vui và tình đoàn kết. Tôi ăn mà cảm thấy ngon và biết thêm nhiều món ngon mà hồi đó giờ tôi chưa biết. Món "mắm cá Linh" gì đó, cũng ngon lắm, tuy là món " cơm nhà nghèo" nhưng rất là ngon. Bánh xèo mòên nam. hạt điều nướng, sầu riêng chín cây, mít tố nữ, chôm chôm,... kể ra mà muốn chảy nước giải!he.he:yes: Tuy đi chơi thì mệt nhưng vẫn thích đi vì vui là chính mà!lol

BÀI HỌC VỀ THẤT BẠI!

Thất bại không có nghĩa tôi là người thất bại
Nó có nghĩa là tôi chưa thành công.

Thất bại không có nghĩa là tôi không đạt được gì
Nó có nghĩa là tôi vừa học được điều gì đó.

Thất bại không nói tôi là một kẻ ngốc
Mà bảo rằng tôi có đủ lòng tin để thử những gì tôi chưa làm.

Thất bại cũng chẳng bảo tôi phải hổ thẹn
Mà nói rằng tôi đã dám để mình được thử thách.

Thất bại không có nghĩa là tôi đã bỏ phí đời tôi
Mà có nghĩa tôi có lí do để bắt đầu một cuộc hành trình mới.

Thất bại không có nghĩa là tôi không có được thứ tôi cần
Mà tôi có thứ khác, và phải đi theo một hướng khác.

Thất bại không bảo rằng tôi kém
Mà nói rằng tôi không hoàn hảo.

Thất bại không có nghĩa là tôi nên bỏ cuộc
Mà bảo tôi hãy cố hơn lên.

Thất bại không có nghĩa là tôi không làm được
Mà có nghĩa tôi cần luyện tập nhiều hơn.

Miễn là những người thân yêu luôn ở bên tôi...
Bởi thất bại còn cho tôi biết ai là người yêu thương tôi thật sự...
ST

chu cho de thuong qua di!


de thuong k ba kon!

haaaaaaaaaaa!


Những người đi tìm ng đàn ông lý tưởng sẽ chết già!haaaaaa:no:

LUU BUT CUA LUAT KHUNG GHI CHO TUI NE!


Nhỏ tới giờ đây là lần thứ 2 tao viết luư bút cho một đứa con gái, biết sao hôn, tại tao ghét mấy trò màu mè này lắm nhưng nghĩ lại cũng sắp xa nhau rồi không biết sau này có gặp lại nhau hay không? nên tao viết mấy chữ đề lại sau này mày còn nhớ tới anh chàng đẹp trai này.

Không biết sau này ra đường mày có nhận ra tao hay không vì tao sợ mày đi thẩm mỹ viện sửa nhan sắc, nếu mày gặp tao nhớ đá lông nheo cho tao đỡ tủi nhen.Tao nói dzỡn đó,Riêng tao dù có chuyện gì xảy ra tao vẫn là một thằng dzui tính, tuy nói chuyện hơi mất nết, nhưng mong mày đừng giận tao để tao với mày mãi là bạn tốt nhen!

TB: Mày có cặp mắt đẹp lắm ó!Chúc mày có bồ đẹp trai giống như tao!

"Trần Trọng Luật"_BINBINlol

Nghe vẻ nghè ve nghe vè A4



Chúa hay lộn xộn nghich ngợm pha trò

Quậy quọ quanh co là Phong, Phát, Luật

Nhân tài "lá ủ" Việt Trí khéo tay

Lê Vũ ma sơ, Phước nào kém chi

Phú, Đại song hành đôi bạn có tên

Ghiness chiều cao Khánh cùng Bá Thái

Tay như điện miệng như mô tơ quá cha Hũư Hạnh

Lớp trưởng Long Hà, Bí thư Đình Sự

Trong giờ hay ngủ đích thị Ngọc Dũng

Đinh Vũ "đầu trọc" học hành nhút nhát

Mệnh danh Tín "nhịn "cả lớp hay đùa

Tấn, Lợi hay đùa làm thơ lãng mạng

Nghe vẻ nghè ve nghe vè con gái

Cãi lộn ì xèo xinh đẹp dễ thương

Hoàng Diêu, Mùa xuân nụ cười duyên dáng

hay hát Trần Thu, cần cù Thu Ánh

Sánh với trăng rằm Hồng Nguyệt, Tường Vi

Biệt danh Tuyết món xinh đẹp mắt to

Huyên, Thoa Ít nói tâm lý cực kỳ

Má lún đồng tiền Thị Trinh dễ mến

Minh Thêm, Kiều Quyên tình bạn bền lâu

Bắt chuyên pha trò Kiều Sen "hạt mít"

Học tập hăng say lớp tôi Hải Yến

Thủ quỹ Hồ Thu "tiến tình" thật giỏi

Thành viên Bích Thảo khó hiểu quá ta

Thư ký nhà ta Trâm "gãy" bốn mắt

Và tên thật đẹp Nhã Trâm, Thanh Trúc

Có chung vần H là Hải, Hảo, Hằng

Nhìn Khuyến ra Thư đó là Lonng Mẫn

Đôi mắt Hàn Quốc chình là Thuý Mọi

Thu Thuỷ bé nhỏ khac với Hũư ,Tuyết

Nghe vẻ nghè ve nghe vè lớp quậy

Tôn trọng bạn bè, lễ phép thầy cô

Quan tâm lo lắng chủ nhiệm cô Thi

Chắp cánh ước mơ tương lai phía trước !


TB: A4 ơi! Nhớ A4 quá đi, dù có giận A4 nhưng tui vẫn thấy nhớ mọi người quá chừng luôn. Tui đưa bài vè này lên để mọi người đọc cho vui, dù sao đi nữa để trong luư bút nó cũng phai nhoà nét chữ thôi thì chia sẽ cho bà kon kô bác đọc cho vui nhà vui cửa!jester

VỀ ĐÂU KỶ NIỆM!

Đó phải chăng là những câu hỏi luôn thường trực trong ta, nhất là trong khoảng thời gian hiện tại " nói ít hiểu nhiều". Tuy chúng ta học với nhau 3 năm cuối cấp nhưng cũng phần nào hiểu tâm tính nhau (Sen thì hay nói chuyện, thích "buôn dưa lê","cà kê dê ngỗng"...) Viết luư bút him6 nay với tâm trạng buốn bã bởi kỳ thi thử này (Toán) thật tồi tệ. NHưng đó cũng chính là một trong những vô số nỗi buồn dồn dập đang vây quanh mình. Buồn vì phải xa bạn bè thân yêu, nhữing kỉ niệm khó phai (khỏi kể cũng biết)

Riêng Tuyết mình chẳng chúc điều gì( Because: Tuyết đã có đủ những điều ấy) Chỉ mong rằng Tuyết luôn nhớ đến mình và thành đạt trên đường chông gai.

Cổ tích cho những hy vọng không thành


Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :

_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.

Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.

Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.

_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.

Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.

Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu

_ Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.

_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.

Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà nói :

_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc.

_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.

Và họ ra đi.


Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh :"Ôi tại sao mình phải khóc chứ ? Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn ?"

Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc....

Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những gì đọng lại thì nhiều lắm... Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình ? Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế ? Và có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước ?......
sưu tầm