STICKY POST
Thursday, 20. March 2008, 15:08:57
Chào mừng bạn đến với blog của winter!
Blog này viết cho winter, cho anh, cho những người winter yêu thương và , dĩ nhiên, cho cả bạn nữa!
Friday, 6. November 2009, 14:55:41
Suốt buổi tối nằm võng, xem ca nhạc trên DVD với anh chị và bé Bo. Thấy như cuộc sống thật bình yên. Không nói được nhiều bởi mới cắt amidan, đau và mệt. Vẫn thấy vui vẻ và dịu dàng. Về nhà, ghé thăm "nhà" của em sau một thời gian không đến, thấy em sao đi nhiều thế, ghi chép nhiều thế, ghen tị quá thôi. Còn nhà của anh thì...đóng cửa rồi. Không buồn, không vui. Chỉ là cảm xúc xa vắng.
Thursday, 17. September 2009, 14:35:44
Thư viết cho con
Hi, con iu!
Hôm nay mẹ bắt đầu một ngày mới bằng một trận nôn nao. Mà chẳng phải chỉ một lần, ngay sau giấc ngủ trưa là lại nôn nao thêm một chặp nữa. Mệt thật. Mẹ gạch bỏ cafe ra khỏi danh mục "thức uống yêu thích" của mẹ rùi, như thế mẹ sẽ khoẻ hơn, sẽ sống "thọ" hơn, hì! Hôm nay mưa rồi nắng, rồi mưa, rồi nắng, giờ thì lại mưa. Thời tiết thay đổi từng giờ, khiến mẹ mệt, cực kỳ mệt. Chợt thèm ăn món gì đó thật nóng, thật chua, thật cay... Thế mà rủ dì ba đi ăn thì lại kêu "em đi học rùi", "cúp đi!", "không!" Oài, thì thôi, không dụ dì nó cúp học nữa. Để dì học thật giỏi mà còn thăng quan tiến chức chứ! Tất cả vì tương lai con em chúng ta! (mặc kệ con em chúng nó!
)
Mấy hôm nay thành phố của chúng ta cứ sốt ầm ầm lên vụ cúm A/H1N1. Thấy các bà, các cô, mợ, chị... lo cuống lên làm mẹ cũng thấy lo theo ( a dua nhỉ?
) Uhm, chuyện này đâu đùa được.
Chiều nay, giá vàng lên ngùn ngụt, chóng cả mặt. Có một bác giai cao to vào bán vàng. Tiền bày đầy trên mặt tủ kính để thực hiện giao dịch. Bỗng có một cậu bé ốm nhom xách tập vé số vào mời và lãnh ngay một tràng: "ê, ra ngoài đi, ra ngoài mà bán:pirate:
" Mẹ thấy bất nhẫn. Uh, biết rằng cậu bé vào mời khách không đúng lúc, nhưng có lẽ cậu ấy chẳng suy nghĩ gì cả, chỉ muốn bán vé số kiếm sống thôi con ạ! Cứ tin vậy đi.
Mệt rồi con iu! Ngủ thôi. Love you!
Wednesday, 16. September 2009, 12:26:36
Anh
Mỗi ngày em gạch 1 gạch, không cần nhìn lịch để biết ngày tháng, chỉ cần gạch đủ 16 gạch là em biết có người trở về... Người về từ nơi xa xôi, mênh mông...
Wednesday, 16. September 2009, 12:24:57
Anh
Hôm nay sao em buồn quá đi! Rõ ràng là đã ăn hết 1 cái bánh chocolate mừ! (theo một nghiên cứu khoa học được công bố gần đây thì chocolate giúp tinh thần hưng phấn!) Vậy mà em lại khóc... Xù nhớ anh lắm, biết không?
|
Wednesday, 16. September 2009, 12:22:08
Anh
Em đi trên con đường dài, càng đi càng xa anh...Nước mắt có rơi thì cũng sẽ tự khô đi trong giấc ngủ, chẳng ai lau...
Wednesday, 16. September 2009, 12:16:04
Thư viết cho con
Hi, con iu!
Điều đầu tiên mẹ muốn nói với con rằng mẹ rất iu con!
