Skip navigation.

Look for one piece of future of yours...

fight and dash to the dawn....!

So sad...!



Mỗi lần nghe bản nhạc này lại thấy trong lòng thanh thản lạ.Chỉ thế thôi và tôi bắt đầu lạc vào thế giới nhạc không lời,tôi bắt đầu yêu những bản nhạc không lời.Thật kì lạ,từ bạn tôi bắt đầu bị cuốn hút bởi những bản nhạc như thế.Trước khi gặp bạn tôi nghe những thứ mạnh như Pink,Big Bang,Linking park...chúng làm tôi thoải mái nhưng chỉ lúc đó mà thôi rồi sau đó...nhưng từ khi nghe những bản nhạc không lời tôi thường tự mỉm cười và nhớ đến bạn.Bạn như 1 ngọn gió thoảng qua tôi đủ để tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng mình đang bay,miên man trong không gian và cảm nhận mọi thứ bằng trái tim rộng mở nhất....

Dối trá...!

Không hiểu tâm trạng mình ra sao nữa,vài ngày trước đây thôi mình còn vô cùng tức giận khi nhận ra càng ngày cậu càng quá đáng với mình,nghĩ ra đủ thứ đáng thương để làm gì chứ,kêu gọi sự quan tâm của mình ư hay chỉ để dành giật 1 thứ vô nghĩa với mình bây giờ-tình yêu.Thật mỉa mai...!Mỗi khi nghĩ lại những thứ cậu bịa ra mình lại tức đến nghẹn họng nhưng rồi chỉ là cười khẩy chính mình khi nhận ra bản thân thật quá ngây thơ.Ngây thơ vì đã tin cậu 1 người xa lạ 1 cách vô điều kiện.

Cậu cũng chưa gây ra điều gì có thể gọi là xấu xa đối với mình ngoài việc từ khi quen nhau đến giờ từng lời cậu nói ra là không thể tin tưởng đc.Buồn thay mình đã quen 1 người như cậu.

Uh thì cứ cho rằng cậu ngại không dám nói ra là cậu đang học gì vì nếu nói ra cậu sẽ cảm thấy xấu hổ vì thua kém mình.Nhưng mình đã nói nếu cậu không muốn nói thì mình cũng không hỏi kia mà,thế mà rồi cậu vẫn tìm cách nói dối không chỉ mình mà cả bạn mình nữa.Nếu không dám đối mặt với sự thấp kém của mình thì hãy để đến khi cậu thành công rồi nói cũng đc mà,tại sao lại tự ti như vậy,có ai ép cậu không đc là chính mình đâu.Tớ đã thất vọng khi cậu nói dối và càng thất vọng hơn khi cậu vẫn không chịu thôi nói dối tớ.

Khi tớ hỏi thì cậu lại nói:"đang điều tra tớ đấy à".Thật đáng thương,chưa bao giờ tớ có cái ý định đó và cũng không dám điều tra cậu vì nếu điều tra không rõ tớ sẽ thất vọng đến mức nào nữa.

Nghĩ lại thì từ mà tớ đc nghe nhiều nhất từ khi quen cậu là "chết".Hài hước quá...Vài ngày trước cậu gọi điện nói với tớ là cậu bị ung thư vòm họng chỉ còn sống đc 2 tháng nữa và khóc như đúng rồi.Cậu diễn giỏi lắm nhưng tớ chẳng có cảm xúc gì khi cậu nói thế và tớ lại cười khẩy và nghĩ rằng:"lại trò gì nữa đây".Khi chưa bít chắc chắn tớ sẽ không tin đc,đang khỏe mạnh vậy cơ mà.Tớ tức giận khi từ chỗ cậu về cho đến bây giờ vẫn chưa hết,cậu quá coi thường tớ rồi tuy là 1 đứa quá ngây thơ quá lương thiện nhưng không phải 1 con ngốc.Tại sao lại cứ nói dối tớ hoài như thế...

Không tớ không cần biết lí do vì tớ không còn muốn nghe muốn nhìn muốn nghĩ dù chỉ 1 chút đến cậu nữa.Những lời cậu nói là yêu thương là cần tớ trong cuộc sống có lẽ cũng không cần xét là thật hay giả vì ai cần quan tâm chứ.Là bạn của cậu có lẽ tớ cũng không dám tin vì nếu cậu coi tớ là bạn của cậu thì cậu đã tin tưởng và ko dối tớ quá nhiều như vậy.

Cuộc sống thật lắm con người khôi hài,ngu ngốc 1 cách đáng thương...luôn tìm cách che đậy sự thấp kém của chính mình trong khi nào có ai phán xét điều đó đâu,tại sao không mở rộng lòng mình trong khi muốn gần nhau hơn.

Người bạn 1 thời của tôi thật đáng thương hại...

Ăn xin...!

