What you see is what you get !!!

Welcome to Ho Nguyen Viet Thu's Blog

Nếu bỗng ta chán nhau

“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.


***

Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.

22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”[/ALIGN]
[Sưu tầm]

Vì sao thếAloha (Music on Audition) -> Cool !!!

Comments

Unregistered user Tuesday, February 20, 2007 6:45:49 AM

Pleiku702 writes: Cau chuyen that hay.

Phi Thị Thu Khuyênnuhongmongmanh8710 Monday, February 26, 2007 2:20:47 AM

That's great! "Nếu bỗng ta chán nhau"... so cool!

Unregistered user Thursday, March 1, 2007 10:54:43 AM

Anonymous writes: Cuoc song nay con co nhung dieu thu vi nhu vay sao? Minh cung giong nhu co gai day, va chang trai minh yeu chac cung gan nhu vay. Doi khi nghi lieu minh co phai la nguoi doi hoi nhieu qua khong? Nhung cai ket thuc cua cau chuyen lai khong giong cua minh. Minh van cu dang song trong cai " chan" day . Va lien tiep thay doi sang yeu va lai " chan ". Te qua! Bay gio minh chan den do muon bo di dau do that xa, de xem thuc su tinh cam cua minh the nao?

L.T.T.TrangNhoc_Vo_Tinh Tuesday, March 27, 2007 4:40:09 PM

Tuye^t. tha^t.

Unregistered user Saturday, March 31, 2007 6:27:38 AM

yeubenheanh writes: giống mình thế nhỉ

Do Thuy Trangclovec Wednesday, April 4, 2007 5:09:53 PM

Cho minh copy cau chuyen ne nha, thank!!

babylove_ct Tuesday, May 1, 2007 8:24:56 AM

cau chuyen nay that hay !!

Unregistered user Friday, May 4, 2007 1:14:21 AM

ASSAM writes: THICH GHE DO, HAY!

Unregistered user Monday, May 21, 2007 2:51:07 PM

bachhop writes: CAu chuyen hay wa, ban cho minh copy vao blog cua minh nha. Thanhs

Unregistered user Sunday, May 27, 2007 9:03:00 AM

Anonymous writes: dạy mình cách tạo blog nhé

Unregistered user Tuesday, May 29, 2007 1:11:10 AM

Anonymous writes: cool story...........??

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Tuesday, May 29, 2007 8:05:10 AM

Thanks! Mọi người đã ghé thăm blog. Một câu chuyện hay đấy chứ phải không các bạn ? smile

Unregistered user Saturday, June 2, 2007 10:56:05 AM

Anonymous writes: mình copy truyện này dc không? cám ơn nhiều nhé!!!

Nguyễn LinhNovember_rain83 Friday, June 8, 2007 8:20:46 AM

Một cảm giác lành lạnh giữa trời hè oi bức. Mình đã chia tay...fải không em?

maikhongphai4u Saturday, July 7, 2007 2:27:56 PM

Sao tôi thấy câu chuyện này gần gũi đến kỳ lạ. Đúng, người ta đang yêu mà, dễ đồng cảm ở những điều thật bình dị
Bài viết rất hay!

tomalauphi20061 Wednesday, July 25, 2007 8:52:05 AM

Tuy chưa biết mùi vị của tình yêu. Nhưng mình có thể tưởng tượng và thấy được cái tuyệt vời của tình yêu. Cho mình tiếp tục phổ biến câu chuyện này trên blog của mình nhé.

Hannah Phannah_p Monday, July 30, 2007 8:42:38 PM

1 câu chuyện nhẹ nhàng và lãng mạn, 1 tình yêu thật thú vị

Unregistered user Sunday, August 12, 2007 11:37:42 PM

Anonymous writes: sao ai cung khen het vay ne?? That tinh toi thay first half rat giong minh, phan con lai co ve lai qua lang man. Neu cu phai bay tro nay no de nuoi duong tinh yeu cung hay,nhung lieu chang trai co the lam vay suot doi cho co gai vui khong? Hay chi bat thang cho su dong da dong danh cua co ay. Neu la toi, ngay tu khi nhan duoc tin nhan " dung nt cho em nua" toi se im lang , den khi nao co nhan ra minh da di qua xa, cau chuyen se hop voi thuc te hon. Vi toi cung chinh la co gai ay ngay xua, ong xa toi bay gio da lam theo cach cua toi noi, va that su anh da thay doi tinh khi kieu ngao, hay chan cua toi. Vai dong gop y cho vui

Unregistered user Monday, August 20, 2007 3:25:04 AM

Anonymous writes: Câu chuyện thật dễ thương. Thật đúng như câu nói: "Hữu xạ tự nhiên hương" - hãy cứ yêu như có thể. Cầu chúc cho những kẻ yêu nhau mãi có nhau trong suốt cuộc đời này!!!

