Skip navigation.

Log in | Sign up

Ngày mai luôn luôn mới

(invisible girl)

STICKY POST

Have a nice day

Hi guy....welcome to my blog...
free hit counter

Một hôm nó ngủ... và không bao giờ thức dậy…

Một hôm nó ngủ... và không bao giờ thức dậy…
Chỉ vậy thôi…nó ngủ…và nó không thức dậy…
Vì nó thích 1 bài đồng dao…
Lâu rồi…trong 1 bộ phim…cũng rất lâu rồi…




“MƯỜI đứa trẻ cùng chơi trốn tìm…
Một đứa bị lạc …chỉ còn lại CHÍN…
CHÍN đứa trẻ cùng nhau tắm biển…
Một đứa không biết bơi… chỉ còn lại TÁM…
TÁM đứa trẻ cùng nhau leo núi…
Một đứa trượt chân…chỉ còn lại BẢY…
BẢY đứa trẻ cùng nhau hái nấm…
Một đứa hái phải nấm độc…chỉ còn SÁU…
SÁU đứa trẻ cùng nhau tắm mưa…
Một đứa bị cảm lạnh…chỉ còn lại NĂM…
NĂM đứa trẻ cùng nhau đốn củi…
Một đứa đốn vào chân … chỉ còn lại BỐN…
BỐN đứa trẻ cùng nhau nhóm lửa…
Một đứa bị bỏng… chỉ còn lại BA…
BA đứa trẻ chơi trò quan tòa phán xét…
Một đứa bị xử tội…chỉ còn HAI…
HAI đứa trẻ chơi trò đám cưới…
Một đứa phản bội... chỉ còn lại MỘT…
…Đứa cuối cùng…nhìn mệt mỏi…
…Nó đi ngủ…và không bao giờ dậy nữa…”



Đêm đó, nó nhìn đồng hồ rất lâu… Giá mà đời người cũng nhịp nhàng như những chiếc kim đồng hồ quay… Cứ quay…rồi hết pin…thay pin…rồi lại tiếp tục quay… thế mà khi con người hết pin thì thật là đáng sợ… Sạc ở đâu nhỉ??? Hay đút hai ngón tay vào ổ điện… Máu có tiếp tục chảy khi con người ngừng yêu và ngừng hi vọng?

Đêm đó, nó thật sự muốn ngủ…Nó thật sự muốn thôi lắng nghe cái thứ âm thanh vây quanh nó – âm thanh của sự im lặng… Thật đấy, nó nghe thấy được…nó nghe thấy được sự im lặng…

Đêm đó, nó nghe ai đó hát cái bài đồng dao…mười đứa trẻ cùng chơi trốn tìm… Có ai đó chưa ngủ, và hát cái bài đồng dao đó… Nó nhớ, ngày bé, nó sợ đến phát khiếp cái bài đồng dao ấy…Thế mà giờ…không sợ…cuộc sống thực còn đáng sợ hơn nhiều…

Đêm đó, nó quyết định ngủ…thật say…để không bao giờ thức dậy…

Nó – có lẽ đã quá mệt mỏi – quá nhiều cho 1 giấc ngủ để thức dậy…

Nó – đã ngủ, rất say…

Nó – đứa trẻ cuối cùng – trong đêm…



{Jonny-mất ngủ-060708]

From : Jonny's Blog

Ngôi sao.net - gạch nối mẹ và tôi

“Con đồng tính àh…?” Tôi im lặng, không thốt lên được lên nào. Chỉ biết tự nhiên cứ cúi đầu nhìn mãi xuống bàn chân, rồi sống mũi cay, và rồi tôi đã khóc. Tôi đã nấc lên cứ như vừa bị mắng gì đó rất oan ức. Tai tôi ù đi khi nghe mẹ hỏi điều đó, trong đầu tôi bắt đầu nảy ra hàng loạt câu trả lời, tôi nghĩ mình sẽ phủ nhận điều đó, nhưng rồi tôi gật đầu. Tôi “come out” (một từ mà chúng tôi thường dùng để chỉ việc mình nói thật với ba mẹ về sự đồng tính của mình) trong hoàn cảnh chưa hề chuẩn bị.

Gật đầu nghĩa là “dạ đúng, mẹ hỏi đúng rồi đó, con là như vậy”. Gật đầu nghĩa là tôi phơi bày sự thật về tôi, sự thật mà tôi giấu mẹ từ năm lớp 11, tôi thương một chị hơn tôi một một lớp. Gật đầu nghĩa là con gái của mẹ, người mà mẹ dồn nhiều tâm huyết và yêu thương có một khiếm khuyết lớn.

Tôi nghĩ sau cái “gật đầu” đó, hẳn mẹ sẽ la mắng, sẽ giận tôi lắm. Tôi đã thấy một vài người bạn của tôi rạn nứt tình cảm gia đình bởi mâu thuẫn này, vì vậy tâm trạng tôi lúc đó rất “gồng” mình chịu đựng. Tôi cũng không biết sao mẹ biết, nhưng bây giờ mẹ hỏi, linh tính mách bảo tôi rằng “cái đèn cất trong thùng đã loé sáng ra ngoài”.

