Tuesday, July 13, 2010 5:30:28 PM
Mối tình đầu với vô vàng kỉ niệm
Của một thời thiếu nử đã xa bay
Mà thoảng nghe như vẫn còn quanh đây
Chút bùi ngùi của mối tình năm ấy
Friday, June 18, 2010 5:55:28 PM
Anh yêu, anh biết không, nỗi khổ tâm của em sau một thời gian ngắn ngủi rời xa anh là em luôn tự trách bản thân, một người nhẫn tâm chà đạp lên tình cảm của chúng ta dành cho nhau trong suốt 5 năm êm đềm ấy. Em day dứt và không thể tha thứ cho mình vì đã làm cho anh tuyệt vọng, tổn thương. Người như em đương nhiên phải nhận sự trả giá, và không thể toại nguyện trong cuộc sống được. Sự trả giá là gì?
Thứ nhất, em sẽ phải áy náy đến cả đời vì em là người có lỗi với anh.
Thứ hai, em luôn sống giả dối, lừa phỉnh tình cảm của người khác và chính mình. Anh biết không, khi anh ấy hỏi “có yêu anh không?”, em lấy hết sức dũng khí để trả lời là “có”, tự trong thâm tâm em thấy mình thật đáng khinh bỉ, nói dối quá lố bịch. Vì sao em có cảm giác ấy, vì em biết mình không hề yêu anh ấy, chỉ vì nhất thời thiếu suy nghĩ rồi đến với anh ấy mà thôi.
Thứ ba, đó là hằng ngày em đã, sẽ và mãi bị những dòng suy nghĩ về anh, nỗi nhớ về anh bủa vây hành hạ và em phải đóng kịch cho thật khéo để che đậy nó.
Thứ 4, sau tất cả những gì trải qua, em biết mình không yêu ai khác nữa chỉ một mình anh, mối tình đầu của em ạ. Và đó là cả sự tiếc nuối khôn nguôi cho đến lúc em lìa xa cõi trần thế. Nhưng dù thế nào đi nữa thì em sẽ phải tiếp tục sống, tiếp tục đi trên con đường em đã rẽ. Em không thể quá ích kỷ rồi lại tiếp tục làm khổ thêm ai nữa. Vì tất cả là do em gây nên mà. Và bây giờ em luôn làm một điều là cầu chúc cho anh được hạnh phúc, hài lòng với cuộc sống của mình.
Em mong sao có một ngày nào đó anh đọc thấy những dòng này và một lần nữa anh hãy tha thứ cho em nhé. Anh nhớ đấy, em mãi chỉ yêu mình anh trong đời.
Sunday, June 6, 2010 5:33:34 PM
no buon, no co don. lo toan du viec. no lai nho ve anh.cha biet, tam trang no mau thuan the nao ay. no k muon co cam giac the nay ti nao ,. no se bi su yeu duoi danh guc nga mat. co nhung luc no nhu muon chet, de khoi phien muon dieu gi ca.bay jo. gia dinh pe nho chi co hai vo chong son, nhung sao no thay co don qua.no cam giac chong no da k con yeu no nua, thay doi nhanh vay sao.no met. nghen ngao. muon buong xuoi tat ca. nhung no k the, anh se nhin no the nao, chuyen anh va no, noda k vuot qua, le nao no se k vuot qua duoc nhunggi o phiatruoc hay sao.no k muon vay, nhung tam trang no qua e che,bi quan. no buon,chi biet nam khoc mot minh.chong no van ngu say. anh that vo tu. no hoan toan k muon cuoc song the nay . lang thang nha tro, cong viec k on dinh, trong khi do con nhieu viec phai lo khac. no hoan toan met moi, stress. k biet tam su cung ai. muopn tam su voi anh, nhung no so.va no k tu tin vao ban than nua. no so anh lo cho no, tuy nhien no cung so anh k quan tam ji cuoc song cua no dau. vay day. ,no hoan toan mau thuan du cai.nhu muon dien mat/
Tuesday, April 6, 2010 6:09:00 PM
Em thân yêu!