Hôm trước đến trường thấy trước cổng trường có 2 bố con ăn xin.Những người như vậy mình thấy nhiều rồi.Người bố cụt chân lết đi trên đất,nhìn chú ấy mình không thấy thương xót là bao (sao mình có thể lãnh cảm đến vậy nhỉ). Mình chỉ thương đứa bé,nó nhỏ quá chắc chỉ mới 2 tuổi,ko bít là trai hay gái.Nhìn nó thật không ai cầm lòng đc,nó cứ hồn nhiên ngồi chơi bên bố nó.Ai đi qua cũng cho,có người cho nhiều có người cho ít,toàn sinh viên mà,có người cho 20 ngàn,10 ngàn,có người cho vài đồng lẻ.Mình có ít tiền lẻ móc ra cho đứa nhỏ,nó tội quá.

Đứa nhỏ hồn nhiên nghịch đất,hồn nhiên ngủ giữa dòng người qua lại.Sao bé ngủ ngon vậy nhỉ,chú ấy cẩn thận đặt nó gối lên cái áo cũ 1 cách khó nhọc mà nó vẫn ngủ say ko hay biết.Tội quá,rồi sau này lớn lên nó sẽ ra sao nhỉ.Bất chợt Mai Anh hỏi:"Sao không ai nhận nuôi nó nhỉ?".Ai chứ ai có thể chứ.Lớn lên chắc sẽ trở thành 1 em bé đánh giày hay bán báo hoặc tệ nhất sẽ trở thành 1 người xấu,có thể lắm chứ.Nhưng liệu rằng đứa bé ấy có còn được lớn lên hay không.Trời sao mình suy nghĩ bi quan thế này nhỉ.

Người ta vẫn bảo thân mình lo chưa xong còn đòi lo cho người khác...

Suy nghĩ chỉ để mà nghĩ thì nghĩ làm gì cho mệt,mình muốn làm 1 cái j đó,nhưng làm gì.Mình ko phải Bill Gate, không phải là 1 nhà hảo tâm,mình chẳng thể làm gì,chỉ có vài đồng lẻ để cho,ít ra cũng đủ 1 bữa ăn cho đứa trẻ.Bản thân thấy bất lực.

Cuộc sống đẩy con người ta đi,chỉ trong khoảnh khắc người ta còn nhớ có 2 bố con đã từng ngồi ở đó để xin sự thương cảm của người khác,rồi sau đó khi họ đi rồi,đến trc 1 cổng trường khác,1 nơi đông đúc khác có những con người tốt bụng khác chia cho họ vài đồng trong ví của mình thì sẽ chẳng còn ai ở nới này nhớ đến họ nữa.

Sống như 1 hạt cát,bay theo gió,lãng quên theo gió,chết trong gió.Kết thúc 1 số phận.Nhìn họ mình thấy mình không thể sống nhạt nhoà như họ,sống mà không ai biết đến thế thì có khác gì đã chết.

Chỉ tội nghiệp cho đứa trẻ...

Hello Vietnam!




Nghe bài hát này thấy yêu hơn đất nước mình,yêu hơn những cánh đồng,yêu hơn những dáng lưng còng,yêu hơn những con phố thơm mùi nắng,yêu hơn một sáng mưa se lanh ảm đạm,yêu hơn cuộc sống chảy quanh mình...yêu lắm Việt Nam!




Tell me all about this name, that is difficult to say.
It was given me the day I was born.

Want to know about the stories of the empire of old.
My eyes say more of me than what you dare to say.

All I know of you is all the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

Tell me all about my colour, my hair and my little feet
That have carried me every mile of the way.

Want to see your house, your streets.Show me all I do not know.
Wooden sampans, floating markets, light of gold.

All I know of you is the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

And Buddha’s made of stone watch over me
My dreams they lead me through the fields of rice
In prayer, in the light…I see my kin
I touch my tree, my roots,my begin

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

One day I’ll walk your soil
One day I’ll finally know my soul
One day I’ll come to you
To say hello…Vietnam
To say hello…Vietnam
To say xin chào… Vietnam

Tìm lại cảm xúc cuộc sống...!

:wink: ha... đang ngồi ở phòng trọ của đứa bạn thì mẹ gọi về,thứ 6 rùi muh.Lưỡng lự 1 chút nửa muốn về nửa không,cuối cùng theo lời "rủ rê lôi kéo và dụ dỗ" của mẹ mà bi giờ đang ngồi nhà lướt web.

Bà chị "hớn hở" khoe quen đc 1 người bạn Thái Lan rất hay và đọc đc 1 blog rất tuyệt, đó là blog của anh Bắp cải. Tò mò vào ngó thử,uh hay thật. Đọc những gì anh viết thấy anh là người Hà Nội chính gốc mới phải.