Nhưng tất cả ngược lại. Mẹ tôi bảo “mẹ biết lâu rồi”, biết từ lần tôi dắt cô bạn gái đầu tiên về nhà chơi, mẹ đã ngờ ngợ điều gì đó khang khác trong tôi. Nhưng mẹ đã cố nghĩ đó không phải, đó chỉ là một người bạn thân mới của tôi. Linh tính người mẹ trong mẹ luôn ám ảnh mẹ suốt bao năm qua, cũng như tôi canh cánh trong lòng điều giấu mẹ mãi. Một ngày không mong đợi của tôi và của mẹ, chúng tôi cùng nhau nhìn về một điểm. Tôi chẳng bao giờ nghĩ là sẽ nói thật với mẹ, vì tôi chẳng muốn người phiền muộn thêm bất cứ điều gì, nhưng Sự Thật đến như một vị khách không mời, đột ngột xuất hiện vào mối quan hệ của mẹ và tôi. Tôi nghĩ Sự Thật sẽ làm rối tung mọi thứ.

Tôi hỏi mẹ “con đồng tính, sao giờ hả mẹ?” - một câu hỏi rất ngô nghê, cứ như một đứa con nít khờ khạo sau việc làm của nó mà nói rằng “con sai rồi, sao giờ hả mẹ”, tôi khóc, cứ nấc mãi. Mẹ cũng khóc. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc vì tôi, điều này khiến tâm trạng tôi dằn xé dữ lắm, tôi định bụng nói rằng “thôi, con sẽ cố không như vậy nữa” thì mẹ bảo rằng “mẹ đọc bài viết của con rồi, chị con gửi cho mẹ. Mẹ chẳng trách gì cả, mẹ đã biết từ lâu nên cũng nghĩ sẽ có ngày con nói. Nếu con có bạn trai, rồi lập gia đình, mẹ sẽ vui lắm. Nhưng nếu con nói con như vậy, mẹ cũng không ép gì cả vì mẹ hiểu, nhưng quen ai thì quen cho tốt, gia đình họ cũng không cấm đoán để con khỏi phiền lòng và mệt mỏi.” Mẹ nói những điều làm tôi ngỡ ngàng. Thật tuyệt vời, tôi thật sự sự hạnh phúc vì mẹ hiểu cho tôi. Rất khó, tôi biết rất khó cho ba mẹ chấp nhận con mình “rẽ trái” như thế. Mẹ chấp nhận tôi, mẹ hiểu tôi.

Nhưng làm sao mẹ biết bài viết của tôi? Là chị tôi. Chị tôi luôn lên mạng ngoisao.net mỗi ngày, và chị thường ghé ngang mục Chơi blog. Trong một lần không giấu nổi điều che đậy, tôi nói với chị tất cả về mình, chỉ mong sau này nếu có gì, chị sẽ giúp mẹ hiểu tôi hơn và sẽ an ủi mẹ. Bài “con rẽ trái mẹ nhé” tôi viết từ lâu lắm, chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày nó được đăng trên Ngoisao.net, vậy mà bỗng một ngày vô tình (hơn nửa năm tôi giấu nhẹm bài đó trên blog), nó được đăng trên Ngoisao.net, được mọi người chia sẻ, động viên. Chị tôi đã vô tình đọc nó, biết ngay đó là tôi. Chị đã gửi cho mẹ. Nhờ ngoisao.net mà bài viết của tôi được đón nhận những comment chia sẻ mà qua đó mẹ đã hiểu tôi hơn. Tôi thật lòng cám ơn mẹ nhiều lắm, vì mẹ đã chẳng la mắng tôi. Tôi biết mẹ buồn lắm, nhưng những phấn đấu của tôi, những điều tôi đang làm giúp mẹ tin rằng tình yêu nếu đi đúng bằng con tim, sự chân thật và ước mong thật sự, thì chắc chắn cuộc sống sẽ luôn luôn tốt hơn.

Cuộc sống trở nên thoải mái và dễ dàng hơn sau ngày đó. Tôi cười nhiều hơn. Mẹ đã hiểu tôi nên tôi cũng cố gắng tốt hơn để mẹ khỏi thất vọng. Mỗi lần quay về bài viết đã được đăng trên Ngoisao.net, tôi đều đọc lại những comment mà mọi người đã dành cho tôi. Có những lời động viên, chia sẻ, cũng có những lời trách và cố gắng bảo thủ quan điểm, nhưng với tôi, tất cả đều đáng quý. Mỗi lời comment là một động lực giúp tôi vững lòng hơn. Nếu không có Ngoisao.net, có lẽ bài viết đó vẫn nằm im, như tôi cố gắng để bản năng mình ngủ mãi, và tôi cũng chẳng dám nhìn vào mắt mẹ mỗi khi vô tình bâng quơ mẹ hỏi "bạn trai con thế nào rồi, dắt về nhà cho gia đình biết với".

Ngoisao.net đã tạo nên một gạch nối rất tốt đẹp cho tôi và mẹ. Thật cám ơn bạn nhiều lắm.

Ngày mưa em lấy chồng

,


Ngày mưa em lấy chồng
Lòng tôi buồn mênh mông
Không buồn em hờ hững
Mà buồn đời bất công

Còn đâu buổi chiều về
Tôi nhìn em mải mê
Đang vui cùng chúng bạn
Trông áo dài đẹp ghê

Còn đâu chủ nhật qua
Tôi ghé lại thăm nhà
Nhìn cô em bé nhỏ
Đang cười cợt bâng quơ


**********************************

Read more...

Lòng người là giấy

“Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá”

Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bản bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ ba ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được bảy ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (hai con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình.

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của hai vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai ba tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng, và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”.

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy...

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.


(Sưu tầm - blog Khoanhkhacxuongrong)
July 2009
M T W T F S S
June 2009August 2009
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31