Unregistered user Wednesday, August 29, 2007 5:47:10 PM

Giấu mặt writes: Quá hay cho những gì mình đã trải qua và nhất là đang đọc cùng với nghe bản nhạc "promiseme" của bạn mà mình vừa down...Thank bạn rất nhiều. Để mình gửi truyện này cho người yêu mình, cô ấy "y chang" ..Hihi, chúc bạn may mắn trong cuộc sống...Chào........

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Friday, August 31, 2007 5:10:38 AM

rất cảm ơn mọi người đã cùng chia sẻ câu chuyện này nhe!
Chúc mọi người luôn vui vẻ! smile

Loc Pham HoanCrish191 Sunday, September 2, 2007 10:22:16 AM

Anh viet' bai` cool that. hay wa' di !

Unregistered user Tuesday, September 11, 2007 11:45:04 AM

hong ngoc writes: noi thiet voi anh nghen, bai nay hay wa, em doc xong tu nhien thay minh cung giong co gai trong bai nay, nhung sau khi doc bai cua anh xong em chot nhan ra rang em van con thoi gian de thay doi. Cam on anh da giup em nhin thay minh trong cau chuyen cua anh, hy vong se duoc doc nhieu bai moi nua trong blog cua anh, thanks

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Wednesday, September 12, 2007 12:39:49 AM

Cảm ơn @Crish và @hongngoc đã cùng chia sẻ câu chuyện này nhe!
Chúc mọi người luôn vui vẻ! smile

Kelly_Pjnk Sunday, October 7, 2007 5:46:09 PM

...Đọc xong câu chuyện em chỉ biết cười và nghĩ cô gái sao giống mình thế...cuộc sống vốn thực tế...but đôi khj fa chút lãng mạng thì hay anh nhỉ...6 năm wen nhau...em cũng từng chán ban trai mình cũng từng nt "a ơi đừng gặp nhau nữa"...và cũng từng nói "mình chia tay đi anh"...but...a ấy ko cho e làm như thế...và bây giờ cả 2 đều đã đj làm...e càng hiểu mình fải lớn lên...ko trẻ con nữa...^_^ thank a...

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Monday, October 8, 2007 12:26:33 AM

@Kelly_Pjnk: Thanks em! Cuộc sống đôi khi vẫn luôn thực tế nhưng ta cần lãng mạn và cũng cần những khoảng lặng để ngẫm nghĩ về nhau smile

Chúc 1 ngày vui vẻ! smile

Unregistered user Thursday, October 25, 2007 9:50:37 AM

tieuthuhondoihvh writes: bai viet that hay ban that hanh phuc ,doc xonh bai viet cua ban minh da do buon hon nhieu cam on ban nhe minh chuc ban luon luon hanh phuc

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Thursday, October 25, 2007 10:42:33 AM

Cảm ơn bạn nhe!
Chúc bạn luôn vui vẻ và yêu đời smile

lê hoài phươngnguyendiamond Friday, November 2, 2007 10:24:49 AM

em đã đọc bài viết này của chị từ lâu ròy
hôm nay vào đọc lần nữa wink)
em rất thích cách chị thể hiện + suy nghĩ (cho dù những điều em biết là ko đầy đủ + ko chắc chính xác )
thấy chị hay ho + cần phải học tập chị rất nhiều wink

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Monday, November 5, 2007 12:40:04 AM

oh! Cảm ơn em. Tiếc là anh chứ k phải "chị" em ui! cry

lê hoài phươngnguyendiamond Sunday, November 11, 2007 11:21:56 PM

á :|
đầu tiên em cũng nghĩ là 1 "anh"
nhưng sau ấy thấy có cái ảnh chị rì xinh xinh :d
với lại cách nhìn nhận cũng có vẻ hơi nữ tính tẹo :">
sorry anh wink

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Monday, November 12, 2007 1:48:37 AM

hoho! K sao. Tại tên anh cũng giống tên con gái hả em p

lê hoài phươngnguyendiamond Monday, November 12, 2007 3:37:26 PM

giống ạ wink)
và kiểu cười cũng giống smile)
sorry anh vì đã spam smile

Just1thing_iouonlyloveu Tuesday, November 27, 2007 4:36:20 AM

Hải Dạ Lan suy nghĩ:
"Buồn chán", đây cũng là 1 trong những hương vị của tình yêu. Nó dường như muốn xóa mờ tất cả dấu vết kỷ niệm của đôi lứa. Nhân vật trong truyện đã có cách giải quyết rất hay, mình xin được tiếp thu. Thanks tác giả, thanks xikechua, và cả 2 nhân vật nữa.