Dù con là trai hay gái ,hay gay hay les thì mẹ cũng vẫn yêu thương con bởi vì con là con của mẹ! Uhm, mẹ chưa biết giới tính của con nhưng mẹ chắc chắn rằng con hẳn sẽ rất xinh đẹp và tốt bụng ( điều này đã được khoa học chứng minh rùi con ạ, nghĩa là con cái thì 100% mang gene của bố mẹ mà
)Có thể chúng ta chưa "nhìn" thấy nhau nhưng mẹ cũng tin rằng chúng ta "cảm nhận" được nhau. Vậy thì chắc con cũng hiểu rằng mẹ thật sự muốn con của mẹ sẽ trở thành người khoẻ mạnh và tử tế. Dĩ nhiên mẹ sẽ cố gắng hết mình để cho-con-trở-thành-người-khoẻ-mạnh-và-tử-tế, hết sức mình của mẹ. Thật ra bà mẹ nào cũng mong muốn con mình có thật nhiều điều tốt đẹp: thông minh, học giỏi, thành đạt, vợ đẹp, con xinh..., nhưng với mẹ thì chỉ cần con sống một cuộc sống với hai điều trên thôi là OK rùi, phần còn lại thì tự con quyết định và tự phấn đấu để đạt được, con nhé!
Hôm nay mẹ đọc một bài viết trên tờ báo yêu thích của mẹ về vấn đề "đồng tính" ( giới tính thứ 3) và nhân đây mẹ muốn chia sẻ với con cũng như với bất kỳ người nào quan tâm đến vấn đề này. Trước hết, với quan điểm của một người bình thường thì giới tính thứ 3 không có gì là xấu xa và chúng ta không nên kỳ thị hay xa lánh gì họ. Mẹ xem họ là người bình thường. Họ có quyền sống, ăn, ngủ, yêu... theo những gì mà bản thân họ thực sự đòi hỏi. Miễn là họ không vi phạm pháp luật. Còn với quan điểm của một người mẹ thì mẹ hoàn toàn ko thất vọng hay xấu hổ nếu con của mẹ mang giới tính thứ 3. Mẹ thề là mẹ không hề lăn tăn gì trong chuyện này, có chăng là mẹ hơi lo lắng rằng liệu con có tìm được người yêu thương con thật lòng hay không mà thôi. Vậy nên nếu như sự nhạy cảm của một người mẹ không phát hiện ra điều đó ở con thì con cũng nên nói cho mẹ biết. Đừng che giấu. Bởi mẹ luôn là người yêu thương và bảo vệ con tốt nhất, con iu ạ!
Bức thư đầu tiên mẹ chỉ nghĩ ra bấy nhiêu đó thôi. Tạm biệt con! hẹn gặp con ở bức thư thứ 2 nhé! Love you!
Sunday, 13. September 2009, 14:03:49
Anh
Em về nhà trong cơn mưa lạnh. Không về nhà thì em biết đi đâu ? Giá mà có nơi để đi, đi để quên, anh nhỉ? Em thấy mình như đi trên đường, gặp anh nơi ngã tư, anh đi thẳng còn em rẽ phải, càng đi càng xa nhau. Em muốn bước chậm lại, thậm chí em muốn quay lại nữa cơ nhưng cuộc sống là một dòng chảy mạnh mẽ, đẩy em tới trước... Tự hỏi rằng vì lý do gì mà phải xa nhau? Vì em bướng bỉnh hay vì anh mệt mỏi? Vì em cố chấp hay vì chính anh không biết mình muốn gì? Em ghét, ghét cực kỳ sự do dự, dùng dằng của anh, nửa ở, nửa đi. Sao không dứt khoát để em thôi tiếc nuối? Nhưng em yêu. Yêu anh. Yêu những chiếc áo của anh ( rộng thênh thang khi em mặc thử). Yêu bàn tay to lớn của anh ( để những ngón tay của em được sưởi ấm mỗi khi anh nắm tay em). Yêu cả khoảng không gian bao quanh anh mỗi khi gần nhau. Đôi khi có cảm giác yêu anh như là một thói quen vậy. Bởi, mỗi khi bên anh, sự yêu thương là có thật, như không khí xung quanh, như mọi âm thanh em nghe được, mọi màu sắc em ghi nhận được. Hoàn toàn có thật. Hoặc dù em có lơ mơ mê ngủ hay đầu óc chạy chơi chỗ nào thì vẫn luôn biết rằng: em được yêu thương. Em cảm thấy rõ ràng như chính hơi thở của mình kia mà, rõ lắm! Như khi anh ôm lấy em khi em kể cho anh nghe câu chuyện chiếc áo trắng mẹ vá để em mặc vào ngày tựu trường...