Hà Nội theo như những gì mình đc đọc thì thật lắng đọng,trầm mặc trong cái ồn ào thời công nghiệp.Thế nhưng khi sống ở đó mình không thấy nó giống như trong tưởng tượng của mình.Hay vì mình sống ở đó 1 thời gian quá ngắn.Lũ bạn đi học ở Hà Nội luôn than phiền về cuộc sống xô bồ,bon chen và phức tạp khiến mình chẳng còn mong muốn đc sống trong cái bầu không khí đó nữa.Hay vì là những sinh viên xa nhà lo toan nhiều thứ nên không còn nhận ra cái dòng chảy tao nhã của Hà Nội nữa. Hương-học khoa văn học của ĐH nhân văn,nhạy cảm và sâu sắc mà còn mệt mỏi với cuộc sống ở đó,nhìn nó già hẳn đi sau 1 năm học thật xót.

Không hiểu sao dù nghe như vậy nhưng trong mình luôn có 1 Hà Nội đẹp lắm,đẹp và yên bình lạ.

À đang nói về anh cải bắp mà,ghé qua blog của anh ý cũng chưa đọc đc nhiều,ngó chỗ này 1 ít chỗ kia 1 ít.Ước j sau này mình có thể đc đi qua những nơi anh nói,đc ngắm biển đêm với những con thuyền đánh cá,đc ngắm dải đất mảnh khảnh thân yêu này,đc hiểu nỗi cực nhọc của những con người miền trung kiên cường.Bỗng dưng nhớ đến người bạn Hà Tĩnh đã mất liên lạc từ lâu,người bạn Thanh Hóa vẫn thường nói chuyện.Bỗng thấy mình thật tệ vì quá thờ ơ với họ,bỗng nhận ra sao bản thân lãnh cảm với mọi người xung quanh thế. Giờ thì đã hiểu ra tại sao bản thân nhận ra những vòng xoay hay ho trong cuộc sống nhưng lại không thể diễn tả nó,không thể chia sẻ cảm giác đó với người khác,đã hiểu ra mình đang đánh mất giá trị cuộc sống từng ngày khi khép mình lại,không sống hết mình,không đuổi theo 1 mục đích rõ ràng nào cả.

Và bây giờ mình phải đi tìm lại cảm xúc cuộc sống mà mình đã đánh mất lâu nay,nếu không tim mình sẽ thành đá,tâm hồn mình sẽ chai sạn,đó là 1 điều quá đáng sợ.






Hành trình tìm lại cảm xúc cuộc sống...bắt đầu...!

Help the world!

Life in the year 2070 (Cuộc sống năm 2070) là một trong những bài viết chưa được công bố của cựu tổng thống Ấn Độ - tiến sĩ A. P. J. Abdul Kalam. Nó là một cuộc đối thoại nhân bản giữa các thế hệ về giá trị của môi trường tự nhiên đối với sự tồn vong của loài người.
“Hiện chúng tôi đang sống vào năm 2070. Tôi vừa mừng sinh nhật lần thứ 50, thế mà trông như ông cụ 85 tuổi. Tôi bị đau thận rất nặng vì uống quá ít nước. Tôi nghĩ mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Hiện giờ tôi đã là người lớn tuổi nhất ở đây.

Tôi vẫn còn nhớ về khoảng thời gian khi mới lên 5 tuổi, mọi thứ đều rất khác với hiện nay. Lúc ấy có nhiều cây trong công viên, nhiều căn nhà trong những khu vườn tuyệt đẹp, và tôi có thể tắm thật lâu dưới vòi sen cả giờ đồng hồ. Vậy mà giờ đây, chúng tôi chỉ có thể vệ sinh thân thể bằng những chiếc khăn ẩm thấm dầu khoáng dùng một lần rồi bỏ.

Trước đây phụ nữ thường tự hào về mái tóc mềm mại và suôn thẳng của mình. Thế mà bây giờ, mọi cô gái đều phải cạo trọc đầu để giữ vệ sinh khi không còn nước gội rửa. Trước đây cha tôi từng xịt rửa xe hơi bằng những luồng nước ào ạt tuôn ra từ chiếc ống dẫn, nay thì lũ con của tôi khó mà tin nổi rằng có một thời người ta đã dùng nước vào những việc kinh khủng như thế.

Thời ấy, tôi còn nhớ nhiều nơi đã treo tấm bảng cảnh cáo: “Đừng lãng phí nước”. Nhưng chẳng ai để ý cả. Mọi người cứ nghĩ rằng nước không bao giờ cạn.

Bây giờ phần lớn các con sông, đầm lầy, suối nước, cũng như nguồn nước ngầm đều bị ô nhiễm không thể hồi phục. Số còn lại khô cạn hoàn toàn.

Khu vực xung quanh nơi chúng tôi ở đã biến thành sa mạc nóng bỏng bát ngát. Các bệnh viêm nhiễm đường tiêu hóa, ung thư da và chứng rối loạn đường tiểu đang trở thành nguyên nhân chính gây chết người.

