http://sieuthitainha.com/index.php?option=com_affiliate&Itemid=55&aff_id=2138&textad_id=2 * Bạn là sinh viên, có nhiều thời gian rảnh rỗi và muốn tìm kiếm một công việc làm thêm để có kinh nghiệm, tạo thu nhập ? * Bạn là một người bất kỳ, muốn tìm một công việc làm thêm, làm buổi tối,.. tạo thêm thu nhập ? * ......... hãy click vào liên kết này để cùng nhau làm việc online nha các bạn.
Hãy click chuột để được trả tiền, Các bạn có muốn đổi thời gian rãnh rỗi của mình để lấy tiền hay không?Hãy đăng ký ngay để làm thêm Online và kiếm tiền cùng chúng tôi!Các bước thực hiện như sau:1.Đăng ký tài khoản Làm thêm online trên www.sieuthitainha.com2.Kich hoạt qua...http://sieuthitainha.com/index.php?option=com_affiliate&Itemid=55&aff_id=2138&textad_id=2
Blog hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Internet Explorer 1366:768
Ty bắt đầu bằng 1 nụ cười, nảy nở bằng 1 cái hôn, và kết thúc bằng nước mắt. Khi sinh ra, bạn khóc và mọi ng xung quanh bạn mỉm cười. Hãy sống sao để khi nhắm mắt, bạn mỉm cười trong lúc mọi ng quanh bạn khóc...Bất cứ khi nào trong vòng xoáy of cuộc đời, bạn cảm thấy không chịu đựng nổi và muốn từ bỏ, hãy nhớ rằng: Cuối mỗi con đg hầm đều có asáng, sau những giọt nước mắt sẽ có những nụ cười, sẽ có cầu vồng cho những ngày mưa, vẫn còn có ai đó yêu thg bạn mỗi ngày (.) cuộc đời này. Bạn sẽ không bao giờ phải vượt qua con đg hầm đó một mình,vì sẽ có ng đến bên bạn và chia sẽ nhg nụ cười cùng nhung giọt nước mắt
Hôm nay là tuần thứ hai rùi đó! Tuần thứ hai bọn mình chính thức học ở một môi trường mới. Khác với hồi học trung học. chúng mình không phải lo lắng nhiều về chuyện thầy cô kiểm tra bài cũ hehe. Nhưng mà nói vậy chứ không học bài cũ là gay lắm đó chứ. Thật là nhiều thứ phải lo…nhất là vụ tiền thuê nhà trọ mỗi tháng. Không kể đến tiền nước, tiền điện, tiền mua sắm (may mà mình là con trai nên vụ này cũng ít). Hai tuần và kể từ ngày mình xuống thành phô học, thật là có nhiều thay đổi. mình phải tự học cách sống một mình (nói vậy thuj chứ mình đang sống cùng một người bạn nữa), mình phải tự học cách đi chợ và chi tiêu hợp lí, nhất là phải tự giặt đồ đó. Ngày đầu tiên đến lớp…hehe “lớp nào vậy? tên gì? ở đâu” toàn là nhưng câu hỏi của người chưa quen biết. bỡ ngỡ thật nhưng rùi cũng quen và hòa đồng. Tiết học thể dục lên lớp thầy cho chạy 2 vòng và…đi về. Mình ở trọ xa trường nên ngày nào cũng phải dậy sớm (6h ^-^) để đi học, muộn cũng không sợ. Riêng chỉ có thứ 3 là học từ sang 7h đến 9h tối, lại xa nữa nên dậy lúc 5h30. không biết có trụ nổi không nhưng mà vẫn còn vững lắm. Học lại về cứ thế thôi, rảnh thì đọc sách và ngủ…giống như những chú heo con ý. Phải xa nhà, cũng xa cả bạn bè cũ nhớ lắm…cho nên mỗi tháng tiêu cả trăm ngàn tiền mua card di động …gọi nhìu cũng tốn nhưng mà mình sử dụng beeline nên nhắn tin còn tốn hơn nữa. Ngày nào ra đường cũng gặp toàn xe là xe, đi vô công viên hay đâu đó thì gặp toàn nhưng cặp tình nhân 9x. nhìn họ mà nhớ tới mình, cô đơn quá tủi thân lại chạy về nhà nằm ôm gối. Tối không ngủ được…nhìn gói café thấy hết rồi…lại mang bộ cờ tướng ra chơi. Hjc mình thua hoài…rõ ghét. 12h đến giờ hoàng kim của mình, mình mang máy ra nt dọa ma mấy bạn gái…”yếu gan”… hj. Thế đó, vậy mà không có ai sợ lại còn nt cảm ơn mới chết chứ. Thiệt là kỳ lạ ha. Ở cả tháng chưa cân nhưng trông mình có vẻ béo hơn một tí, trắng hơn một tí, không biết phải không nữa…chắc sắp xuất chuồng được rùi. Oooa mệt rùi đó, “thần ngủ” lại tấn công mình, hic hic tạm biệt nhé ngày hôm nay.