Thursday, 10. September 2009, 15:42:04
Viết cho người đàn ông tôi yêu
Trưa ngủ trưa, lạnh, rù rì với dì Út rằng tính em hay quên, làm đâu quên đó, giận dỗi ai rồi cũng quên ngay thôi...
Thật ra có nhiều chuyện xưa lăng lắc rồi mà chẳng hiểu sao em vẫn nhớ rõ lắm. Chẳng hạn câu chuyện xảy ra cách đây 20 năm nhé! Cũng vào mùa tựu trường, mẹ xin về cho em 1 chiếc áo trắng cũ ( hình như của ông anh con nhà bác thì phải)để em mặc đi học. Buổi tối đó cậu Bảy đến chơi, mẹ khoe rằng em đã biết đọc rành lắm rồi, em cầm tờ báo đọc rõ ràng cho cậu nghe, sung sướng khi được khen rằng đọc giỏi quá!Em thề là em không hiểu những gì em đọc lúc đó đâu, báo chỉ dành cho người lớn đọc thôi mà em là trẻ con thì sao hiểu được,anh nhỉ? Và sau khi say sưa ca ngợi cô cháu gái giỏi giang này thì cậu phát hiện ra mình đã lỡ làm rơi tàn thuốc lá lên chiếc áo trắng vừa kể trên. Hic, hậu quả là ngày tựu trường năm đó em đến trường với chiếc áo đã được mẹ vá lại. Buồn nhỉ? Cậu Bảy đã mất cách đây 2 năm rồi, kể câu chuyện này làm em nhớ cậu quá đi!
Em thích đọc từ hồi bé xíu! Đọc bất kỳ cái gì trong tầm tay. Ngày xưa sách báo hiếm hoi, đi đến nhà ai mà gặp một quyển sách hay một tờ báo thì thôi rồi, chỉ cắm đầu mà đọc cho đến lúc về, hì! Còn ở nhà thì khỏi nói, papa em vẫn thường thuê truyện kiếm hiệp về đọc, papa đọc xong bộ nào là em cũng "luyện" xong bộ đó, chẳng gì mà xem phim kiếm hiệp cứ thấy quen quen... Lớn lên đi học, tiền sáng mẹ cho lại để dành mua Đôrêmon, 7 Viên ngọc rồng... Bây giờ đi làm rồi , chuyện mua sách không còn là vấn đề khó khăn nữa mà lại lười đọc quá đi! Ngoài bộ Harry Potter và sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra thì hầu như không đọc các tác giả khác. Thậm chí quyển Twilight nổi tiếng là thế mà chỉ mới đọc chưa đến 30 trang! Anh tin không? Không có tập nào trong bộ Harry Potter mà em đọc dưới 4 lần hết. Đọc đi đọc lại hoài mà không biết chán. Chẳng biết là do bộ sách quá tuyệt vời hay vì em ngại thay đổi mà cứ đọc những gì thân quen? Sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì bao la luôn! Có lần dạo phố Hà Nội, em tình cờ mua được chục quyển sách trong một tiệm sách cũ, ngay tối hôm đó nằm trong phòng đọc hết quyển này đến quyển kia. Em thích những gì quen thuộc, phải không ta?
Monday, 10. August 2009, 14:58:30
Buổi tối nóng bức. Tui đang đợi bữa ăn tối thì chị Phương về. Cũng như mọi khi, tui và Siu chạy ra vẫy đuôi rối rít và làm chị xém té, rồi nghe chị mắng: " Su! Siu! té phương bây giờ!Muốn chết ko?" hehe! ( ủa wên, gâu gâu chứ!) Một cô gái thiệt là dịu dàng làm sao! Nhưng có 1 điều khác với mọi ngày là chị cho tui và siu ăn bánh su kem, chẹp chẹp! Bánh thơm ngon làm sao! Tui và siu không biết đứa nào ăn nhanh hơn nhưng tui dám cá là tui ăn gọn hơn! gâu gâu!
1 2 3 4 5 ... 8 Next »
Showing posts 1 -
10 of 76.