Chuyện tình của hai chúng mình đã hết thật rồi sao? Cho đến tận bây giờ sao em không nói lấy một lời? Phải chăng anh đã để cho thời gian vùi dần đi quá khứ? Đã lâu lắm rồi anh không viết thư cho em bởi tất cả đã trở thành quá khứ, xong mỗi lần nghĩ về em, anh lại thấy buồn man mác. Nỗi buồn ấy đối với anh tuy không dồn dập nhưng nó lại dai dẳng chẳng dễ làm cho anh nguôi ngoai nghĩ về em. Em biết không, chính anh cũng không cắt nghĩa được vì sao mỗi lần trong tâm trạng buồn thương vô hạn ấy, anh lại tìm về em như tìm về chỗ dựa tinh thần cho mình mặc dù tình cảm của em và anh chỉ là giới hạn.
Em! Anh cứ khắc khoải sống, khắc khoải chờ mong những lá thư kì diệu. Những tối thứ 7 nằm nhà vẽ vời lên tình yêu hạnh phúc, cũng chẳng che giấu được nỗi khát khao được đi bên ai đó mà mỉm cười, mà nũng nịu, mà được chiều chuộng yêu thương. Những nỗi buồn, những va vấp trong cuộc sống ai mà chẳng có vì anh cũng chỉ là một con người. Vậy mà chẳng có cánh tay nào đưa ra nâng đỡ anh, anh cứ âm thầm tự nhủ "Ta mạnh mẽ, Ta có nghị lực, Ta có em". Em là tất cả, là bầu trời, là ước mơ của anh. Em như ánh hào quang toả sáng ban phát cho anh tình yêu ngọt ngào. Anh đã đắm chìm trong hào quang đó mà chẳng kịp nhận ra rằng "năm tháng tuổi thanh xuân của anh đang trôi qua dần", thời gian có chờ đợi ai đâu em?
Chờ em, niềm tin của anh ơi! Anh đã chờ đã đợi mỏi mòn, đã thật hạnh phúc. Nhưng liệu đấy có phải là tình yêu không em? Có phải tình yêu là cái đã mất trong người bạn gái thời thơ mộng, hay anh đã buông rơi nó trong cơn mưa rào mùa hạ dưới hàng cây phượng vĩ? Ai đó đã che cho anh khỏi ướt?
Phải chăng chúng mình đều ngộ nhận em là em và anh là anh? Chẳng thể nào cứ mãi níu kéo sợi dây thiêng liêng mỏng manh giữa em và anh được. Sự thực thì em cũng chỉ là một con người với những ham muốn của con người (giàu sang và hạnh phúc). Anh là người con trai nhỏ nhoi giữa dòng đời bươn bả, luôn khát khao yêu đương, khát khao hạnh phúc, mà hạnh phúc đâu phải lúc nào cũng có sẵn. Biết làm gì đây em nhỉ? Khi anh bước sang tuổi 25 mà tình yêu vẫn chỉ dừng lại ở một cậu bé 19.
Em thương!
Tuổi xanh đã qua đi bao năm tháng nhưng tình cảm anh dành cho em vẫn mãi còn xanh. Với anh trước kia, bây giờ và có lẽ cả kiếp sau nữa, em vẫn là em của anh năm xưa. Với em anh cũng thấy mình vẫn mãi là cậu bé T của em ngày nào...
Thời gian ơi xin trở lại, trái đất ơi quay ngược vòng đi cho ta thấy được ngày xa xưa ấy. Ôi quá khứ luôn hiện về đầy ắp bóng hình ai.
Em ơi! Giờ đây trong anh lùa dậy tất cả những gì là nỗi nhớ cũng chẳng rõ mình nhớ gì.
