Skip navigation.

Done

Có lẽ mọi thứ gần như đã chấm hết, theo cách mà nó đã được ai đó sắp đặt để chấm hết.

Những lúc này mình thấy thật ghét những linh cảm, và những câu bói, bởi vì chúng đang dần khẳng định là đúng.

Thuận theo tự nhiên thôi, miễn cưỡng làm gì Yu nhỉ???

Việt Nam thắng rồi (^_^)

Không cần phải diễn tả nhiều nhỉ.

Rất vui!

Thử thách

Cơ hội luôn đi liền với thử thách

Và trong đời, đừng bao giờ bạn nghĩ mình cùng lúc đi được 2 con đường.

Cũng như trên bàn cờ, khi bạn đi một nước, đối phương cũng đi một nước, khi bạn chiếm tiên ở phía phải, đối phương sẽ có lợi ở phía trái.

Đừng cầu toàn và mong rằng mọi thứ sẽ ổn hết, cũng đừng mong đạt được điều gì mà không phải trả giá...

Một thách thức, đầu tháng 11, một môi trường mới, một sự kỳ vọng...

Mình thì lại không thích người ta đặt kỳ vọng lên mình. Thiếu tự tin chăng? Chắc không phải, nhưng có lẽ bản tính mình thích sự tự do, mình sẽ tự lao vào sự ràng buộc khi mình muốn lao...

Thách thức... đầu tháng 11... Mình sẽ lại phải cố hết sức, bởi vì khi đã được mọi người đặt kỳ vọng, mình lại không muốn mọi người phải buồn hay thất vọng.

Lại phải căng mình lên rồi

Thôi ngủ, 1 ngày đầu tuần trôi qua nhàn nhạt

Without music, life would be a mistake (^__^)

Đã lâu rồi ko update blog, hôm nay viết vài dòng vậy.

Lục lọi blog của các bạn thấy các bạn có theme đẹp quá, mà mình thì vẫn cứ chơi cái theme nguyên cục thế này :D Nhìn cái blog cu cũng chán thật :D

Hôm nay tới công ty mà uể oải và buồn ngủ quá, hình như đã quá lâu rồi mình phụ thuộc vào 1 ly cà phê mỗi sáng thì phải, hic.

Không có âm nhạc, cuộc sống có thể là một sai lầm P:

Mình thích câu này. Và hiện đang nghe mấy bài hát rất dễ thương.

Cũng thấy tỉnh táo lên 1 chút và tiếp tục work. Go on!




relax first, then back to work

I'm not sure why I decided to start writing this entry by English.

However sometimes in your life, you don't have to figure out the reason why you do, as long as you do what you like, and you like what you do. It's simple, eh?

And now I like to write in English rather than using Vietnamese. It's not me that I want to brag about my English skills (my English skills are not so good - upset because of this), just I like to do so.

I want to create an entry because I seemed to neglect my blog for a long time. And in 2 months coming I might be very very busy. I fear of having no time for blogging... haizzz...

I just had about 10 days traveling to the South, including: Ho Chi Minh, My Tho, Ben Tre, Can Tho, Chau Doc, Da Lat. It was a very very nice vacation and full of unremarkable memories.

I paid for this, it's not a vacation held by my company. I use all of my allowed day leave.

I felt very happy with my vacation, I had time to meet my friends, people who I just contact via a forum. I had time to meet my bro, my roommate when I was in university. I had time to visit Da Lat and some provinces to the West. This vacation is a chance for me to meet people and explore the hidden charm of my country.

Being off from gluing my eyes to computer monitors, my eyes seemed to be much better, my eye sights were very good when I traveled to some provinces in the South West. There is a vast area with just green trees and river... I don't have to lean on my glasses to see how beautiful my country is... I felt very happy. Having normal eyes and don't have to think of glasses to see everything is a simple happiness that not everyone knows...

After my vacation, I had to be back to work. All stress disappeared, and I could think about my work with better attitude, better mood. There were some issues I did think through. And I had a decision.

No matter what it might result in my good or bad result, I still feel that I am right when I decided like that.

However, I will miss some people in SMES and TY so much. I will try to keep in touch with them, they are really good friends.

Listening to "Sweet dream" of Jim Brickman - one of my favorite pianist. His sweet melody has reminded me of myself feeling asleep....

I'll go to bed after complete composing this entry.

To all of my friend in Opera community, please keep in touch (=^.^=)

Một tuần mới

Có lẽ một tuần mới thật sự đã tới. Túi bụi với công việc, nhức đầu với cái lỗi của hệ thống giao dịch, đúng là nhức đầu thật, mất time mà chả làm được gì cả.

Có 1 cái offer, cũng không thể rõ nó có hấp dẫn hay không nữa. Một sự lưỡng lự. Cũng nhiều nguyên nhân khó nói. Nếu có nói ra thì hiện tại 60% mình không muốn nhận offer này và 40% thì muốn.

Mà mình muốn cũng chỉ vì mình thấy nhớ Singapore.

Nhớ Singapore quá, sang đó bây giờ thì mình còn quen ai nhỉ? Mà có chắc là được sang đâu :D Đúng là khéo nghĩ xa xôi...Đúng là vớ vỉn thật...

Thôi, dồn sức vào chuyến đi chơi cuối tháng :x Và mua cái xe đạp nữa chứ :x

no title - July 31st, 2008

Một giấc mơ chẳng vui chút nào, dù lúc mơ mình cũng biết là mình đang mơ, vậy mà vẫn thấy buồn.