Nhiều khu công nghiệp bị tê liệt và tỉ lệ mất việc tăng cao chưa từng có. Trong khi đó, các nhà máy lọc nước muối lại trở thành nơi làm việc chính của mọi người. Thay vì trả lương bằng tiền, họ đã dùng nước để thay thế. Điều đáng sợ nhất là có rất nhiều trường hợp bị giết để cướp nước uống nơi các con đường vắng vẻ ở ngoại ô thành phố. Tất cả thức ăn mà chúng tôi dùng hằng ngày đều được tổng hợp bằng hóa chất.

Trước đây các bác sĩ thường khuyên người lớn nên uống tám ly nước mỗi ngày. Giờ tôi chỉ được phép uống nửa ly thôi.

Vì không thể giặt quần áo được chúng tôi đã vứt chúng sau vài lần mặc, và như thế làm tăng nhanh chóng số lượng rác thải ra môi trường bên ngoài. Chúng tôi phải sử dụng lại loại hố xí tự hoại như người ta đã dùng thời Trung cổ, chỉ đơn giản vì hệ thống xử lý chất thải không thể hoạt động được do thiếu nước.

Mọi người trông như những bóng ma: thân thể họ lờ đờ vì yếu đuối, nứt nẻ vì thiếu nước trầm trọng và bị lở loét vì ung thư da do bầu khí quyển không còn khả năng ngăn chặn tia tử ngoại khi tầng ozone bị phá hủy.

Vì lớp da bị khô nứt, con gái tôi mới 20 tuổi đã trông giống như một bà già 40 tuổi. Các nhà khoa học đã tìm mọi cách để nghiên cứu và khám phá nhưng vẫn chưa đạt được bất cứ kết quả khả quan nào. Chúng tôi không thể chế tạo ra nước. Hiện tượng cây cỏ chết khô làm giảm lượng oxy trong không khí, khiến chỉ số thông minh của các thế hệ loài người sinh ra kế tiếp bị suy sụp nhanh chóng. Cấu trúc tinh trùng của nhiều người đàn ông bị biến thể... gây nhiều hiện tượng khiếm khuyết, đột biến và dị tật ở trẻ sơ sinh.

Các chính phủ thậm chí còn đánh thuế trên mỗi hơi thở của công dân mình: người lớn chúng tôi chỉ được phép thở 137m3 không khí/ngày (nghĩa là gần bằng 31.102 gallon không khí). Những người nào không thể đóng thuế sẽ bị trục xuất ra khỏi khu vực “thoáng khí”, nơi có không khí dễ thở được cung cấp nhờ những lá phổi máy nhân tạo khổng lồ chạy bằng năng lượng mặt trời. Tuy vậy, lượng không khí ở những “khu vực thoáng khí” cũng chẳng trong lành gì, nhưng ít nhất là chúng tôi vẫn còn có thể hít vào thở ra được. Giờ đây, tuổi thọ bình quân của con người là 35 tuổi.

Một số quốc gia còn bảo tồn và lưu giữ được một ít các hòn đảo có cây xanh và suối nước ở trên đó. Và họ bảo vệ khu vực này rất chặt chẽ với lực lượng quân đội trang bị hùng hậu. Nước trở thành một thứ hàng xa xỉ khó kiếm được, quí hơn cả kho báu và nhiều khi có giá cao hơn cả vàng hoặc kim cương.

Dĩ nhiên với một tình trạng như thế, hầu hết cây cối đều chết khô vì thiếu mưa. Và cứ mỗi lần trời mưa thì nước mưa có chứa hàm lượng axit rất cao gây gỉ sét và tàn phá nhà cửa của chúng tôi. Chúng tôi không còn phân biệt được mùa hè với mùa đông. Những dấu hiệu biến đổi khí hậu do hiệu ứng nhà kính và các hoạt động làm ô nhiễm môi trường của con người mà trong thế kỷ 20 chúng tôi đã từng phớt lờ, giờ đây ngày càng nghiêm trọng. Chúng tôi đã được cảnh báo về việc phải bảo vệ môi trường, thế mà chẳng ai chịu khó lắng nghe.

Khi con gái tôi nằng nặc đòi bố kể chuyện về thời còn bé thơ của bố nó, tôi đã mô tả cho cháu nghe về vẻ đẹp của những khu rừng. Tôi mơ màng kể về những cơn mưa đầu mùa ướt đẫm, về những bông hoa nở rộ, về cảm giác dễ chịu khi được tắm mát, về những con cá quẫy nước dưới dòng sông, về những vùng hồ bát ngát xanh trong, và về cái thời mà tôi có thể uống bao nhiêu nước tùy thích. Tôi kể cháu nghe con người lúc ấy thật khỏe mạnh biết bao.