Hãy cho tui một tình cầu giá lạnh Một vì sao trơ trọi giữ trời xa Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh Những ưu phiền đau khổ với buồn lo. Trong tình yêu thường đem lại hạnh phúc lứa đôi,song tình yêu thật ra rất buồn và rất buồn thì chúng ta mới có chuyện để nói đúng ko các bạn. Còn khi đã vui, hạnh phúc thì tình yêu trở nên thật đẹp và huyền diệu những lúc đó chúng ta chỉ muốn ngồi cùng nhau và hưởng thụ tình yêu thui.hì hì..: Tình yêu với ý nghĩa chân chính và cao đẹp không dẽ dàng có thể với tới được. Và nếu có thì bảo vệ cho tình yêu đó cũng rất khó khăn,vì thế chúng ta không bao giờ được nói lên sự thắng thế của mình trong tình yêu. Biết chân trọng và nâng lưu cái đẹp trong tình yêu bao giờ cũng là dấu hiệu nói lên sức mạnh tinh thần của những ngườ đang yêu và biết yêu....
Thật nhanh phải không? ngày chúng mình gặp nhau, quen nhau và rồi thân nhau. Chẳng ai bảo ai tất cả là sự xếp đặt của tự nhiên và của duyên phận. Ai bảo là tôi cô đơn, ai bảo là tôi không có bạn bè...Vậy đấy thế là tôi có bạn, những người bạn thật tốt thật thân. Cùng nhau học tập và cùng nhau đùa vui, có những lúc khó khăn và rồi cũng có những lúc ngọt ngào và chúng mình đã vượt qua. Ngày ấy ơi! ngày ấy không thể nào quay lại nữa và chúng mình vẫn còn nhiều con đường cần khai phá phía trước. Hãy nhấc chân lên khỏi vạn điều nhọc nhằn và phía trước thành công đang chờ đón các bạn!
Minh luôn yêu quý các bạn, hãy nhớ đến nhau và chia sẽ những điều cần chia sẻ nhé!.
Để giữ lại những kỉ niệm Minh sẽ hát tặng các bạn một bài , với lời nhắn: "Hãy học tập thật tốt và luôn tự tin vào bản thân - 'gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi để rồi ta lại có thêm niềm tin' ". Minh yêu các bạn nhiều lắm, chúng mình phải xa nhau để thực hiện ước mơ đó không phải là nỗi buồn, đó là niềm vui và trách nhiệm!.
Em đi rồi ! Chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa, không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường...
Trước mặt tôi là hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi .
Các bạn tắt nhạc này để nghe mình hát ở phía trên nha!
Chỗ em ngồi còn kia :
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
Vai run run, tay lấm vệt dầu .
Em đi rồi ! Chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa ... Thôi, đừng nhắc ! Hạ tàn...
Mình hát không hay nhưng tình cảm của mình dành cho các bạn thì luôn luôn vô hạn. CHúc học giỏi bạn của tôi ơi!miss you...
Ê bé Sò...! học hành chăm chỉ nghe không.
