Skip navigation.

(¯`·.º-:¦:-Phương Hoàng Kim-:¦:-º.·´¯)

http://my.opera.com/yesterdayofkim/blog

Hoài niệm về em

Hôm nay, mình vừa chat vơi Hường..... dạo này em đã vui vẻ trở lại và mình cũng vậy! Thế là em đã xa Việt Nam được hai tháng rưỡi rồi ....mình vẫn không thể quên được cái ngày em đi, không thể quên được những kỷ niệm đã có với em....mình cũng đã muốn quên tất cả bởi em và mình sẽ không thể đến với nhau được( Mình và em là anh em họ mà) mình không muốn tin vào nó, muốn nó ngược lại nhưng mình làm gì được khi đó là sự thật- sự thật đau đơn .Nếu em và mình không có mối quan hệ họ hàng thì mình và vẫn còn ở bên nhauvẫn còn yêu nhau như ngày xưa. Có lẽ mình đã quá tin vào một điều gì đó, nhưng làm sao mình bước khỏi tình yêu sâu đậm chỉ trong nháy mắt được......

Em ẩn nick! Mình không biết! em vào chào mình...mình vui nhưng rồi như phản xạ tự nhiên mình buồn ngay lập tức..... mình không hiểu sao lại thế ! nhưng bây giờ gặp em mình cảm thấy buồn....buồn hơn là không gặp em, mình ngồi đếm ngày em xa Việt Nam 12- 1( âm lịch) mình ngồi tính cái ngày em và mình gặp nhau lần đầu 10-2(âm lịch) Mình không thể quên những giây phút đó ! Mỗi lần như vậy những kỷ niệm cũ lại hiện về .....những kỷ niệm tuyệt vời........rồi mình buồn nhưng không giống bây giờ mình buồn theo kiểu khác........khó tả lắm!.......Mình vẫn còn yêu em nhiều lắm! điều đó có lẽ chảng bao giờ phai nhạt, nhưng mình không muốn làm cái điều trước đây mình đã suy nghĩ và định làm nữa(sang với em rồi thuyết phục gia đình chấp thuận cho mình và em) mình thấy nó xa với, mình nghĩ mình làm thế thì bố mẹ mình và bố mẹ Hường , cả họ hàng nữa sẽ rất buồn và thất vọng về hai đứa lắm!

Trời ơi! biết làm sao? cuộc sống lại thử thách mình và em.....nhưng lần này mình không thể cùng em vượt qua những thử thách được rồi! chẳng thể nào.....Có lẽ mình sẽ làm như vậy, như mình đang nghĩ....Có lẽ thế sữ tốt cho em và cho cả bản thân mình nữa! Chẳng thể có những cái "gía như" chẳng thể nữa rồi........................"

Khi em nói chào mình để sign out thì một cảm nhận được một sự trống trải, một cái gì đó vừa vụt qua, giống như những lần em điện cho mình, mình thường chờ em cúp máy trước. Mỗi lần em cúp máy mình cảm thấy yên tâm hơn, rồi sau đó mình cố gắng nhớ lại những lời em nói,......rồi thấy mình buồn, mình lại muốn nghe giọng em mãi; giờ đây mình đang ngỗi đọc lại những lời em nói-mặc dù đó chỉ là những con chữ cứng romantime nhưng mình vẫn thấy ở đó sự thân quen, cử chỉ của em.........buồn!

Ôi cuộc đời tại sao bao ngang trái chia lìa đôi tình nhân chúng ta, khi đôi ta đang yêu đắm say, Em xa rồi còn anh trong thương nhớ! ôm mộng mơ mà ta đã trao........."

Mai là ngày giảng bài?Entry for May 08, 2007Kim nhớ em ! nhớ em nhiều lắm em biết không?

Comments

CAO PHI 26. March 2008, 15:07

nho hoai .
bài hát sinh viên.
tuy giong hat khong hay .
nhưng nghe cung kha duoc
http://my.opera.com/myfriendly/blog/

Write a comment

You must be logged in to write a comment. If you're not a registered member, please sign up.

Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31