Con bé chợt gọi làm tôi tỉnh giấc mơ: “Bố ơi! Sao chúng ta không còn nước nữa?”.

Tôi chợt cảm thấy cổ họng khô khốc... Tôi chẳng còn gì để biện minh cho mặc cảm tội lỗi của mình vì tôi thuộc về một thế hệ đã hoàn thành công việc hủy hoại môi trường của chúng tôi, chỉ vì xem thường các cảnh báo ấy... Rất nhiều người đã có thái độ như thế!

Tôi thuộc về thế hệ loài người cuối cùng đã có thể cứu vớt hành tinh này, nhưng đã chọn cách thờ ơ và không hành động. Giờ đây, con cái chúng tôi phải trả giá quá đắt. Thành thật mà nói, tôi nhận ra rằng không bao lâu nữa Trái đất sẽ không còn là nơi thích hợp cho bất cứ sự sống nào nữa. Đó là vì những tác động hủy hoại môi trường của con người đã vượt quá mức không thể cứu vãn được nữa.

Ôi, tôi ước gì có thể quay trở lại quá khứ và giúp nhân loại hiểu được điều này... khi mà người ta vẫn còn kịp làm một điều gì đó để cứu lấy hành tinh này!

Hãy gửi lá thư này cho tất cả mọi người bạn gặp, và hãy bắt tay vào việc cảnh báo, dù là nhỏ bé, về một ý thức toàn cầu bảo vệ nguồn nước sạch. Đây không phải là một trò đùa mà đó đã là định mệnh của chúng ta. Hãy làm vì con cái bạn dù bây giờ bạn chưa có con, thì sau này bạn sẽ có... Đừng để lại di sản là một hỏa ngục... Hãy để lại sự sống cho các cháu!”.

TTCT - NGUYỄN ĐẠT ÂN trích dịch

tôi muốn cười khi nghĩ tới bạn...

Có những khoảng lặng không thể nhìn thấy được,có những cảm xúc không biết gọi tên...Có những việc vô tình làm người khác đau,biết đấy mà vẫn mắc phải...

9h tối cậu nhắn gọi tớ ra,tớ nhắn lại hỏi có việc j quan trọng không nếu không thì để lúc khác vì tớ rất bận,không có tin nhắn hồi âm.Vội vã,tớ đến quán sữa chua hay ngồi cùng cậu,không thấy cậu đâu,tớ gọi điện,bực mình.Cậu chờ lâu nên về rùi,10 phút lâu quá nhỉ.Cậu lại quay lại,thế thì nhanh lên nhé tớ ko có nhiều thời gian đâu.Cúp máy,điện thoại kêu,tin nhắn của cậu tới,mạng điện thoại ngu ngốc,tin nhắn vỏn vẹn lí do gọi tớ đến là vì nhớ,giận vì chỉ vì thế mà gọi tớ ra,nhưng ko thể giận đc vì đâu phải lỗi của cậu,nếu tin nhắn đến sớm hơn tớ đã từ chối và cậu không phải mất công đi lại như thế.

Tớ bít không nên giận cậu nhưng có 1 lí do tớ phải làm căng 1 chút: 9h tối có sớm j đâu mà muốn gặp là lại gọi người ta ra nếu ko "giả vờ" giận cậu thì lần sau cậu lại làm thế.

Nhìn cậu buồn tớ vẫn phải nói để cậu biết và đừng hi vọng nhiều ở tớ.Cậu buồn vì thấy tớ lạnh nhạt hơn với cậu,không phải do cậu làm sai điều gì cả mà chỉ là tớ không muốn cậu nhớ đến tớ nhiều hơn mà thôi.Tớ không muốn yêu ai bây giờ và có người theo đuổi khiến tớ có phần khó chịu nữa kìa.1 khoảng cách nhỏ đủ để cậu đừng mong mỏi điều gì khả quan hơn từ phía tớ.Tớ ghét sự tử tế của mình có lẽ đã khiến cậu hiểu lầm tình cảm của tớ.Tớ sợ tớ làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của cậu,làm cậu buồn nên 1 vài tin nhắn quan tâm,1 vài lời động viên nho nhỏ.Nhưng tất cả lại phản lại tớ,cậu càng nhớ tới tớ nhiều hơn.Thật là bực mình.Tớ không bít phải làm sao với cậu nữa,thật khó...

Tớ đã hứa sẽ không làm cậu buồn nhưng hình như không được rồi.Nhưng tớ sẽ cố gắng không làm cậu tổn thương...Cậu đã chịu nhiều điều không vui rồi.

Tớ không hứa sẽ làm cậu hạnh phúc nhưng bất cứ khi nào cậu thấy mệt mỏi tớ sẽ giúp cậu chia sẻ nó,vì tớ là bạn của cậu!

chiều chủ nhật mưa...



Chiều chủ nhật mưa bỗng dưng nhớ đến anh (sao lại cười buồn vậy nhỉ). Tối qua online nhưng để invisible... anh cũng vậy. Lâu rùi không nói chuyện với anh,ko bít anh ra sao rùi,lần nói chuyện gần nhất anh nói công việc của anh bây giờ vất vả hơn.Anh đã gày không bít bây giờ còn gày đến mức nào nữa.

Em và anh chia tay cũng gần 1 năm rùi còn gì. Anh từng nói anh đi Hải Phòng vì không còn gì giữ chân anh lại nơi này nữa,vì em.Anh đi không nói với em,khi anh đi cũng không nói gì,anh là thế mà.

Phải sau một thời gian dài anh mới liên lạc với em,anh chẳng liên lạc với ai kể cả bạn bè,do em.Khi đó em vui lém.Anh với em đã nói chuyện bình thường như 2 người bạn,1 điều em luôn mơ ước. Em lại được nghe anh cười anh nói...em đã cười mỗi khi nhớ đến anh.

Anh nói mình cô đơn khi sống một mình trong đó,không bạn bè gì cả,anh kể em nghe rất nhiều chuyện từ chuyện trong gia đình người họ hàng mà anh ở rùi chuyện chỗ anh làm.Anh đều cười...Chuyện vui có buồn có,cuộc sống mà. Anh kể mà em thấy sót sa, anh đang phải bươn trải,còn em vẫn đang đi học đã bít gì đâu,cũng không bít phải động viên anh sao nữa vì em có hiểu gì đâu,nói sai anh lại giận,em không muốn làm anh tổn thương thêm nữa.Em đã làm nhiều việc khiến anh tổn thương nhưng cũng chỉ vì em quá yêu anh.Em...thật ngốc.Anh tha thứ cho em tất cả,cảm ơn anh.

Sau anh em không muốn yêu ai cả,không phải do anh mà do em. Em đã khép cánh cửa trái tim mình, và chờ đợi 1 người thích hợp với em. Em đã từng lại rung rinh, nhưng sau đó em đã khép chặt hơn cánh cửa ấy, không phải do người đó mà có lẽ do em quá nhạy cảm. Em khó hiểu và vẫn luôn khó hiểu nên ai có thể yêu em và hiểu em đây.Em cần 1 người hiểu được những gì em nghĩ,biết xa em khi em muốn tự mình làm,bít gần em khi em cần chỗ dựa.Em là thế không muốn dựa dẫm vào ai khi không thấy cần thiết phải như vậy. Nói em cứng rắn cũng không hẳn,nói em mềm yếu cũng không sai. Em trở nên lạnh lùng và dị ứng với tình yêu. Em không muốn làm những người yêu em tổn thương nhưng em là đá,em vô tình sẽ làm đau khi người ta chạm vào,em không muốn thế đâu,nên em co mình lại,em lạnh lùng hơn,em vô cảm hơn,em không muốn thế đâu.Nhưng em thích thế...thật quá mâu thuẫn nhỉ. Đấy có ai hiểu nổi em không.

À em đang nói về anh mà. Chúc anh mọi điều tốt lành.Cố lên anh nhé...khi cần,khi cô đơn hãy cứ gọi cho em,dù ở đâu em cũng sẽ nghe anh nói.Vì em là người bạn cực kì tốt của anh ~^^~!

X Japan in Piano -03- Endless rain.MP3

rồi anh sẽ yêu em...

,

Entry for February 28, 2009
Đừng vội, rồi anh sẽ yêu em...
**************^^!*************

Điện thoại
Reng, reng, reng, chuông điện thoại đổ liên hồi, đổ 3 lần rồi. Hạ vẫn không buồn nghe máy. Từ lúc nào không rõ,cô trở nên thờ ơ với chiếc ĐT, với cả những cuộc gọi của người mà cô từng mong chờ khắc khoải. Tất cả như khép lại, xinh tươi được thay thế bằng héo úa, bản ballad ngọt lịm To Love You More được thay bằng tiếng reng reng vô hồn.