Anh sắp xuống SG để thực hiện giấc mơ của mình rồi, không biết cuộc sống như thế nào đây. Chắc sẽ không được như bây giờ nhưng dù sao anh cũng đã quyết tâm. Em cũng cố lên đi. Tặng em bài hát này nè. Nghe xong rồi cười nhiều vào nha... (anh hát dở tệ vậy mà lại còn hay hát mới chết chứ.)...
Cười...Cười Nào !
Mười hai năm dần trôi qua. Vẫn cái cảm giác rạo rực trong lòng bởi những nỗi buồn lẫn niềm vui không chỉ riêng ai mà cũng chẳng ai nói được nên lời. Chỉ biết rằng nó man mác, miên man khó tả, nó sâu thẳm trong tận sâu mỗi trái tim, phượng thắp thành một khoảng trời rực lửa. Tiếng ve rồi sẽ ngân lên, tiếng ve ra rả xé nát bầu không khí ngột ngạt, oi nồng của mùa hạ, làm ướt át cả những dòng lưu bút vội trao nhau. Bầu trời như xa hơn và càng thăm thẳm chỉ để cho các cô cậu học trò giấu nước mắt phút chia li.
Ngày chúng mình xa nhau, cơn mưa đầu mùa chợt đến thoáng chút bâng khuâng, để lại một góc nhỏ trong lòng kỉ niệm. Mưa năm nào cũng đến, có lẽ nó vẫn như mọi năm, mát mẻ và tinh khôi, cơn mưa của lưu luyến, của nhớ thương tiếc nuối.
Năm cuối cấp, ôi sao mà thương thế. Những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay được dịp trào dâng, vội vàng, cuống quýt như thể nếu không yêu thương thì sẽ chẳng có lúc nào để yêu thương. Những lời chúc, những ước mơ tắm mát cả bầu trời ngây thơ để cho ta thương nhớ. Thôi vậy nhé, đặt cho ta một dấu chấm lửng.
Dấu chấm lửng tuy là hết nhưng vẫn tràn đầy, dấu chấm lửng cho những điều chưa giám nói, dấu chấm lửng để dành cho những trang lưu bút mới, và dấu chấm lửng hẹn một ngày kia gặp lại, chúng ta sẽ ghi nốt những dấu chấm lửng của mình.
TÔI MUỐN BẠN LUÔN LUÔN LÀ BẠN, HÃY THỂ HIỆN ĐƯỢC GIÁ TRỊ ĐÍCH THỰC CỦA CHÍNH MÌNH, HÃY MẠNH MẼ ĐỐI DIỆN VỚI HIỆN TẠI. VÀ HÃY CHIA SẼ VỚI TÔI NẾU BẠN CÓ THỂ.
Vũ Văn Minh
Thân gửi bạn của tôi...!
Và ... vì sao tôi thích bạn nhỉ? Có lẽ là...
Chỉ khi ở bên bạn, tôi mới nhận ra chính tôi.
Bạn đã đem lại cho tôi những cảm giác mà tôi chưa bao giờ có trước đó.
Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi. Điều đó sẽ làm tôi thêm vững bước.
Sự chân thành và sâu sắc của bạn mãi là ngọn lửa thắp sáng tình cảm của hai chúng ta.
Tình cảm của bạn làm tôi xúc động. và tình cảm ấy sẽ luôn ở mãi trong tôi.
Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thực sự của tình yêu.
Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười.
Mỗi khi nghĩ đến bạn, tim tôi lại đập loạn xạ.
Mỗi khi tôi nhìn bạn, tôi lại thấy hồi hộp lạ thường.
Bạn luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tôi.
Bạn có một khả năng hài hước tuyệt vời.
Bạn luôn có những ý tưởng lãng mạn và thú vị.
Bạn làm những điều tốt đẹp cho tôi hơn là tôi đáng được nhận.
Khi bạn và tôi cùng nhau, chúng ta có thể lảm được điều kì diệu.
Bạn là người đã mở cánh cửa trái tim tôi.
Và... tất nhiên, tôi thích bạn vì tôi ko biết vì sao nữa...
hjhj: tang ba` nj`.
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o O o
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.