Skip navigation.

Xã hội học

Ồ, hoá ra Xã hội học đâu đến nỗi khô và khó!

Posts tagged with "Story"

Những trang giấy trắng

Phương Dung

Viết gì đây, cho cuộc đời chính mình... (ảnh: gettyimages)

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Read more...

<strong>“Tao yêu mày, thật đấy!”</strong>

1. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: “Tao yêu mày, thật đấy!” - Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không?

- Mày điên vừa thôi! - Lê hét lên với tông nữ cao rất xuất sắc, tay không quên nện cho tôi một cú thần chưởng thật lực.

- Tao hoàn toàn nghiêm túc mà! - Bằng giọng hết sức nhẫn nại, tôi kiên trì giải thích cho nó hiểu

- Mày biết đấy, tao là con trai, mày là con gái, bọn mình lại chơi với nhau rất thân, chuyện tao yêu mày là lẽ đương nhiên thôi, có gì mà phải kinh ngạc đến thế?

Read more...

<strong>X - năm một ngàn chín trăm năm xưa</strong>

,

Nguyễn Ngọc Tư

XHH: Ở các nước phát triển phương Tây, lợi ích của đối tượng nghiên cứu thường được đặt vào trọng tâm mọi hoạt động: Giáo dục lấy người học làm trung tâm; nghiên cứu luôn có sự tham gia của người dân; phát triển luôn nhằm tới lợi ích của cộng đồng dân cư...
Còn ở Việt Nam?
Dưới đây là một ví dụ về một mô hình phát triển du lịch ở đâu đó tại Việt Nam.


(Ảnh: http://www.nguoivienxu.vietnamnet.vn/)

Rúc vào nách một con sông gầy gò chảy cắt qua đồng, X như một đứa trẻ tuyệt vọng níu tìm vú mẹ. Dọc triền sông, cỏ kết dày, từ trên bờ thò xuống nước như đất đang gục đầu gội tóc, những cây bần gie xa khỏi mé sông, những cây sộp rũ rượi xoã chùm rễ nâu, những thân cau lẻ loi đâm thẳng lên trời, vài tiếng gà nhói lên xa xa… tất cả những thứ đó làm cho vẻ mặt của X buồn thiu. Những chiều phai, nhìn ra sông thấy lục bình trôi, lơ phơ mấy cái bông lục bình quá thì, cũng phai như chiều. Ngó ra sau nhà thấy một vạt đồng trũng sâu, ngoi lên mặt nước những bông lúa thưa thớt, xanh xao. Vườn cũ có vài cây vú sữa, mù u rụng trái đầy mặt đất, mấy bụi tre bụi trúc vút lên trời một chòm xanh ngắt …

Read more...

Tài đánh hơi của chó

M. Zoshenko

(Ảnh minh hoạ: http://www.dddn.com.vn)

Lái buôn Bápkin bị "thó" mất cái áo lông gấu trúc. Ông ta tỏ ra rất tức giận:

- Cái áo lông còn mới ơi là mới. Tiếc thế cơ chứ. Thực ra không phải là tiếc tiền, nhưng tôi mà bắt được đứa ăn trộm ấy à, tôi sẽ nhổ vào cái bản mặt của nó.

Bápkin đề nghị cảnh sát cho một con chó đặc nhiệm đi truy lùng dấu vết của kẻ cắp. Một người đàn ông đội mũ cát két, mặc xà cạp dẫn một con chó đến. Trông nó thật dữ tợn, lông mầu nâu xỉn, cái mặt nhọn hoắt trông không có cảm tình chút nào.

Read more...

<strong>Nụ hôn đầu tiên trong đời</strong>

Trăn Sinh
Nguyễn Hải Hoành dịch.



(Giọt nắng bên thềm- Thanh Tùng, Thanh Lam)

Làn gió thoảng qua làm cho tà váy màu thanh thiên của tôi bay lất phất. Một nỗi buồn man mác lâng lâng dâng lên trong lòng.

Sau khi vào đại học, tôi cảm thấy hình như bầu trời trở nên xanh hơn truớc. Bên ngoài ký túc xá tôi ở có một đường phố rợp bóng cây ngân hạnh; mỗi sớm mai, mặt ban công phủ đầy những chiếc lá vàng rơi. Hồi ấy tôi là một cô bé 18 tuổi, thích cây ngân hạnh, thích mặc váy mầu thanh thiên và thích ngồi trên ban công đọc tiểu thuyết.

Read more...

<strong>Ba ơi, mở mắt ra đi!</strong>

Nguyễn Thị Diệp Mai

- Má cứ để ổng đi! - Tôi hấm hứ - Ổng đợi ngày này mấy chục năm rồi mà cản đản làm gì.

Thấy cái mặt chù ụ của tôi, má đang định lên tiếng nói tiếp thở dài thôi luôn. Ông ta im lặng mặc áo mưa vào. Vẫn thái độ nhẫn nhịn cam chịu thấy mà ứa gan. Không biết từ hồi nảo hồi nào tới giờ mỗi khi có đụng chạm tới chuyện đó, tôi thì nhảy cồ cồ lên, ổng thì cứ nín thinh ẩn nhẫn như một ông đạo đang tháng chay tịnh vậy. Mặc xong cái áo mưa kiểu ba-đờ-xuy cũ mèn, ổng lẳng lặng dắt chiếc xe ra sân nổ máy. Ông ta quay lại nhìn má tôi như nói: “Anh đi nghe! Đi coi thiệt hông rồi về liền”. Dù không có tiếng nói nào phát ra nhưng má tôi như hiểu hết, gật đầu tán thành. Chiếc Magic cũng cũ sì như cái áo nổ máy ù ục rồi lao vào màn mưa giăng đặc không nhìn được quá năm thước. Chỉ chưa đầy hai phút là ổng và chiếc xe mất dạng. Tiếng máy chìm lịm vào tiếng mưa. Con Bé Tư đang cầm cuốn tập học bài, bỏ xuống, thở ra bất nhẫn:

Read more...

<strong>48 giờ yêu nhau</strong>

Hà Thanh Phúc

Tác giả Hà Thanh Phúc.


(Xa rồi mùa đông- Phương Thanh)

Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...

Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cơn mưa cuối mùa...

Read more...

January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31