Nam Anh
Tôi đi lang thang trên phố vào một đêm mưa tầm tã, vâng tôi đi bộ, kẽ tay lạnh cóng vì không được những ngón tay thon của em đan vào. Đèn vàng hai bên đường sáng choang mà vẫn không đủ để tôi đi vững bước và đúng lối, tôi đi cứ loạng choạng như người say sau một cơn ốm triền miên bởi men rượu, em có hiểu vì sao tôi nói là "như" bởi vì thực tế tôi chưa bao giờ uống rượu, thế mà tôi lai đang bước đi trong tình trạng say khướt, nói như Nam Cao là tôi đang say em.
*
* *
Rầm, rầm, rầm... Hạ chạy như điên vào lớp, cô muộn giờ học, vừa chạy vừa lẩm nhẩm rủa thầm "chết tiệt cái gã chủ quán, bóc lột sức lao động của mình,muộn rồi". Quái đản là khi người ta đang gặp khó khăn này thì những khó khăn khác cứ nối nhau ập đến, đã muộn lại gặp phải cái cầu thang cao hơn đỉnh Everest, vừa chạy vừa thở hồng hộc mà mãi vẫn chưa thấy bậc thang cuối cùng.
-Đi đứng cẩn thận chứ cô bé!
Hả, ai vừa gọi mình là cô bé - Hạ mở to mắt sau khi nhắm tịt 30 giây, hóa ra không phải trời sập, cô va phải một chàng trai.
-Xin lỗi anh tôi vội quá - cô rối rít.
-Không sao, em có sao không? - chàng trai dịu dàng.
Hạ bối rối bước nhanh lên cầu thang, không phải vì sợ muộn nữa mà sợ ánh mắt của chàng trai cô vừa va phải, ánh mắt ấy ấm áp làm sao, như những gì mà cô mong đợi. Hạ cố đi thật nhanh, như tránh để anh nhìn thấy những cảm xúc cô đang cố dìm nén xuống trong lòng.
-Này bé, cho anh hỏi tí!
Tim Hạ run lên, cô có nghe nhầm không, là tiếng chàng trai khi nãy, anh ta muốn hỏi gì, mình đã quay mặt đi rất nhanh cơ mà, hít một hơi thật sâu, cô qquay lại, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
-Anh muốn hỏi gì tôi à?
-Ừ,anh hỏi nhé-chàng trai lém lỉnh.
-Vâng, anh cứ nói đi,và không cần hỏi lại tôi rằng "anh nói nhé" đâu.
-Ha ha, hay thật đấy, em bắt bẻ anh à?
-Xin anh đi vào vấn đề chính cho - Hạ kiên nhẫn
-Ok em muộn giờ học à?
-Nếu như san trường không còn ai khác ngoài tôi và anh thì điều đó đúng, và lẽ ra tôi vẫn kịp vào lớp để điểm danh thì bây giờ đã hỏng tất.
-Ôi anh xin lỗi, hóa ra là lỗi tại anh à.
-Không tôi chỉ thắc mắc một điều... Anh gọi tôi lại chỉ để hỏi thế thôi sao ?
-Ồ không, bé ạ, anh muốn mời em đi ăn kem vì đã phá hỏng một buổi học của em.
-Thực tế là trước cuộc trò chuyện quái gở và lời mời lạ lùng này...anh không hề là nguyên nhân khiến tôi muộn học.Nhưng dù sao...thôi được,ok.
Hai người đèo nhau trên con wave đỏ, xe chạy êm ru và rất đúng tốc độ, không quá chậm để thời gian bị vứt lại bên đường, cũng không quá nhanh để hai bên tìm hiểu về đối phương.
-Anh là Anh,còn em?
-Tôi ư,tôi là tôi chứ còn gì nữa.
-Ha ha, anh không đùa em đâu,anh tên Nam Anh, em tên gì vậy bé?
-Phương Hạ - cô trả lời ngắn gọn.
-Tên hay nhỉ, em học gì ở trường ĐH thế?
-Thưa anh, tôi là SV năm 2 báo chí, và tôi đang rất thắc mắc tại sao anh lại cứ luôn miệng xưng hô với tôi kiểu đó rất trơn miệng và càng không hiểu tại sao anh có mặt ở trường tôi?
-Tuyệt,anh đoán không sai, cùng lắm là năm 2 thôi, anh là cựu sinh viên của trường, hiện giờ anh đang hành nghề lang thang đi tìm kiếm giá trị đích thực của cuộc sống.Và theo những gì anh được học ở ái trường được gọi là nhân văn thì trong giao tiếp, trước tiên phải xưng hô cho đúng lễ nghĩa.
-Nói hay lắm, OK, anh có nghề rất thú vị, và phải chăng em chính là giá trị đích thực của cuộc sống mà anh đang tìm - Hạ vặn vẹo.
-Nếu em cho là như thế thì nó là như thế.
Sau câu nói đó thì hai người không kịp nói thêm gì nữa vì động tác phanh gấp của Nam Anh, quán kem đã hiện ra trước mắt. Hạ gọi kem vani, hương vani bay lên thật nhẹ, len lỏi vào giữa khoảng cách vô hình 2 người, họ ăn kem và không nói thêm gì nữa ngoài những câu nói xã giao bình thường và có phần gượng gạo từ phía chàng trai.