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Tuesday, November 27, 2007 10:51:59 AM

Cảm ơn bạn!
Hải Dạ Lan - tên bạn đẹp quá smile
Chúc bạn luôn vui vẻ!

Unregistered user Saturday, January 12, 2008 10:15:08 AM

Anonymous writes: hj` em thay truyen ket thuch co hau wa'.Neu nhu ket thuc la` su chia tay thi` co le hay hon :D:D

Haxubi1629 Wednesday, January 16, 2008 7:09:05 AM

cho minh copy mau chuyen nay nha,chuyen cua ban viet that la hay,thank

Nguyen Lan Huonghuongnl Tuesday, January 22, 2008 6:54:45 AM

Thanks truyện của bạn nhé. Hay lắm. Nhiều người xin copy wa'. Mình cũng vậy :-)

Nguyen Lan Huonghuongnl Tuesday, January 22, 2008 9:12:39 AM

Trời, đã xin phép copy ở trên blog của xikechua rùi mà?!!
Ok, sẽ thêm vào là trích từ blog của you. Thanks!

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Tuesday, January 22, 2008 9:33:13 AM

smile Thấy xikechua khó tính quá phải không? bigsmile p

Nguyen Lan Huonghuongnl Tuesday, January 22, 2008 9:42:32 AM

smile Không đâu. Thấy blog của xikechua rất tuyệt :-)

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Tuesday, January 22, 2008 11:06:34 AM

hì! smile ui! Quá khen rùi!
Cảm ơn nhe!
Chúc buổi tối vui vẻ! smile

khanhvitran Thursday, February 21, 2008 10:10:26 AM

That duoc khich le, giua nhung luc cuoc song be bon nhung muu toan cau chuyen nay tro nen that vo gia, cam on anh xikechua nhieu nhieu nhen! smile

HoAnG MinHmaxlink Thursday, February 28, 2008 1:47:35 PM

truyện này e có nghe anh Thái+Hoài NAm trên radio tuổi trẻ online đọc, bữa nay có truyện chữ đọc thất đầy đủ > nhìu a xike ơi, hay thật...Ah đây cũng là chủ đề củ Radio lần đó..smile

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Thursday, February 28, 2008 1:50:32 PM

hehe! Đọc truyện có chữ mà đọc trong blog anh nữa càng "phê" em nhỉ? bigsmile

HoAnG MinHmaxlink Thursday, February 28, 2008 2:04:40 PM

vâng, blog a xike đọc truyện thik thật, mai mốt e cũng post truyện cạnh tranh hehe..chắc k = a đâu...

Tô Vĩnh Hải TrangOhloaloa Monday, March 3, 2008 6:14:04 PM

hay wa, that cam dog. Doi khi trong tinh yeu se co nhung giay phut chan nhau. Neu ai cung kheo leo nhu a chang nay thi co le se ko co chuyen chia tay.

Hay that. thanks a lam lam.

KâyMegi_Hanu Monday, April 14, 2008 3:48:49 PM

Tớ thấy mình ít nhìu giống nhân vật nữ trong bài b post lên đó (dù chưa-thực sự-yêu lần nào).hi`, t đã "add to favourits" blog của bạn rùi, hi`,để nhỡ sau này có cảm giác "chán yêu" như nhân vật K đó thì sẽ mở blog b ra đọc lại và tự tìm đc phím F5 cho tình iu của mình (mog thế, hì).
Anyway, cảm ơn b vì câu chuyện ý nghĩa nha!Stay cool!!!smile

Unregistered user Tuesday, April 29, 2008 10:34:44 AM

becuchuoi writes: hi`hi`lúc đầu nhìn tên anh em tưởng anh là girl chứ! :P Blog anh có nhiều bài hay nhỉ!!^_^

maimaikodoithay Sunday, September 28, 2008 6:40:18 PM

Câu chuyện hay quá! Cũng giống như mọi người, lúc đầu em đã tưởng anh là girl cơ đấy, sor anh!bigsmile p

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies