STICKY POST
Tuesday, 3. March 2009, 17:10:19
Other
Thursday, 22. October 2009, 12:06:07
Myself, Write
Nếu được chạm vào em
Tôi sẽ...
chỉ chạm khẽ...
Bởi,
Tôi sợ
tâm hồn mong manh,
sẽ vụn vỡ..
trước em
Cô gái ngọt ngào!
Nếu được chạm vào em,
Tôi hứa,
chỉ sẽ chạm khẽ..
Bởi,
Tôi biết,
bông hoa em,
rễ đã ăn sâu vào lớp đất
vùi mình
trong một bình hoa,
cũng xinh đẹp như em.
Nếu được chạm vào em...
Có lẽ...
tôi sẽ,
chỉ khẽ chạm.
Bởi,
Giới Hạn,
tôi sẽ bên lề,
chỉ nhìn...
em...
và...
chạm khẽ...Read more...
Wednesday, 21. October 2009, 15:34:14
Music
Sunday, 18. October 2009, 15:32:48
Myself
Đã hơn 9 năm rồi. Thời gian trôi nhanh như nắng tắt của một ngày tàn. Mọi thứ hối hả, vồn vã để đua theo từng nhịp kim đồng hồ. Tôi cũng thế, cũng đã tất bật, cũng phải bắt mình bận rộn để đạt được những thứ mình cần. Bận rộn thì mệt mỏi, nhưng mệt lại giảm đi những suy nghĩ vẩn vơ và những chông chênh trong lòng.
9 năm qua, có những lúc tôi tưởng mình có thể quên bạn, nhưng rồi trong phút giây bất chợt nào đó, bạn lại trở về trong tâm trí tôi. Thỉnh thoảng tôi lại nằm mơ thấy bạn. Thấy bạn cười khoe hàm răng khểnh, nét cười hiền dịu và ngây thơ, nét cười mà với tôi đôi khi nó hơn cả sự ám ảnh.
Tôi vẫn thường nhủ giá đêm mưa ấy tôi giữ bạn bên mình, hoặc lúc đó tôi đã có thể suy nghĩ chững chạc hơn để giúp bạn hiểu một số vấn đề của cuộc sống không thể giải quyết bằng cách “tự tử”.
Có những lúc tôi thấy ghét mình ghê gớm. Bạn mất. Suốt 1 năm đầu tôi không có gì ngoài sự day dứt. N đã bảo với tôi rằng không phải lỗi ở tôi, lỗi là ở bạn vì đã không tự cứng rắn hơn với bản thân. “Tự tử” không bao giờ là cách giải quyết tốt nhất. Sinh ra buộc phải là chiến binh của cuộc sống thì phải chiến đấu ở mọi khía cạnh.
Đã có thời gian tôi thấy mình như bị cảm xúc dìm chết khi trời mưa, vì những lúc đó, hình ảnh bạn lại rõ ràng nhất. Xưa, trong cái mưa, lạnh, bạn tìm đến tôi để nói những lầm lỡ non dại, những vụng trộm trái cấm để rồi một cô nữ sinh 17 tuổi phải mang một mầm sống 2 tháng.
Hôm nay, trời cũng đang mưa. Nhìn những dáng người vội vã trở về nhà, tôi lại nghĩ đến dáng bạn chao đảo. Tôi tìm về đọc lại bài viết ngày xưa về bạn.Read more...
Friday, 16. October 2009, 08:24:28
Myself
Nothing to hope. Nothing to say. SAD
Showing posts 1 -
5 of 78.