Thắm thoát vậy mà đã được 9 năm kể từ khi mình đặt chân lên Cần thơ, thời gian trôi nhanh quá. Vào cuối tháng 7/ 2002 mình còn nhớ ngày đầu tiên mình lên ở ký túc xá Đại học Tại chức, nơi chị hai đang học, lúc ấy mình đang tìm việc làm nên phải đi xa nhà. Trong thời gian chờ nhận việc tại công ty thủy sản thì mình đi làm bán quán cơm ở đường Nguyễn Văn Cừ, sáng sớm 5h mình phải có mặt ở quán cơm để chuẩn bị sẵn sàng, phụ làm các món ăn để đón khách quý hihi. Nhiệm vụ chính là dọn đồ ăn khi khách gọi, đứng sẵn tại bàn cầm một cái muỗng, một cây mũi chỉa 3 chia ( cái cây để kìm thức ăn xé ra bỏ vào miệng đó hì hì ), mỗi một khách phải mang ra một ly trà đá, khi chén bát dọn xuống đã đầy thì phải tranh thủ rửa. Những hôm đông khách mình chẳng kịp ngồi mà chạy tới chạy lui mỏi cả chân tay, lúc đông khách quá ông chủ chửi um sùm la những người chạy bàn chậm chạp, la luôn con trai của ổng. Lúc đầu mình chưa quen, lâu rồi mới biết tính của ổng là vậy, những lúc bị la thì buồn lắm nhưng nước mắt nuốt vào trong và nghĩ rằng vì mình là người làm nên ổng chửi như con hỏng đẻ hu hu. Mình suy nghĩ mỗi người mỗi khác chứ lời nói đâu có yêu thương nhẹ nhàng như cha mẹ của mình, à mà lúc mình làm sai cha mẹ cũng chửi đấy chứ mà có khi còn bị ăn roi ấy chứ. Cứ suy nghĩ vậy nên mình chẳng giận ai mà cứ làm hết giờ lại rồi về... Làm chưa được 10 ngày thì mình có tin công ty thủy sản Cafatex Cần Thơ gọi vào làm
Vào môi trường công ty thủy sản, cái gì cũng lạ, quy định cũng lạ từ cách ăn mặt cũng như đi đứng ngồi nằm hì hì
Lúc ấy mình ở nhà trọ bên kia đường, mỗi buổi sáng đi làm, qua đường là qua công ty gần ơi là gần không mắc công đi xe, đi xa. Vào đến cửa xưởng phải cất giày dép lên kệ để khi vào xưởng tất cả các công nhân phải mang ủng vào vì xưởng làm việc luôn luôn tiếp xúc với nước, trong xưởng lạnh ơi là lạnh, nhiệt độ lúc nào cũng dưới 20oC, có hôm để nhiệt độ xuống còn 14oC lạnh rung cầm cập. Cả xưởng có khoảng gần 20 dãy bàn đứng làm, đứng làm việc ở đó vui lắm, khi buồn các thành viên trong tổ hát, nói chuyện nhưng sếp xuống thì êm re đến sếp đi thì u như kỷ ( y như cũ). Một tháng có 2 tuần ca ngày, hai tuần ca đêm, ca đêm bắt đầu lúc 5h chiều và kết thúc từ 2h đến 5h sáng là tùy theo số lượng tôm về, có hôm đến 9h sáng mới về lúc đó thì ai bước ra khỏi xưởng cũng bèo nhèo như cái bánh bèo. Những lúc cúp điện ai mà mỏi chân thì tranh thủ ngồi xuống, điện sáng lên ai nấy bật đứng dậy để sếp không nhìn thấy hì hì. Trong tổ mình ngày đầu tiên đi làm có người đứng làm chịu không nổi, xỉu cái ạch khiên ra, sáng hôm sau không thấy đi làm nữa thế là nghỉ luôn. Ai vào đây phải đứng giỏi, chịu được lạnh, chịu được mùi clorin thì mới làm nỗi, nếu ai thích hợp thì tay chân bình thường, kô hợp là tay chân bị lỡ vì nước, trong đó có mình. Khi đã quen với công việc và sinh hoạt hàng ngày thì mình phải mua một sợi dây có chìa khóa để khóa đôi dép vào kệ sắt để dép, nếu không khóa những người ra trước sẽ mượn đỡ và nếu thích sẽ lấy luôn dép của mình huhu.
Làm hơn một năm vì buồn phải một thân một mình nơi đất khách quê người nên ý chí mình bắt đầu lung lai và muốn tìm một công việc khác thoải mái hơn chí ít ra thì cũng được gần người thân là chị hai mình đang học trên Nguyễn Văn Cừ cách chỗ mình làm 12km. Chị hai biết được vội tìm thông tin có trường đang tuyển sinh ngành thi vừa với khả năng của mình thế là ok đăng ký dự thi rồi trúng tuyển. Thời gian chưa xin nghỉ làm lại trùng với lịch học mình chạy tới chạy lui, hai tuần ca đêm giờ làm là 5h chiều nên 5h sáng hết ca mình vội thu xếp đâu vào đấy đi xe lôi ra Cần Thơ để kịp giờ học là 7h30 . Vào lớp khi thầy giảng bài con mắt mình mở to nhưng chốc chốc lại xụp xuống không thấy gì vì buồn ngủ và rất thèm ngủ, chịu đựng gần hết một tuần đầu của ca đêm thì mình chịu hết nổi nên nhanh chóng nộp đơn xin nghỉ việc với lý do đi học tiếp….
Giờ mình đã đi làm được 5 năm đúng ngành mình đã học, thời gian trôi qua biết bao kỷ niệm vui buồn nhưng nếu có được niềm tin hay chỗ vựa về mặt tinh thần thì mình tin chắc rồi ai ai rồi cũng sẽ hạnh phúc cũng tìm được niềm vui trong cuộc sống