Củ chuối thật đấy

Trời hôm nay mưa to quá, chả rõ tới cuối tháng 8 thì sẽ ntn nhỉ? Mình muốn đi chơi 1 chuyến thật dài, để con người mình sẽ mới hơn, nhưng chẳng rõ mọi thứ rồi sẽ ra sao nữa. Mong ước vẫn chỉ là mong ước, tới lúc việc đùn vào 1 đống thì mình lại mệt cho mà xem...

Giai điệu bài hát bình yên của Hà Trần cất lên, lòng thấy nhẹ nhõm đôi chút. Cuộc sống này còn dài, mình còn mong muốn lắm điều lắm, phải cố gắng thực hiện thôi.

Que sera sera,
Whatever will be, will be
The future is not our to see


Ừm, đúng là như vậy, chẳng ai biết nói trước được điều gì. Tương lai mãi là cái gì ta theo đuổi và hướng tới, hiện tại là cái ta đang nắm giữ.

"Got to believe in magic, tell me how two people find each other...."

Những giai điệu nhẹ nhàng và hay quá. Đúng là có một câu nói mình vẫn thường nhớ: "Without music, life would be a mistake"....

Ráng lên nào (=^.^=)

Quyền lực của lời nói


Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.
Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.
Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.
Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Thì ra con ếch này bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.
Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.

Sưu tầm

Nothing....

It's night.
There is a person who doesn't go to bed.
Listening to a song, fascinating with sweet melody and feeling the sadness inside that lyric, the only thing which could pull him back to this world is melody from another song...

He soon fall deeply into thousands of thoughts again...How could everything keep going on like this way?


I laugh, I love, I hope, I try
I hurt, I need, I feel, I cry...

And I know you do the same thing to
So we're really not that different
Me and you....


The lyric is so sad... and he also hopes there would be a day... may be time, or may be the truth, or may be both will lead her back to him. And when her tears drop on his feet, there is no saying "I love you", just this saying is even mean more...


I laugh, I love, I hope, I try
I hurt, I need, I feel, I cry...

And I know you do the same thing to
So we're really not that different
Me and you....


A new day has come... And the life still goes on...

Phân loại BOSS, hehe



Đáng lẽ nên để Tags cái này là "Nói xấu Boss", nhưng thôi :D Mang tiếng chết :D

Xem nào, nếu tiêu chí phân loại Boss được gói gọn trong 2 categories và 4 words, thì có thể sẽ là

Diligent - Lazy (Category 01, ta tạm viết tắt là D - L)

Smart - Stupid (Category 02, ta tạm viết tắt là Sm - St)

Với việc chọn "loại" Boss là tổ hợp của 2 category này, có nghĩa là mỗi Boss có 2 điểm thuộc 2 category, mình có 4 "loại" Boss
D - Sm
D - St
L - Sm
L - St

Hình ảnh chỉ có tính minh họa với 3 loại Boss "Bad" :-"

Thôi để dễ hiểu ta Việt hóa nó 1 tí
Chăm chỉ - Thông minh
Chăm chỉ - Ngu
Lười - Thông minh
Lười - Ngu

Vậy thì bạn "prefer" Boss mà bạn thích là gì? Nếu Boss mà như ở dưới đây thì lộc lộc lộc :x


Với tôi, 1 đứa chăm hơn con chấy 1 chút, "perfect" Boss của tôi là "L-Sm", có nghĩa là "Lười nhưng mà thông minh"


Tại sao lại thế thì xin giải thích

Sếp lười vì tôi nghĩ sếp được quyền "lười".
Sếp phải thông minh vì với tôi sếp thông minh là người biết giúp nhân viên lúc khó khăn.

Các style còn lại tôi không thích bằng.... P: Người Chăm Chỉ và Thông Minh nữa thì sẽ khắc nghiệt lắm, mà tôi thì lười như chấy :D

Người chăm chỉ mà ngu thì tôi không phục, không đáng làm sếp tôi, hehe

Người vừa lười vừa ngu thì hết thuốc chữa, chắc sẽ làm sếp tôi 1 thời gian ngắn, hoặc tôi sẽ làm nhân viên cho người này chỉ 1 thời gian ngắn....

Tiếc là hiện tôi đang có 1 ông Boss ở dạng "L-St" đó :frown: Đúng là ghét của nào trời trao của đó muh :frown:

Nói xấu sếp thì cũng không phải lắm, nhưng thật sự là ức chế lắm cơ.... :frown:

Chắc tôi cũng chỉ còn có sự gắn bó 1 thời gian nữa thôi. 1 Phần là vì tôi nghĩ tới tình nghĩa, nếu tôi bỏ đi trong lúc cty khó khăn thì tôi chả phải là tôi nữa, và tôi tự nhủ với bản thân là mình cần hoàn thiện mình nữa, với mỗi một nhiệm vụ, công việc tôi lại tự hướng tới những mức cao hơn, tự nghĩ những cái mình đạt được chưa đáng gì, và tự nghĩ cho dù bị sếp mắng chỉ đúng 2% thì tôi vẫn cho đó là lỗi của tôi....

Nhưng tôi vẫn mong ước có 1 người sếp hiểu tâm lý nhân viên, như ông sếp cũ của tôi vậy, khẩu hiệu của ông ý với bọn tôi là "Be lazy when you can"

(nếu ai đã từng là đồng nghiệp của tôi, dù chỉ là 1 thời gian ngắn, hoặc là người vào chỗ tôi sau này, làm cùng bộ phận thì chắc sẽ biết tôi đang nói tới ai thôi :wink: )

Hì, vậy đã, này thì xả xì chét... :D
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31