Wednesday, 10. October 2007, 17:21:30

Không hiểu sao cứ mỗi khi thu đến là tôi lại cảm thấy da diết buồn. Cái buồn không biết xuất phát từ đâu. Một cái buồn vu vơ. Có lẽ đúng là cảnh buồn người có vui đâu bao giờ. Ai đó đã từng nói với tôi rằng : “cái nắng của mùa thu là cái nắng buồn da diết” .
Là một trong bốn mùa của năm, giữa mùa hạ nóng bức và mùa đông lạnh lẽo, mùa thu như một nhịp cầu, một sự giao thoa tuyệt vời mà tạo hóa đã tạo ra, góp phần tô điểm cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Mùa thu đẹp dịu dàng bởi màu vàng của hoa cúc, hoa sao nhái. Chẳng thế mà hoa cúc tự bao giờ đã trở thành biểu tượng gắn liền với mùa thu, một sức sống không quá ồn ào, sôi nổi mà nhẹ nhàng, êm dịu không bao giờ nhạt phai. Mùa thu và hoa cúc là sóng đôi, chẳng bao giờ tách rời được, đấy là qui luật của tạo hóa cũng như em và anh cùng tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi vững bền, dù mai kia hoa cúc có tàn, mùa thu sẽ qua đi.
Đã bao giờ bạn bước đi trên một con đường đầy lá vàng dưới chân, ngắm nhìn những chiếc là lìa cành bay phất phơ trong gió và vương lên tóc của những người qua đường chưa? Có lẽ là rồi đây, nhưng không phải ai cũng cảm thấy vẻ đẹp đầy quyến rũ của cái cảnh vật đó đâu. Có lẽ cuộc sống đã làm mọi người hối hả, tất bật với công việc của mình nên cũng chẳng còn thời gian để nghĩ đến những thứ như thế nữa. Và thật đáng tiếc cho một ai chưa một lần dừng chân để ngắm nhìn một đoá hoa cúc vàng nở rộ.

Vẻ đẹp của mùa thu là vẻ đẹp lãng mạn và được nhắc đến rất nhiều trong các tác phẩm thơ văn. Có lẽ cái buồn làm chất thơ cho cái đẹp, và làm cái đẹp trở nên quyến rũ. Có lẽ cảnh vật chỉ đẹp, chỉ thơ mộng khi phảng phất một cái buồn. và những bài thơ, những áng văn những tác phẩm được người đời ưa thích nhất vẫn là những tác phẩm buồn, mang mang niềm nhung nhớ.