VJV7

"Someday" is a dangerous word. It is really just a code for "never".

Subscribe to RSS feed

gone


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Not-Meant-To-Be-Theory-Of-A-Deadman/IW6W0DDZ.html

It's like tryin' to turn around on a one way street
I can't give you what you want and it's killing me
Oh baby, I'm starting to see...
Maybe we are not meant to be...




Dọc...

5:54pm – Nếu phôi pha ngày mai [Đan Trường ft. Cẩm Ly]

Có 1 kinh nghiệm cho mình: Buổi trưa, nếu đã nằm xuống, đầu đã dựa vào gối (đặc biệt trong cái thời tiết lạnh lẽo này) thì sẽ chẳng có thể mà dậy nổi, dù có cố gắng gượng dậy được thì cũng sẽ nằm xuống và nhắm mắt ngay thôi, dù lúc đó là thời gian gấp rút như thế nào đi chăng nữa (như lúc này chẳng hạn). Lúc tỉnh dậy thì hỡi ôi, sự đã rồi… Mà hình như ngủ trưa dậy sau 4h chiều thì thường nghĩ linh tinh thì phải… Chắc ngủ nhiều quá đầu óc không còn tỉnh táo… Mình cực ghét mấy người không có trách nhiệm với lời nói của mình, vì thế mà đôi lúc mình cũng ghét cả chính bản thân mình nữa… Bảo là ko ngủ, ko nằm xuống, thế nhưng vẫn ngựa quen đường cũ thôi, cũng đúng, mình ko là ngựa thì là gì… >”<

Trưa, à ko, chiều nay ngủ dậy, tự nhiên thấy nhớ một người, ko nhớ mình đã mơ những cái gì nhưng mở mắt ra là nghĩ đến một người, thật chả liên quan… Thế mới bảo ngủ nhiều quá làm người ta hay nghĩ linh ta linh tinh… Ngồi dậy, lôi cuốn ĐP, đọc, ngán ngẩm, ngán cái sự học thuộc lòng này quái… Tính đi tính lại cả ngày chủ nhật, dậy sơm hơn thường ngày nhưng cũng chả học hơn ngày thường được cái gì… Ròi, chuẩn bị bi quan lại ròi đây, đúng là chỉ có mình tự hại mình, nghĩ vớ vẫn rồi lại bi quan…

Òi… Mấy bữa này chả học thêm được chữ Tiếng Anh nào… >”<
Thật là nản…
Bựa nhân bưa đời quá...




'Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely, or is someone loving you?
Tell me how to win your heart for I haven't got a clue
But let me start by saying...




the virus...

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sorry-Seems-To-Be-The-Hardest-Word-Blue-ft-Elton-John/ZWZ9CC0O.html

What have I got to do to make you love me
What have I got to do to make you care,
What do I do when lightning strikes me
And I wake to find that you're not there?

What have I got to do to make you want me,
What have I got to do to be heard,
What do I say when it's all over?




I can't seem to control myself, my heart, body and soul...
The virus...
It's getting more dangerous each day...





Sunday! smile

IS THIS THE FEELING I NEED TO WALK WITH...?

Someday I would go back to this post, wondering why I made such an entry...
This feeling now... is not strange at all. And because it's so familiar, I'm scared...
I'm afraid of losing control once again...

Days later, weeks later, or maybe months later... I will forget how and why it was made.
But before I do, I'll just have to spend hard times getting over it if I don't find any d**n way to stop myself.
The question is HOW...? smile



http://www.youtube.com/watch?v=aBt8fN7mJNg&ob=av3e

Hoang mang...

Buồn quá… Buồn quá đi thôi…

Monday, December 05, 2011
6:07pm – When I dream at night [Marc Anthony]

Hoang mang…

Thi với chả cử, làm bài chán không chịu được. Hồ hởi đi thi, buồn bã trở về…
Nghĩ lại thấy mình ngu thật…
Không biết có qua được trạm này không đây…
Chỉ vì phút bất cẩn mà đống công sức của mình đỗ hết…
Thiệt tình, mình tức mình quá, mình bực bản thân quá…
Muốn hét thật thật to…

Trên đường về, cái tai nghe yêu quí đã bị hỏng chỉ vì tội đất chật người đông… vướng vào cái xe máy, kéo phăng… đoàng… tịt, ko nghe đc nữa rồi…

Về nhà, lại tiếp tục ngồi ngẩn ngơ, ko buồn thay quần áo nữa, mất hết cả sinh khí rồi còn đâu.
Ghét thế…