Nam Anh
Đã lâu lắm rồi kể từ ngày Linh ra đi, tôi không đến quán kem đó nữa-nơi mà trước đây tôi và cô ấy thường hay đến, tôi sợ những kỉ niệm, sợ hình bóng Linh lại về. Tôi không hiểu nổi vì sao Linh đi vì sao cô từ bỏ tình yêu vun vén gần 5 năm ròng, mất Linh rồi, cuộc sồng của tôi như chết lặng đi,mọi giá trị đều nhạt nhòa. Thế mà hôm nay, không hiểu vì lí do gì,tôi chạy xe đến trường ĐH-nơi mà tôi từng cùng Linh ngồi chung 1 dãy bàn. Và, như 1 định mệnh, tôi gặp em; ngay từ giây phút em đâm sầm vào tôi,ánh mắt ngay thơ của em đã khiến những áng mây đen trong tôi tan biến đi. Em bé nhỏ và mong manh quá, như cần 1 người đàn ông để bảo vệ, trong thoáng qua, tôi nghĩ rằng người đó chính là mình-suy nghĩ đó khiến tôi như tìm thấy chính mình, không phải là 1 gã trai bi lụy vì bị người yêu bỏ rơi. Tôi chở em đến quán kem ấy,như 1 thói quen khó bỏ, thật lạ lùng, em gọi ngay món kem vani-món ngày xưa tôi và Linh vẫn thường hay ăn.Ly kem vì thế mà nhạt thếch, khoảng cách giữa em và tôi rộng hơn, tôi không chạm vào em được nữa, vì tôi, xin lỗi em.

Từ chối
Như trong cổ tích thời thơ bé, khi đã tìm thấy tình yêu của mình, các nhân vật chính sẽ nhanh chóng bắt lấy,vì có thể,tình yêu đó sẽ vụt mất.Hạ cầm điện thoại,danh bạ hiện lên tên mới "Warm eyes",cô nhấn biểu tượng call.
-Anh à,em đang ở trước cổng trường ĐH,anh đến đón em nhé!
-Ừ,anh đến ngay,em chờ tí nhé-đầu dây bên kia dịu dàng.
Hai người đèo nhau đi trên con đường cũ,không ai nói gì cả,họ im lặng chờ đối phương lên tiếng trước,và người đó là Hạ.
-Anh trở em đi ăn kem nhé, ở quán cũ ấy!
-OK, anh sẽ mời em một bữa kem ra trò,nhưng ở quán khác.
-Tại sao thế? Em thích quán hôm nọ cơ,yên tĩnh và lãng mạn.
-Đấy, chính vì những điều em nói,nó chỉ dành cho những đôi tình nhân hoặc chí ít cũng " sắp là tình nhân ".
Miệng Hạ cứng lại,không thốt ra được lời nào nữa,trong cô như vụn vỡ,câu nói của anh như 1 lời từ chối dịu dàng nhất có thể,anh không cho cô 1 chút hi vọng.
-Thôi,bỗng dưng em nhớ ra mình có việc ở nhà, anh chở em về nhé! hạ cố gắng nói bằng 1 giọng thản nhiên nhất mà cô có thể nói lúc này.
-Được,tùy em-Nam Anh không hỏi gì thêm,
Đã 2 tháng rồi,kể từ ngày hôm ấy,tôi không gặp lại em,không nghe giọng nói của em,phải thôi tôi đã từ chối em mà.Tôi yêu em nhưng chưa quên được Linh.Tôi không muốn làm em đau,tôi muốn yêu em thật trọn vẹn,vì thế mà tôi đã trốn tránh em.Nhưng, Hạ ơi, 2 tháng qua,tôi đã nhớ em biết dường nào,tôi như 1 kẻ say không biết đi về đâu.Hôm nay, hiểu rằng mình không thể thiếu vắng em, hiểu rằng mình rất cần em, tôi đã nhấc máy, nhưng sao em không nghe,lẽ nào tôi ngộ nhận,hay là em đã quên tôi? Tôi soạn 1 tin nhắn,chỉ 1 câu thôi, với niềm hi vọng nhỏ nhoi rằng em sẽ hiểu...
Anh đã gọi cho tôi 3 lần rồi,sâu thẳm trong lòng,tôi rất muốn nghe,nhưng sự kiêu hãnh của đứa con gái chưa từng bị từ chối đã ngăn tôi lại.Giờ thì anh nhắn tin,tay tôi run run, đọc hay không-tôi nhủ thầm,mình yêu anh thực sự và việc mình có đọc hay không anh không thể biết,chỉ cần không reply là ổn. Tôi nhấn ok,màn hình điện thoại hiện ra vỏn vẹn 1 câu mà tôi biết, vì câu nói đó của anh,tôi sẽ chờ đợi - dẫu cho bao lâu nữa. Vâng tin nhắn của anh là thế này "Đưng vội,rồi anh sẽ yêu em!".

*
* *

Đây là câu chuyện mình rất thích,đc đăng trên báo Sinh viên Việt Nam số 134.

" Tình cờ gặp 1 ai đó,rồi yêu người đó và chờ đợi người đó...Không bít khi nào mình sẽ gặp người đó nhỉ,,,chò đợi ^^!,,,

^^!

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31