XARAH MAIHIEN

don't worry, be happy

SAY ĐI EM

Say Đi Em
I found in the following poem, Get Drunk, Baby, a distinct modern tone. Song Viet Dam Giang quotes the poet Mong Tuyet as saying that the young Vu Hoang Chuong at the time of writing had suffered an unsuccessful love, and was given to alcohol and opium. This poem is an outcry of lovesick pain that he felt while trying to dissipate it in a bout at a night club. Yet neither the dance with the bar girl nor the wine was the remedy for his permeating sadness that rose in front of him like an immovable wall.

Vũ Hoàng Chương

Born on May 5, 1916, in Nam Dinh into a family that had its roots in Phu Ung Village, Hung Yen Province,Vu Hoang Chuong attended the Albert Sarrault High School in Hanoi. After graduation in 1937, he attended law school in 1938 for a year before joining the civil service as a deputy inspector with the Railway Service.

In 1941 he left the Railway Service to take up mathematics studies in Hanoi, which he quit for a teaching career in Haiphong. During this time he continuously wrote poetry and plays.

In 1954, he left for Saigon, and resumed his writing career until his death in October 1976.

Representative works include Thơ Say (The Poems of Drunkenness, 1940), Mây (The Clouds, 1943), Lửa Từ Bi (The Fire of Mercy, 1963), Ta Đợi Em Từ 30 Năm (I've been Waiting 30 Years for You, 1970), Chúng Ta Mất Hết Chỉ Còn Nhau (We Lost Everything Except Ourselves, 1973), and the play Trương Chi (1944).

Though growing up during the New Poetry Movement years, Vu Hoang Chuong harbored a nostalgia for the traditional Oriental past. Ta Ty characterized his poetry as the sighs of the mystical Orient.



Say Đi Em
Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương càng nhớ thương
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo
Hồn ngả lâu rồi nhưng chân còn dẻo,
Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương,
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp. Nghê thường lẳng lơ.

Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm, não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ.
Âm ba gờn gợn nhỏ,
Ánh sáng phai phai dần
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai, tiến đôi chân,
Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nũa màu xanh hay sắc đỏ,
Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta !
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa
Tay mềm mại, bước còn chưa chuếnh choáng.
Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng trời Phóng Đãng.
Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men.

Say đi em ! Say đi em !
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt.
Rượu, rượu nũa, và quên, quên hết !

Ta quá say rồi
Sắc ngả màu trôi
Gian phòng không đứng vững
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi.
Chân rã rời
Quay cuồng chi được nũa
Gối mỏi gần rơi
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa
Say không còn biết chi đời
Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ;
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi !

Vũ Hoàng Chương

MOONRISEThe Pig and Rooster Painting

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31