Em đi qua đời anh như dòng sông trầm ẩn trôi qua bến. Bến hao mòn vì nước mãi chảy xuôi. Em đi qua đời anh ngẫu nhiên và tình cờ, hữu duyên và vô ý. Anh như kẻ trắng tay mất đi một tài sản vô giá thất thểu theo từng mùa lá rụng, không tìm thấy cái mà mình đánh mất. Hạnh phúc là điều chân thực, nhưng con người không đơn giản cứ biến nó thành điều không thực. Rồi lại tự vấn lương tâm, lại đau khổ và day dứt truy tìm. Nhưng nếu hạnh phúc đừng quá mong manh thì con người sẽ tự tin hơn khi nghĩ về nó.
Em thân yêu! Dù mai đây có lên đến thiên đường hạnh phúc, dù cả cuộc đời choáng ngập trong thoả mãn ước mơ thì em cũng đừng bao giờ quên rằng đã có một người yêu em tha thiết. Những ngày vừa qua anh như người trong mộng ảo, tâm trạng rối bời (bản thân, gia đình, xã hội), cứ đêm đến là nỗi trăn trở lại kéo đến nhiều hơn. Đây là sự thật hay là giấc mơ? Tình em hay tình đời gian dối? Có thể nào em lại phũ phàng với chính anh, người đã đem cả tình yêu dâng trọn cho em. Anh chẳng thể nào hiểu đó là sự thật, một sự thật đắng cay đến ngọt ngào.
Ai? Ai đã gây ra nỗi đau thương này khi nói lời giã biệt? Em có thấy tâm hồn em được thoải mái phần nào không? Chia tay anh rồi em có thấy xót xa không? Có lưu luyến không? Tại sao em lại cố tình quên đi những lời nói, những lời hứa hẹn ngày ấy hay chỉ là những lời "chót lưỡi đầu môi"?
Trời ơi, tất cả cho một cuộc tình nhưng duy nhất một mình anh chịu nỗi bất hạnh này. Vâng! Anh biết anh là kẻ nghèo hèn làm sao sánh với người sang trọng. Sự tan vỡ của mối tình này làm anh bừng tỉnh và hiểu rằng: người ta đâu cần tình yêu của anh. Đối với người ta tiền tài sẽ đem lại tình cảm, người ta lấy chồng giàu sang để quên lãng đi tình cảm, quên cả một thời mình đã yêu nhau say đắm. Thôi được rồi em ơi, kiếp này không được chung sống với nhau trọn đời thì kiếp sau mình sẽ yêu nhau mãi mãi em nhé!
Giờ đây đối với anh tình cảm chỉ là kỉ niệm, những kỉ niệm cay đắng phũ phàng còn đâu những gì một thời anh ôm ấp cho cuộc tình mình. Em yêu ơi! Hãy cho anh được gọi em tiếng yêu lần cuối và anh cầu mong em hãy nhận ra tâm hồn anh qua trang nhật ký nhỏ này.
Xin giã biệt tất cả những lời yêu thương ngọt ngào, vòng tay em say đắm, sự đam mê cuồng nhiệt. Còn anh ở lại âm thầm, âm thầm yêu em, âm thầm chấp nhận bởi bản chất của riêng em là tình yêu và tha thứ. Chỉ mong sao em đừng để buồn cho ai nữa nghe em.
Thôi những dòng chữ anh viết cho em quá dài so với thời gian xa em và nỗi buồn vắng bóng hình em, anh dừng những dòng tâm sự ở đây.
Chúc em hạnh phúc và thành đạt.
Tuesday, April 6, 2010 5:53:40 PM
Chuyện ngày xưa tưởng đã qua lâu rồi
Nhưng sao hôm nay em bỗng thấy da diết nhớ
Nỗi nhớ như trăng, nỗi nhớ như sao khi mờ khi tỏ
Chỉ biết một điều rằng trăng sao còn mãi với tình yêu.
Chắc chẳng ai biết nơi nào mình gặp nhau anh nhỉ
Chỉ có em có anh có hai ta cùng hiểu
Nỗi nhớ nhau khắc khoải những đêm về
Và chỉ thế thôi tất cả chợt ùa về...
Anh vẫn thế vẫn đôi mắt buồn cùng nụ cười hiền
Em xao xuyến đứng lặng cùng bao điều muốn ngỏ
Muốn gào thét, muốn yên tặng níu giữ phút giây ấy mãi mãi
Bởi khi tỉnh giấc anh về nơi ấy mất rồi...
Chẳng lâu đâu thời gian có lặng yên bao giờ
Mỗi phút giây qua đi là phút gần nhau ta ngắn lại
Em trả lại anh với tất cả phút bình yên và thanh thản
Anh về đi ánh bình mình kia lại lên rồi.
Saturday, April 3, 2010 5:48:18 PM
bun wa anh ah, so em no kho the nay, k bit cuoc doi em kho the nao nua, e buon wa anh ah,e k the chiu duoc cuong song luc nao cun gdem chuyen wa khu ra si va nguoi khac, qua khu em co gi dau chu,yeu anh la co toi sao, mot tinh yeu chan that trong sang vo tu,vay ma, cai qua khu do da deo duoi am anh e suot cuoc doi nay sao ha a. e gio bat luc, buong xuoi tat ca, vui k noi ji, buon chi biet ngoi viet nhieu that nhieu,cay dang, nghen ngao,cha biet nua anh ah. nhieu lluc chi muon bien khoi cuoc song nay cho khoe, khoi fai suy nghi,
Thursday, January 7, 2010 3:50:13 PM
Anh thương yêu! Những gì đã qua, từ lâu em đã khép lại để đón anh, có hôm trong giấc mơ, em lại thấy chúng mình cùng nắm tay đi dưới hoàng hôn ngày ấy, hạnh phúc bình yên quá đỗi và lúc đó nếu có điều ước, em ước mình đừng tỉnh giấc để giấc mơ ấy còn mãi bên em... Nhiều khi em cũng muốn nói với anh rằng, em nhớ anh, nhớ không thể chịu được mất rồi nhưng anh ơi, em đâu có cái quyền đó nữa phải không anh khi bao lần em tự ý làm tổn thương anh, tự ý chia tay mà không một lí do, em làm anh đau rồi lại xoa dịu... Em ích kỉ chỉ nghĩ cho riêng mình mà không nghĩ đến cảm giác của anh, em xấu xa và giả dối... nhưng một điều em muốn anh hiểu và thật sự tin là em yêu anh, yêu một cách chân thành không hề đùa cợt, không đưa anh vào trò chơi nào hết.
Mai đây ánh bình minh lại sáng hơn, anh nhất định sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình vì hạnh phúc của anh sẽ là những chuỗi ngày bình yên... Hạnh phúc của em là những chuỗi ngày dài tìm kiếm vô vọng... Tìm kiếm một bờ vai vững chãi cho đời mình, nhưng em biết, sẽ chẳng có đâu... và cứ vậy, tự do vậy có khi lại hay hơn, anh nhỉ...
Em tập dần cuộc sống chẳng có anh
Để không còn những lúc quay quắt nhớ
Nhưng sẽ sao nếu mai là ngày đó
Có lẽ là không thể phải không anh.
Vắng anh rồi bầu trời chẳng thể xanh
Em nhớ anh từng buổi chiều nhạt nắng
Vắng anh rồi ngày không còn bình lặng
Em nhớ anh mưa nặng hạt đêm về.
Biết cuộc đời chẳng thể thiếu được nha
Và chẳng thể tập quen dần như thế
Tình yêu xa để cho em biết nhớ
Biết mong anh thêm những phút thật gần
Biết tình yêu sẽ có lúc giận hờn
Để em thấy yêu anh nhiều hơn nữa
Để em sống cho tình yêu hai đứa
Không bao giờ phải khóc bởi chia ly.
Xa anh rồi cũng sẽ có những khi
Em yếu đuối dặn lòng đừng nhớ nữa
Nhưng anh ơi tình yêu em muôn thuở
Chẳng bao giờ hết nhớ hết mong anh
Sunday, December 13, 2009 12:26:55 PM
Buổi sáng đầu đông lạnh giá, gió rít qua từng khe cửa sổ. Cái lạnh đến đột ngột quá khiến nhiều người còn chưa kịp lấy quần áo ấm ra mặc. Mới hôm qua trời còn nắng nóng đến toát mồ hôi mà chỉ qua một đêm gió về đã mang theo cái lạnh lẽo của mùa đông. Co ro trong chiếc chăn mỏng, cô từ từ ló đầu ra khỏi chăn. Hôm nay là ngày nghỉ lẽ ra cô phải ngủ đến tận trưa mới đúng nhưng trời lạnh quá đã làm cô tỉnh giấc và suy nghĩ đầu tiên lóe ra trong đầu cô là phải lôi ngay chiếc chăn ấm còn gói gọn trong tủ . Nhìn ra ngoài cửa sổ bầu không khí âm u, lác đác còn một vài chiếc lá sót lại của mùa thu vội vã rơi xuống. “À, thì ra mùa đông đã về “ cô lẩm bẩm một mình, “Đã là mùa đông rồi sao?”.
Bỗng dưng cô thấy mình lạnh hơn khi nghĩ vể mùa đông, mùa đông năm ngoái với cô thật ấm vậy còn năm nay thì sao? Cô vốn rất thích mùa đông, thích được thách thức với cái lạnh buốt của gió đông nhưng lần này sao cô lại thấy sợ chính cái lạnh ấy. Có lẽ mùa đông năm ngoái với cô là ấm áp nhất, mùa đông đầu tiên- mùa đông cô có anh bên cạnh, nhưng đó cũng là mùa đông duy nhất cô được bên anh và có lẽ vì thế cô thấy sợ mùa đông hơn.
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?
Ảnh minh hoạ: eswendel
Cô và anh chia tay sau một năm yêu nhau. Với cô, anh là mối tình đầu, anh là người đầu tiên mang lại cho cô những ngọt ngào, những cảm giác thú vị trong tình yêu. Và ngay cả khi đã chia tay rồi, cô vẫn luôn thầm cảm ơn anh về điều đó. ‘Cô bướng bỉnh, trẻ con’ anh vẫn thường nói cô như vậy. Mỗi lần anh và cô có những cuộc tranh luận thì phần thắng vẫn thuộc về cô. Cô ghét mỗi khi anh nhường cô vì nó khiến cô có cảm giác tự ái, nhưng cô lại tức điên lên nếu như anh không nhường mà cứ phân đua với mình và thường thì khi ấy hai người sẽ lại giận nhau. Anh biết như vậy nên thường tránh để chuyện đó xảy ra và anh vẫn luôn là người hòa giải. Nhưng như thế lại càng làm cô yêu anh hơn. Có lần anh nói với cô rằng:
- Anh sẽ không bao giờ nổi giận khi em tức giận.
Cô ngước mắt nhìn anh hỏi lại:
- Sao biết em rất bướng bỉnh, ngang ngạnh mà anh lại không nổi giận?
- Vì nếu làm như thế anh sẽ đánh mất tất cả.
Cô hiểu những gì anh nói, và lại tự trách mình sao cứ phải làm khổ anh như vậy, cô yêu anh cơ mà.
Cô là người khá sôi nổi nhưng lại cũng là một người sống nội tâm khép kín. Cô hay cười, hay trêu đùa mọi người nhưng ít ai có thể thấy được những tâm sự bên trong của cô. Từ bé cô đã sống như thế, không mấy khi thấy cô tâm sự với ai về những suy nghĩ trong lòng mình. Ngay cả mẹ là người hợp cô nhất nhà cũng không bao giờ được nghe những tâm sự của cô. Cô vẫn luôn giữ trong lòng tất cả mọi chuyện. Không hiểu sao cô cứ có cảm giác không an toàn khi nói ra cho một ai đó biết những tâm sự của mình, cô thấy cứ để trong lòng là tốt nhất. Những buồn vui, tất cả đều được giấu kín. Trước khi yêu anh cô vẫn nghĩ rằng chắc khi nào có người yêu cô sẽ tâm sự tất cả với người ấy. Nhưng không như vậy, có rất nhiều điều cô vẫn không thể nói với anh. Cũng nhiều lần anh nói với cô:
- Em không nói ra những suy nghĩ trong lòng mình cho anh biết thì tránh sao những lúc anh làm em buồn, em tủi thân.
Đúng vậy cũng nhiều lần anh vô tình làm cho cô buồn, cô giận nhưng anh lại chẳng thể hiểu vì sao cô giận anh. Anh luôn cố gắng tìm mọi cách để cô có thể mở lòng với anh hơn. Nhưng sao cô vẫn không thể nói ra. Cô vẫn biết tình yêu cần phải có sự chia sẻ nhưng cô lại sợ nếu cô nói ra sẽ làm cho anh buồn hơn. Ở bên anh cô thấy mình như bé nhỏ đi rất nhiều, cô muốn được nũng nịu anh, thích được vặn vẹo lại lời anh nói, thích hỏi những câu hỏi ngốc nghếch để được nghe anh trả lời theo cái cách ngốc nghếch của cô. Cô luôn trân trọng tình yêu của cô và anh, cô coi đó là tình yêu đẹp và thiêng liêng nhưng sao lúc nào cô cũng thấy nó mong manh. Cô gọi tình yêu của mình là tình yêu pha lê – đẹp nhưng dễ vỡ. Bên anh cô hay thủ thỉ:
- Anh này, anh có biết vì sao những mối tình đầu thường rất dễ tan vỡ không?
- Tình yêu cũng là một trải nghiệm kì diệu của cuộc sống. Tình đầu dễ vỡ vì có lẽ họ chưa biết cách giữ tình yêu cho mình.
- Thế có nghĩa là phải yêu đến lần thứ hai họ mới biết cách để giữ tình yêu, và… em cũng vậy sao?
Anh khẽ lườm, cốc nhẹ lên trán:
- Em ngốc!
Cô vênh mặt bướng bỉnh
- Có anh ngốc thì có ấy.
Anh ôm cô vào lòng, lại thơm nhẹ lên vầng trán:
- Em yêu ngốc! Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh đâu. Nếu như em chưa giữ được tình yêu của mình thì anh sẽ giữ nó thay em. Anh sẽ buộc chặt nó vào tay mình để không cho nó chạy mất, để em mãi mãi bên anh.
Cô cười tinh nghịch:
- Sao lại để anh vất vả một mình như vậy được, em sẽ giữ nó cùng anh.
Nghe anh nói cô thấy yên tâm hơn rất nhiều, yên tâm vì anh sẽ không bao giờ để mất cô cũng như cô sẽ giữ chặt tình yêu bên mình. Nhưng cuộc sống có mấy khi được như ta mong đợi.
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?
Ảnh minh hoạ: larafairi
Trời mỗi lúc một lạnh hơn, ở trong nhà mà vẫn thấy lạnh cóng tay chân, cô không còn muốn ra khỏi chăn, vẫn cứ cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, cũng như lúc này đây cô không thể nào thoát khỏi những suy nghĩ về anh khi chợt nhận ra mùa đông này cô không có anh bên cạnh. Cô cố gắng giấu chặt đôi bàn tay mình vào trong chăn. Bao giờ cũng thế, chỉ cần hơi lạnh là đôi bàn tay cô đã lạnh giá, cóng lại không thể làm gì được. Nhưng bàn tay anh thì khác, lúc nào cũng ấm áp. Mỗi khi bên anh đôi bàn tay lạnh giá của cô lại được nằm gọn trong đôi bàn tay ấm áp của anh. Có lần cô hỏi anh:
- Sao mùa đông tay em cứ lạnh cóng đi mà tay anh vẫn ấm thế nhỉ?
- Vì đôi bàn tay anh phải ấm để còn sưởi ấm cho đôi bàn tay em chứ sao, em ngốc!
Cô khẽ mỉm cười ngả đầu vào lòng anh, để lại được anh ôm thật chặt. Cô thấy mình hạnh phúc. Khi bên anh cô có cảm giác như những cơn gió lạnh của mùa đông không còn dám lại gần cô vì cô thấy ấm, ấm vô cùng, ấm trong tình yêu mà anh dành cho cô.
Mùa đông năm nay tay cô cũng lạnh nhưng không còn được sưởi ấm bởi đôi bàn tay anh nữa rồi. Nhìn xuống đôi bàn tay mình đang co quắp trong chiếc chăn, bỗng nước mắt cô trào ra, cô nhớ anh. Từ ngày chia tay chưa một ngày nào cô không nhớ về anh. Hình ảnh về anh vẫn cứ hiện rõ trong đầu cô, nó như một chiếc phông nền cho tất cả những việc làm hằng ngày của cô, lúc đậm lúc nhạt. Cô cố gắng quên anh đi để bắt đầu một cuộc sống mới nhưng cô không thể nào làm được, càng cố quên, cô càng thấy nhớ anh vô cùng. Mỗi lần nhớ anh cô chỉ biết tìm một chỗ thất an toàn để khóc, để mặc sức nhớ về anh. Và lại chẳng ai biết cô buồn, nhiều người còn thắc mắc sao cô chia tay người yêu mà vẫn vui vẻ như vậy, vì có ai thấy những lúc cô khóc khi nhớ anh đâu mà vẫn chỉ thấy cô cười nói, trêu đùa. Cô vẫn vậy, vẫn như một con ốc núp sau một vỏ cứng, và nếu như cái vỏ cứng ấy không vỡ ra thì chẳng ai biết được bên trong ốc rất mềm. Cô cũng vậy sẽ chẳng ai hiểu được cô. Cả anh nữa, cũng không bao giờ anh có thể hiểu nổi cô vì có bao giờ cô nói với anh đâu.
Chia tay, anh cũng không còn tìm gặp hay liên lạc với cô như trước kia nữa. Và như thế cô thấy buồn hơn khi nghĩ rằng anh quên cô rồi, lại trách móc, lại giận hờn, lại khóc. Nhiều lúc nhớ anh cô chỉ muốn gọi ngay cho anh nhưng lại không dám, tin nhắn cứ viết rồi lại xóa không dám gửi. Có đôi lần nhớ anh quá cô đòi gặp anh bằng được. Và mỗi lần như thế anh đều vội vã đến gặp cô, đôi khi còn bỏ dở cả công việc của mình. Anh vẫn còn yêu cô cũng như cô vẫn rất yêu anh vậy nhưng không ai nói với ai. Lần nào cũng vậy trước khi gặp anh cô cũng có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhiều điều muốn hỏi anh nhưng không bao giờ cô nói được. Đến gặp anh, trông thấy anh cô chỉ muốn chạy tới ôm lấy anh để lại được anh ôm cô chặt như ngày xưa, để lại được anh xiết lấy đôi bàn tay mình. Nhưng sao cổ họng cô cứ nghẹn lại không thể nói nên lời. Cô im lặng, anh cũng im lặng. Cô sợ khoảnh khắc ấy, và cô luôn cố gắng xua tan bầu không khí ấy bằng câu nói:
- Mình về đi anh!
Anh khẽ gật đầu mắt trùng xuống:
- Ừ, để anh đưa em về
Đúng là chưa một lần nào anh từ chối những đòi hỏi đỏng đảnh của cô, và lúc này cũng thế, cô muốn gì anh cũng sẽ làm theo. Nhưng lần này cô chỉ mong anh đừng nhường cô nữa, muốn được nghe anh nói, nói gì cũng được nhưng sao anh vẫn cứ lặng lẽ. Họ lại ra về trong sự tiếc nuối chưa nói được những suy nghĩ trong lòng. Và cuối cùng cô vẫn phải chấp nhận một điều rằng hai người chia tay, chia tay mãi mãi. Mãi mãi cô không thể nói ra được với anh những điều trong lòng mình, dù đã chia tay nhưng cô vẫn muốn nói. Nhưng tất cả đều là sự câm lặng.
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?
Ảnh minh hoạ: nayein
Gió lạnh lại về, từng cơn gió vô tình thổi mạnh vào trong trái tim lạnh giá của cô, để mặc cho nước mắt tuôn rơi trên gò má. Bỗng nhiên cô muốn ra ngoài, muốn được cái lạnh giá ngoài trời làm đóng băng trái tim cô đi, để cô không còn phải nhớ về anh nữa. Bước chân ra khỏi căn phòng ấm, cô cảm nhận được gió lạnh biết chừng nào, lang thang trên con phố nhỏ vô mục đích. Bất chợt cô nhận thấy cô đang bước đi trên chính con đường mà anh và cô vẫn thường đi bên nhau. Cũng đã lâu rồi cô không qua con đường này, con đường vẫn vậy không thay đổi.
Bỗng lại một cơn gió lạnh, cô khẽ mỉm cười kịp ngăn dòng nước mắt đang trào ra. Một ý nghĩ làm cô thấy vui “Biết đâu em sẽ lại gặp anh trên con đường này, biết đâu anh đang đi bên đầu đường kia tiến về phía em thì sao”. Bước chân cô như vội vã hơn trong niềm hi vọng nhỏ nhoi. Cô ngỡ như anh đang ở đâu đó gần cô. Cô phải tìm anh, chỉ có anh mới làm ấm trái tim lạnh giá của cô lúc này, chỉ có anh mới lau khô được làn nước đang ướt nhòe trên mi. Cơn gió lạnh đầu đông vẫn thổi mạnh...
Tình yêu cũng như một quả bóng bay, chỉ cần ta vô tình để tuột khỏi tay thì dù có cố gắng đến mấy ta cũng không thể nào lấy lại được. Và có lẽ chỉ khi đứng nhìn nó từ từ bay xa, xa mãi ta mới thực sự thấy thiếu vắng và nuối tiếc.
Wednesday, December 2, 2009 1:08:52 PM
"Em đến bên anh khi tình yêu của chúng ta còn vội vàng, non trẻ. Để rồi khi anh nhận ra mình đã yêu em biết nhường nào... thì em lại bước đi.
Em đến bên anh khi anh gặp muôn vàn khó khăn, tiền không có một xu, xe không có một cái. Để giờ đây, anh có bên mình tất cả... thì em lại bước đi.
Em đến bên anh khi anh hay nói đùa với em là: "Em tưởng mình báu lắm sao". Để bây giờ anh nói thật với chính bản thân mình rằng: Em là món quà quí giá nhất mà Thượng Đế đã ban cho anh... thì em lại bước đi xa mất rồi.
Em đã đến bên anh nhưng rồi em cũng đã đi xa. Em đi như muốn nói với anh rằng nhiệm vụ của em đã hoàn thành, em không được nhìn thấy anh thành công, nhưng anh biết anh sẽ thành công.
Cám ơn em vì tất cả, em thương yêu à!
Anh đã chưa bao giờ đau buồn vì quyết định của em cả, anh chỉ thấy giận mình đã sai quá nhiều, đã không giữ được em, đã để em ra đi vĩnh viễn. Có phải ta sẽ xa nhau mãi mãi không em?
Ngày hôm nay, em đã không còn bên anh nữa, và em đã từng nói với anh là anh hãy quên em đi. Nhưng em à, anh xin em hãy cho anh giữ lại bên mình những kỉ niệm, chiếc nhẫn có khắc tên em, những bức ảnh, để cho anh còn được nhớ tới em trong suốt cuộc đời này.
Tháng sau là sinh nhật em rồi, và chắc là anh sẽ không thể có mặt được phải không em. Tuổi mới vui vẻ, hạnh phúc em nhé, hãy cười thật xinh như những lúc anh thấy em cười vậy.
Lời cuối cùng anh xin được gọi em là người yêu của anh nhé, em thương yêu."
« Prev 1 2 3 Next »