What you see is what you get !!!

Welcome to Ho Nguyen Viet Thu's Blog

Sinh nhật cuối cùng

[/IMG]

“Anh có yêu em không?”. Cô liếc đôi mắt đẹp nhìn anh cười, hỏi một cách tinh nghịch. Anh đang lái xe, nghe vậy phì cười: “Cái gì cơ? A đầu ngốc! Định trêu anh trai phải không?”.

Rồi anh lại tiếp tục lái xe như thể không có chuyện gì xảy ra. Cô lườm anh nguýt dài một tiếng: “Anh nhớ đấy nhé! Sau này em lấy Lưu Đức Hoa rồi anh đừng có mà khóc đấy!”. Anh bật cười ha hả: “Thôi cô nhóc, đừng có đùa nữa, để anh tập trung lái xe nào!”. Cô và anh không phải là anh em ruột, trước đây chỉ là qua bạn bè giới thiệu và đã chơi thân với nhau từ rất nhiều năm rồi. Chỉ có điều anh luôn coi cô như một đứa em gái bé nhỏ của mình, còn cô thì đã thực sự bị tiếng sét ái tình khi lần đầu tiên nhìn thấy anh. Nhưng cô luôn giấu kín tình yêu của mình, không dám nói ra, cô vẫn hạnh phúc trong sự quan tâm, thương yêu của anh dành cho cô như một người em gái. Cho đến lúc anh tìm được người trong mộng của mình. Đó là một người con gái rất đẹp và kiêu hãnh. Anh say mê điên đảo vì cô ấy, và dần quên lãng cô...


Một hôm, cô bất chợt nhận được điện thoại của anh: “A đầu! Tối nay anh mời em đi ăn cơm! Anh trai muốn tặng cho em một bất ngờ lớn!”. Anh định bụng sẽ giới thiệu người yêu của mình cho cô. “Bất ngờ gì vậy anh? Mà tại sao lâu lắm rồi anh chẳng gọi điện cho em, cũng chẳng buồn nhắn tin cho em nữa. Lần trước còn hứa đưa em đi ra biển, không biết anh còn nhớ không nữa!”. Cô nói một hơi oán trách anh. Nhưng thực ra trong lòng cô lại đang rất vui, bởi vì anh đã không quên hôm nay là sinh nhật của cô. “Em đến rồi sẽ biết ngay thôi! Nhớ là phải trang điểm cho thật xinh đấy nhé! Anh muốn dành cho em một bất ngờ mà. Không đến thì đừng có trách anh đấy!”. “Được rồi em sẽ đến. Vẫn ở chỗ cũ chứ?”. “Không, ở nhà hàng X.. Anh đã đặt chỗ rồi, hôm nay sẽ mời em ăn món ăn của Pháp!”.

Cô khẽ reo lên sung sướng. Từ lúc này, trong đầu cô chỉ nghĩ đến cuộc hẹn buổi tối nay với anh. Tối nay cô nhất định phải thổ lộ với anh tình cảm thực sự trong lòng mình, sẽ nói cho anh biết thực ra cô đã yêu anh từ rất lâu rồi... Trái tim cô đập rộn ràng... Tối nay, cô nhất định phải trang điểm thật đẹp, cô cũng muốn dành cho anh một sự bất ngờ. Rốt cuộc thì cũng gần nửa năm anh đã không gặp cô rồi...

Đến nơi, vừa nhìn thấy anh, cô reo lên: “Anh trai!”. Hai má cô thoáng ửng đỏ. Có lẽ đã rất lâu rồi không gặp anh nên trong lòng cô có một sự hồi hộp khó tả. Anh nhìn cô thoáng sững lại: “Ái chà, A đầu tối nay quả thật rất xinh đẹp. Nào, nhanh lại đây nào, ngồi bên cạnh anh trai!”.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, e thẹn nói với anh: “Hôm nay... Hôm nay em cũng có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh. Em đã định nói với anh từ rất lâu rồi. Đó là em... em...”.

Cô không dám ngẩng đầu lên nhìn anh, tim cô bỗng đập nhanh dữ dội, cô chưa biết nên bắt đầu thổ lộ với anh như thế nào. Anh bật cười: “Được rồi! Cứ từ từ nào, em ngồi nghỉ một lát đi, rồi chút nữa hẵng nói!”.

Anh dịu dàng xoa đầu cô: “Hôm nay, anh trai sẽ giới thiệu một người cho em gái”. Nói rồi, anh chỉ vào cô gái đang bước ra từ phòng vệ sinh. Giọng cô nghẹn lại: “Anh trai, hôm nay anh cũng hẹn người khác nữa à?”. Rồi cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía tay anh chỉ. Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp và quyến rũ. Sự xuất hiện của cô gái đó dường như làm sáng bừng cả một góc phòng. Trong phút chốc, trong đầu cô bao trùm một đám mây đen u tối...

Anh vui vẻ giới thiệu: “Giới thiệu với em, đây là Giai Giai, bạn gái của anh. Còn đây là Mạc Mạc, đứa em gái anh yêu quý nhất mà anh vẫn hay kể với em đó! Hai người làm quen với nhau nhé!”.

Cô gái tên Giai Giai đó mỉm cười nhìn cô một cách lịch sự: “Mạc Mạc, chị rất vui làm quen với em!”. Hai tai Mạc Mạc ù đi, đầu óc cô thấy choáng váng. “Anh trai! Em cảm thấy dạ dày của em lại bị đau rồi. Có lẽ em phải về nhà trước thôi!”. Anh lo lắng nhìn cô: “Sao vậy? Em lại bị đau dạ dày à? Có đau lắm không? Để anh đưa em tới bệnh viện nhé!”. Cô vội vàng lắc đầu từ chối: “Không sao đâu anh trai. Em tự gọi xe về nhà được mà. Em chúc hai anh chị có một buổi tối vui vẻ! Tạm biệt!”.

Nói rồi cô đứng dậy vội đi ra ngoài cửa. Tiếng nhạc buồn ngoài đường dội vào trái tim đang rỉ máu của cô. Cô vừa đi vừa khe khẽ hát, tự chúc mừng cho ngày sinh của mình, nước mắt chảy trên môi cô mặn chát...

[/IMG]




Mười năm sau. Cô quay trở lại thành phố nơi cô chôn giấu mối tình đầu của mình. Giờ đây, cô đã kết hôn với một người đàn ông khác rất yêu cô, một người không bao giờ làm trái tim cô đau đớn, không bao giờ quên ngày sinh của cô...

Lần này trở về cũng là một phần vì công việc, nếu không, có lẽ cô đã không bao giờ muốn trở lại nơi này nữa. Bước vào công ty, trái tim cô bất chợt đập nhanh. Tại sao vậy nhỉ? Cô nhân viên dẫn cô vào văn phòng giám đốc. Cô cúi đầu chào người đàn ông đang ngồi quay lưng về phía mình: “Chào giám đốc, tôi là Mạc Mạc, nhân viên công ty Y.”. “Chào cô! Ồ, Mạc Mạc? Tôi là... anh trai đây!”.

Mạc Mạc không thể tin cô lại có thể gặp anh sau mười năm xa cách. Trông anh có vẻ phong độ, chững chạc hơn trước đây rất nhiều. Mạc Mạc kinh ngạc đến độ không nói lên lời. Trái tim cô lại chợt thấy nhói đau...

Anh sốt sắng hỏi: “Mạc Mạc! Bao năm qua em đi đâu, tại sao không nói với anh một lời từ biệt. Từ sau buổi ăn cơm hôm đó, anh chẳng bao giờ nhìn thấy em nữa, điện thoại cũng không liên lạc được, trường học thì bảo em đã nghỉ học rồi. Có chuyện gì xảy ra vậy?”.

Cô nhìn anh gượng cười: “Chỉ là em muốn thay đổi không khí một chút thôi. Vội quá nên không kịp báo cho anh...”. “Vậy bao năm qua em đã làm gì? Em vẫn tốt chứ?”.

Anh vẫn không thể hiểu được sự ra đi âm thầm của cô. Cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, bình thản đến lạ lùng. “Em vẫn tốt! Thôi chúng ta bàn vào công việc đi anh. Về hạng mục này, công ty em...”.

Cô tránh ánh mắt khó hiểu của anh, và bắt tay vào công việc. Cô cũng không ở lại thành phố này thêm một ngày nào nữa. Dù ngày mai là ngày sinh nhật của cô.

Anh tiễn cô ra sân bay. Trước khi lên máy bay, cô đưa cho anh một bức thư. Anh cũng kinh ngạc nói: “Anh cũng có một bức thư cho em!”. Nói rồi anh lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho cô. Ánh mắt anh nhìn cô lưu luyến: “Em thật sự không thể ở lại chơi một vài ngày sao?”. Cô mỉm cười lắc đầu: “Không được, công ty em yêu cầu em phải về gấp. Thôi em đi đây...”. Nói rồi cô vội vã bước đi.

Lên xe, anh mở bức thư của cô: “Anh trai! Hai tiếng này sao có vẻ xa lạ quá anh nhỉ. Vậy là cũng đã 10 năm không gặp anh rồi. Có lẽ anh vẫn còn rất thắc mắc về sự ra đi của em phải không? Ngày em đi, em đã gửi cho anh một lá thư. Trong đó em đã ghi địa chỉ nơi em ở và số điện thoại của em, còn có những lời thổ lộ của em dành cho anh nữa. Em vẫn chờ đợi anh có thể đến bên em trong những lần sinh nhật sau... Nhưng... Em đã đợi anh, đợi tròn tám năm, đợi cho đến khi trái tim em cạn khô nước mắt, đợi cho đến khi em là vợ của người khác... Giờ có lẽ nói những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Có lẽ như bây giờ là tốt nhất với cả anh và em. Chúc anh luôn hạnh phúc. Mạc Mạc”.

Anh vẫn ngồi chết lặng trên xe. Giờ đây anh bỗng hiểu ra tất cả... Bức thư cô viết cho anh, anh chưa bao giờ nhận được. Từ ngày cô ra đi, trong lòng anh cũng có một sự hụt hẫng rất lớn. Anh nhớ mọi thứ về cô, nhớ những lúc cô nhõng nhẽo anh, những lúc cô tức giận... Giờ đây, sau mười năm gặp lại, một lần nữa anh lại mất cô. Trái tim anh hụt hẫng vô bờ...

Trên máy bay, cô do dự mở phong bì của anh, một dòng chữ ngắn đập vào mắt cô: “Đừng đi được không? Anh muốn cả đời ở bên em, cùng em đón mọi lần sinh nhật...”. Máy bay vẫn lặng lẽ lao vút lên bầu trời xanh thẳm...

Yanni - huyền thoại âm nhạcVào vai

Comments

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Thursday, June 19, 2008 3:27:32 PM

Bài hát Byul trong film Sắc đẹp nghìn cân
Chúc mọi người vui vẻ! smile

Unregistered user Thursday, June 19, 2008 3:43:26 PM

Anonymous writes: Doi khi nguoi ta kg biet tran trong nhung j minh dang co...Den khi mat di roi moi thay quan trong. Giong tam trang minh öa! Hic.. Thank XKC

°•♥•°...[G]ä'µ...°•♥•°Kenix_Ye Saturday, June 21, 2008 7:43:52 AM

Hiz, dòng chữ ngắn mà tình cảm quá !
Phải chi có người nói zới em như zị bigsmile

Blog_Tìnhyêuyouaremylover Saturday, June 21, 2008 12:39:54 PM

Lãng mạn thật...Nhưng dù sao kết thúc của nó cũng buồn quá.Tình yêu rắc rối thật.Yêu rùi mà không nhận ra,để đến khi mất đi mơi biết mình đau khổ

YPansyyp_violet_rainbow Sunday, June 22, 2008 2:36:20 PM

Lâu lắm anh Thư mới viết blog nhỉ! Cũng lâu rùi em không có dịp comment cho anh smile Ai cũng có lúc bận rộn cả, nhưng anh cũng đừng quên blog nghen wink.

Truyện này hay đấy. Mà chẳng hiểu sao em thấy truyện buồn thường hay hơn truyện vui, nó khiến mình có chút bâng khuâng...

Hic, hôm nay comment cho anh cũng chẳng biết khi nào mới có dịp comment tiếp nhỉ sad Vẫn câu nói cũ, ai cũng có lúc bận rộn cả, và có khi tương lai còn bận... khủng khiếp hơn bây giờ ấy chứ coffee

Nguyễn Thảothaont0611 Sunday, June 22, 2008 3:26:07 PM

Hiz, đang ốm mà đọc xong bài nì thấy muốn ngủ quá,
Buồn thế này chịu sao nổi

xuxalyly Thursday, June 26, 2008 5:46:07 AM

Minh muon biet, hai nguoi do co the o ben nhau khong?

Unregistered user Thursday, June 26, 2008 11:52:58 AM

Minh Tiến writes: em theo blog của anh lâu rùi Em thường hay đọc blog của anh ! và em thấy blog của anh rất hay Em muốn là quen với anh và tất cả những bạn ở blog này cho em hỏi tên anh + nghề nghiệp +...vv tất cả những j` mà anh muốn chia sẻ anh có thể liên lạc với em qua yahoo : toibuonkhonghieuvisaotoibuon08@yahoo.com mong đc hồi âm của anh :smile:

Unregistered user Friday, June 27, 2008 12:51:19 PM

writes: Rat' hay, đặt biệt là một bài học cho người đang yêu!

moihong Monday, July 7, 2008 2:53:42 AM

Người ta thường ko biết họ thiếu gì cho đến khi điều đó đến và ko biết họ cần gì khi điều đó ra đi

luckystars Wednesday, July 16, 2008 6:11:11 PM

Bài hát nghe giai điệu hay nhỉ.
Nghe tựa bài cứ ngỡ sinh nhật cuối cùng của chủ nhân blog chứ p.
Ah, mà sao bàt hát vẫn hát ok thế, code dùng tốt, sao mấy bài bên Lucky ko hát đc, dù link vẫn sống nhăn răng, đừng nói là lưu file trên opera ko dùng đc như xưa hen sad.

Unregistered user Tuesday, August 26, 2008 4:28:57 PM

Huyen Anh writes: Xin gop vui voi moi nguoi cau chuyen nay, neu ai da doc roi thi bo qua nhe.:D Truyện ngắn này rất giản đơn, như kể một giai thoại của người xưa, nhưng ý nghĩa truyền tải trong câu chuyện, nhẹ nhàng – thâm sâu. Doc xong chợt bâng khuâng: “Hạnh phúc hiện tại mình đang nắm giữ là những gì?”, nhận ra điều đó thật sự mơ hồ! Cái gì của mình rồi sẽ là của mình. Không thuộc về mình thì dù gần gũi mấy cũng có ngày vụt trôi xa… *** Sợi dây tình yêu Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngan g trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?" Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?" Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi. Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn. Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?" Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!" Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi." Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau. Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?" Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi." Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!" Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng. Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo. Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?" Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó. Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế. Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát. Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương ( Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?" Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!" Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm... Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không? "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!" Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống. Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa. Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá. Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...

Hồ Nguyễn Việt Thưxikechua Tuesday, August 26, 2008 11:48:33 PM

Cảm ơn bạn đã chia sẻ một câu chuyện rất hay và ý nghĩa!
Chúc bạn 1 ngày vui vẻ! smile

AVOblondfleur Friday, September 5, 2008 3:13:33 PM

Blondfleur cung viet truyen, va phan lon bi lam vao tinh trang buon nhu truyen tren! heya, hay, buon, va...co chut gi do nuoi tiec

Unregistered user Thursday, October 23, 2008 9:13:31 AM

tram writes: blog anh na`y lan nao zo doc cug mun khoc het!

Unregistered user Tuesday, March 17, 2009 4:22:19 AM

Anonymous writes: may cau chuyen cua a hay wa. cho e co'p may bai vo blog cua e nha. thanhk a nhieu!!

Unregistered user Thursday, July 2, 2009 6:57:39 AM

thaomoc8807 writes: trong thực tế vẫn có nhiều người ko nhận ra cái hạnh phúc mình đang có .nhưng đối với tôi, thật sự chưa có người đàn ông nào đến yêu tôi chân thành cả mặc dù tôi rất thật long khi yêu họ

daucha daume daucondaufamily Thursday, February 25, 2010 6:26:56 AM

chuyen buon, nhung minh chac la co gai kia se 1 lan gap lai anh trai, hihi

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies