♥[¥µmï]♥--Thoáng mơ--♥Thoáng hạnh phúc♥

hãy yêu ngày mới dù quá mệt kiếp người

Subscribe to RSS feed

Mưa kí ức

Em đã vẽ 1 bức tranh thực đẹp cho tình yêu chúng ta

Hạnh phúc ngày ấy tưởng như trong tầm tay . Chỉ cần vươn tới một chút, anh sẽ chạm đến điều lung linh, huyền ảo đã từng bao lần ước ao .

Những cuộc chia tay luôn luôn là buồn . Có thể lặng lẽ, âm thầm, có thể ồn ào, nhộn nhịp, nhưng cái đằng sau bao giờ cũng vậy . Nó giống như dòng sông . Mãi trôi đi, trôi đi mà không bao giờ quay về bên ta...

Em biết rằng sẽ chẳng bao giờ ta gặp lại nhau,
Tại sao vậy anh??
Phải chăng là "định mệnh" như một chiều mưa anh đã nói.
Em đã từng yêu, từng nâng niu, từng khắc tô bức tranh tình yêu của chúng ta thật chăm chút từng tí 1,nhưg định mệnh vẫn không cho em vẽ nên 1 bức tranh thật đẹp
Em trẻ con nhưng chẳng trẻ con, đã biết yêu, biết ghét, biết giận hờn, đã trộm nghe tim mình lạc nhịp, bàn tay vụng về khi được anh khen.

Anh nói đến "ngày mai" em chỉ cười và bảo: xa lắm - và đúng như vậy - Xa lắm phải không anh? Một thời ngây thơ và vụng dại đã xa khỏi tầm tay. Còn đâu nữa những chiều đón đưa a thầm đứng đợi nơi đầu ngõ. Em giả vờ như vô tự để anh nhăn nhó vì chờ đợi, -nhớ không anh những chiều mưa bất chợt- anh chỉ sợ mưa ướt áo em lạnh…

Em biết ôn lại tất cả chỉ thêm buồn, thêm nhớ - nhưng em lại là con gái nên không thể nào quên và chẳng thể nào quên.

Tất cả giờ đây đã trở thành "kỷ niệm". Những "kỷ niệm" đẹp được dệt bằng những giấc mơ hồng của cổ tích tình ta, được tô điểm bằng nụ cười rạng rỡ của một thời quá lãng du... của những con người với niềm đồng cảm, sự thấu hiểu của chính trái tim, của những sẽ chia từ sâu nơi đấy lòng

Thời gian đẩy lùi từng kĩ niệm vào ngăn kéo của tâm hồn . Nhưng với em, dường như chỉ mới hôm qua - chưa bắt đầu đã vội vàng kết thúc. Dẫu sao, em cũng cảm ơn anh. Cảm ơn một ngươi đã đem đến cho em một tình yêu vụt sáng như ánh sao băng, vẽ nên 1 giấc mộng thật đẹp làm em không thể nao bước ta hiện thực được. Quá khứ ấy đã giữ chân em lại không 1 lúc nào buông…

Em viết cho em, viết cho hoài niệm về mối tình dang dở, thoảng qua... cơn gió ấy cuốn đi về một thẳm sâu, xa lắc đến không cùng. Để rồi chiều nay, một nỗi buồn vô cớ lại ùa về choáng ngợp niềm đau.

Không biết em đang vui hay đang buồn, chỉ thấy lòng mình da diết nhớ xa xăm. Những chiều mưa - một mình - em lại nhớ đến anh - người đã bên em những chiều mưa trước...
Mưa chiều nay thật lạnh lắm như cắt vào từng sớ thịt. Em chờ mong cơn gió ngày xưa- cơn gió thổi mát tình ta.. bồng bềnh và phiêu lãng…
Giấc mộng đẹp đến mấy cũng chỉ la mộng thôi, thực tại chỉ có em và mưa cùng chút gió lạnh ngày nào xa anh..
Mưa mơn man gội rữa tâm hồn em, mờ ngòa hình bóng người. Còn chút gió thoãng hương đâu đây, chút mơ mộng để em nhớ lại những ngày xanh ngày em là 1 nữa trong trái tim anh- thật êm đềm và nồng ấm….

P/s : Làn gió mát rượi thổi qua làm em bừng tỉnh, giấc mơ đã rời khỏi em.Giờ đây em chỉ còn một mình và trước mặt em là con đường dài hun hút, gập ghềnh, bụi mờ và nắng, nắng vàng chói chang.
Em sẽ đi trên con đường đó, có thể sẽ vấp ngã, có thể sẽ sai lầm, nhưng em sẽ tự đứng dậy, bước tiếp, em biết là không dễ dàng, nhưng em sẽ đi được bằng chính đôi chân của mình, không đi trong mơ, không đi trên mây, không có anh ở bên cạnh

Ngày xưa em vẫn thường hay nghĩ tới anh, hay mơ những giấc mơ có anh, hay cố nắm lấy những cái gì thuộc về anh mà em có. Bây giờ em vẫn nghĩ tới anh, dẫu sao em vẫn là người nặng lòng,nhưng em lướt qua những kỷ niệm về anh, lướt qua ký ức ngọt ngào, lướt qua hình bóng anh, em lướt qua quá khứ, chạm khẽ vào nó, mỉm cười và quay đi.

Ngày xưa em quay quắt trong nỗi nhớ, bất cứ điều gì gợi nhớ về anh cũng khiến lòng em đau nhói. Ngày xưa em vẫn hay tự hỏi anh có nhớ em không? Có còn yêu em không?Bây giờ em chỉ còn hay tự hỏi anh đang làm gì, anh có khoẻ không? Em vẫn quan tâm tới anh, nhưng những cung bậc tình cảm thì đã khác xưa nhiều lắm.

Anh đẩy em ra xa, anh lặng lẽ rời khỏi em, né tránh em, anh im lặng trước mọi cố gắng liên lạc của em và em cũng thôi không còn cố tiến tới gần anh nữa.

Em hiểu chứ, em hiểu mình, em hiểu anh, hiểu vì sao, hiểu phải thế nào. Em vẫn luôn biết cách chấp nhận, chịu đựng và vượt qua.

Sai gòn- ngày mưa tháng gió năm nhớ
[15:30]

Tuổi thơ hay còn là quãng thời gian của những điều không mất đi...

Tuổi thơ hay còn là quãng thời gian của những điều không mất đi...


Thành "người lớn", "phép màu", "cổ tích" cũng dần lùi vào góc kỉ niệm. Mới đầu là sự ngỡ ngàng - sững sờ, nhưng rồi em cũng phải quen và học cách chấp nhận thực tế: có những cái Mất đi và không lấy lại được, những điều quí giá rời xa, khiến trái tim em mệt mỏi...

Từng giây phút trôi qua của cuộc sống quý giá hơn gấp vạn lần, khi bạn biết được rằng, có nhiều lắm, những điều "Mất đi và không lấy lại được".

Em vẫn tin là cuộc sống luôn có luật nhân quả, sẽ luôn công bằng, có trước có sau với tất cả mọi người ,với những gì đang thực lòng suy nghĩ,đang làm và hướng đến hôm nay.chính em mới là người hiểu rõ được những gì mà em có thể làm và nên làm . Em vẫn tin vào điều kì diệu và nhiệm màu của tâm hồn con người, của cuộc sống - và nhất là tin vào chính em. một ngày mới sẽ mở ra cho em....

"Bạn có thể có một khởi đầu tươi sáng bất kỳ lúc nào bạn muốn bởi trong cuộc sống không hề có khái niệm gục ngã hay mất tất cả - mà chỉ là thử thách - một khi bạn còn nghị lực và ý chí."

thời gian sẽ cuốn đi mọi thứ


Thời gian sẽ cuốn đi mọi thứ, xoá nhoà tất cả… Trong nỗi đau đớn em thiếp đi mệt mỏi, mê man.

Em ngủ dậy và thấy lòng nhẹ bỗng, không chút ưu phiền, tiếc nuối, thương đau. Em nghĩ về những cái đã qua đau khổ, tổn thương tất cả chỉ là phù du, là cát bụi. Em nhìn lại mình của những ngày xưa thấy những giọt lệ rơi như thuỷ tinh, đã cứa vào con tim đang chảy máu Nhưng rồi em sẽ không đau đớn nữa, không xót thương, không khóc, không than Bánh xe thời gian sẽ nghiền nát nỗi đau, nghiền nát cả cảm xúc, cả cái mong manh yếu ớt. Em không thấy đau, không yêu, không ghét chỉ thấy mơ hồ, trống rỗng, bâng khuâng
Trước đây hình như anh cũng từng thích em, từng quan tâm, từng nói lời yêu thương cưng nựng… từng làm em cười, em hạnh phúc bên anh! Trước đây, em rất trong sáng đã yêu anh… thuần khiết, tinh khôi, vô tư và chân thật. Em đã nghĩ anh là tất cả của em…
Khi ta chia tay… nhiều việc anh làm đã khiến em tổn thương, em đã rơi bao nhiêu nước mắt vì anh em không nhớ nữa. Nhưng em không trách anh… vì em biết anh chỉ muốn em quên…
Em đã tưởng rằng sẽ chẳng phải xa anh, ngỡ mình sẽ hạnh phúc bên anh lâu dài, không thay đổi… em cứ nghĩ mình không thể sống thiếu anh… Em đã chịu nhiều những cái nhói đau, em đã sợ con tim không chịu nổi, em đã khát khao, đã ước ao anh giữ em ở lại, em đã tưởng rằng anh cũng chẳng muốn em đi…
Nhưng rồi em cũng chịu đựng được nỗi đau… cùng lắm cũng đến thế thôi… có thể nào đau hơn được nữa! Em vẫn sống tốt khi vắng anh, và vui vẻ. Em vẫn sống một mình không cần có bóng ai. Trước đây nếu những điều kia quá quan trọng đối với em, em đã yêu, đã mong chờ, ao ước, thì bây giờ đối với em là vô nghĩa, chẳng nghĩa lý gì đối với trái tim em… Em không yêu hay có yêu anh cũng chẳng quan tâm, không vì em mà anh buồn, vui hay bực tức… thì việc gì… em phải nhận lấy nỗi đau…

Anh à, có quá nhiều điều người ta muốn mà không thể nào làm được... có những việc ta biết sẽ không thành hiện thực bao giờ...
Người ta chia tay nhau rồi là kết thúc. Sẽ không bao giờ quay lại được phải không anh? Sẽ không bao giờ trở lại ngày xanh, không bao giờ trở lại bình yên thuở ấy, sẽ chẳng bao giờ tìm lại yêu thương ngày ấy, sẽ không trở về những kỉ niệm đã xa...
Ừ, có những lúc em nuối tiếc, em mơn man... em nhớ nhung khắc khoải... nhưng cái gì không phải của mình thì không thể giữ phải không anh?
Em yêu anh. Nhưng sẽ chỉ còn là của những ngày xưa... của quá khứ, của một thời mộng đẹp... giống như mỗi phút qua đi không bao giờ gặp lại... sẽ chẳng bao giờ trong cuộc đời em có lại những ngày xanh... Hãy cứ để nó mãi là hồi ức đẹp, cứ để anh là mối tình đầu của em, hồn nhiên, tha thiết... hãy cứ để những mong chờ, mơ mộng ngủ yên...
Ngày hôm qua là quá khứ đã trôi qua, ngày mai là tương lai chưa đến. Chỉ có hôm nay là hiện tại, là món quà cuộc sống này tặng cho em... Cứ nghĩ em đau khổ thì anh cũng chẳng hạnh phúc hơn em... anh còn buồn và khó xử hơn em rất nhiều phải không... Em sẽ cố gắng sống vui, sẽ quên anh , sẽ cầu chúc em sẽ chóng quên - không phải là em...
Đến một ngày nào đó... em sẽ gặp một người đàn ông khác phải không? Không phải là anh...
Em và anh... đã rẽ về hai ngả đường...
Em hứa... em hứa sẽ quên anh...
sai gon ngay` gio' nong'
4:20 p.m
yumiloveanji

Sad...



"Nếu anh gặp em từ đầu, có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu, vẫn muốn bên em như thời thơ ấu...."
"Nếu anh rồi sẽ ở lại, em sẽ biết yêu em hơn ngày xưa
Nếu những màu sắc nhạt dần, em sẽ vẽ anh với màu nỗi nhớ...

Anh chết sau một tai nạn xe .Anh nằm trên giường bệnh trắng ởn giữa mọi người khóc lóc thương tiếc anh.Nhìn đôi mắt mẹ anh thêm trĩu nặng vì có sock qá lớn mà…

Bao khuôn mặt kia, khuôn mặt nào đang khóc vì thương tiếc thật, bộ mặt nào là dối trá. Trong cơn đau hay sự lột xé cảm xúc cuối cùng của anh, chỉ có vài người chia sẻ cơn đau đó với anh bằng ánh mắt tuỵệt vọng, nắm chặt tay anh như để chia sẻ cơn đau. Nhưng mọi sự chia sẻ, những lời nói an ủi, những giọt nước mắt cũng không thể giữ anh lại trên trần thế. Anh ra đi mặc cho em gào thét gọi, lay cái cơ thể mới chết vẫn chưa kịp nguội lạnh. Anh đã mất khi còn quá trẻ. Với người khác, đó là một sự khởi đầu, một sự tiếp nối chuỗi những ngày tháng vất vả gây dựng tương lai hay cũng có thể bắt đầu tháng ngày thành đạt hạnh phúc. Với anh , là kết thúc một sự sống. Một vòng đời quá ngắn, hay vừa đủ, hay quá dài cho những gì anh đã trải qua. Nó là như thế nào, mỗi người quan tâm sẽ có câu trả lời cho riêng mình.
Em không thể giữ anh lại được, vì số phận của anh vốn ngắn gủi và bạc mệnh như vậy. Em không thể thay đổi cả một cuộc đời, mà chỉ có thể thay đổi được một quãng thời gian sống của anh.
Em đã tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của anh nhưng đã xa thật rồi, vì hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời. Ðoạn kết mối tình đầu trong trắng, giờ chỉ còn lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành trình tìm kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đã lạc loài nguội lạnh.
Giờ đây những ký ức được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung hình kỷ niệm khó quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười...”
em luôn tâm niệm và hy vọng duyên lành sẽ đến với chúng ta, những người thiện tâm. Và em, đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được chắp cánh từ những tín hiệu bình yên của hôm nay “Ai mất thì sẽ được. Ai tìm thì sẽ thấy...”


Sau cơn giông, trời lại sáng. Ðóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong lòng mỗi người. Em sẽ vững tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều xảy ra sớm hay muộn mà thôi.


Thất thứ 4 của anh 29-7-09
12:08am
yumiloveanji

P/s : Đêm qa em gặp anh , nhưng không thể đến gân anh được . Có lẽ giưã 2 chúng ta la 1 khoãng cách quá lớn .[ entry la nhụng cảm xúc hỗn loạn mọi ngươi đưng qtâm đến nếu thấy ko thix]

cuộc đời rồi cũng sẽ có phút chia ly. Có cô độc mới biết quý những phút sum vầy bên nhau, có sum vầy mới thắm thiết những ngày xa cách, và có xa cách mới thương những ngày gặp lại.Thế mà Anh đi, Anh đi mãi, chẳng cho em ngày gặp lại.

ngập tràn kả suy nghĩ rồi



ngập tràn kả suy nghĩ rồi ....bik ko ......hình ảnh a đấy ......

ko thoát ra đc ...e ko thoát ra đc những mơ tưỏng về a ...

chính a ....đều do a kả ....

đem ju thương đến cho e .....

đem mộng tưởng...1 t/y ấm áp làm e choáng ngợp ...h/p đấy ...a hỉu ko

rồi thì cũng chính a .....lấy hết kái iu thương đi rồi .....

e muốn ôm a thật chặt ......

muốn a cầm tay e ....ôm e như lúc trước đấy ....

muốn cứ mỗi lần e ngồi 1 mình a lại tìm đến bên e ....chọc e cười ....

muốn a bẹo má e....

iu lắm ....những lúc a cười ....

cứ khi đêm về ....kỉ niệm cứ hiện lên trong e ...

kàng hạnh phúc bao nhju thì kái gì mặn đắng cứ chảy dài ...

ước kả gối .....mờ nhòa hình ảnh a ....
người làm e cười mỗi ngày ....

nhưng mà ....e thua ròy .....
kái kiêu hãnh trong e rơi vỡ hết rồi ......

giờ chỉ kòn là những kảm xúc chua chát ...mặn đắng ....

kỉ niệm tan vỡ ngày nào ....

đánh rơi rồi ......
Mưa rơi, lá rụng và nắng đã cháy trên những con đường mình từng đi qua.
Em không dám nói lời níu giữ…...
Chỉ có thời gian vẫn miệt mài trôi chảy nơi những sợi tóc pha màu trên mái đầu cùng những vết đau trong tim, và ký ức tràng về mỗi lúc chiều buông....
Tell me what... | I remember when...
|
What else to say... | You came with me that night...
|
To make you come back... | You said forever...
|
And break me like that... | That you would never let me go..
Mỗi giây thời gian trôi đi sẽ không bao giờ trở lại
Sài Gòn ngày gió nóng
1:39 p.m
P/s:Có những ước hẹn mãi chỉ là hẹn ước với một người đã ra đi, nhưng nhờ có nó, bạn mới thấy đựơc giá trị của hạnh phúc khi có người ấy

Lại một ngày trôi qua



________Lại một ngày trôi qua__________
Đêm lại đến. Cảm giác lạnh lẽo bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi sắp chịu k nổi nữa rồi. Ước gì chỉ là một lúc..Một lúc k phải suy nghĩ nhiều, một lúc k cảm thấy chán nản, một lúc k cảm thấy mình chới với, một lúc k cười, một lúc k khóc, một lúc k phải cô đơn, một lúc k phải ray rứt. Một lúc ngừng thở, một lúc bình yên. Chỉ một lúc thôi
Chẳng biết bao nhiêu lần tâm trạng như thế này rồi.
...
Buông xuôi hay cố gắng???
Giá như mọi chuyện cứ bình thản qua đi thì con người tôi bh cũng chẳng cần phải và bận tâm chuyện gì
Có nhiều nỗi đau là do tôi tự hành hạ và làm khổ bản thân
Quanh tôi bh, niềm vui ít, nỗi đau nhiều. Nhiều nước mắt... uất hận và những lo âu. Xung quanh tôi... nhiều người sống lạc lối, quằn quại trong thất vọng và nỗi đau chẳng thế đứng lên ...
Và...
Tôi cũng vậy.
Nếu nuốt nước mắt vào trong tim, để cho nó chảy ngược... Đắng k???
Liệu mấy ai nhận ra rằng, bộ mặt thật tôi sau những lời đùa và nụ cười?
...
Đang cố gắng lắm...Vứt lại sau lưng những thất vọng, chán nản và nỗi đau, vứt lại những ngày tháng đen đủi k biết đã thực sự trôi qua hay chưa?
Tôi vẫn biết cuộc sống có những tháng ngày ntnày, nhưng vẫn mong nó đừng đẩy con người tôi đến đường cùng...
Tôi đang đứng gần sát bờ vực, và còn rất nhiều cánh tay vững chắc đang níu giữ tôi lại...nhưng biết đến bh...những con người xung quanh tôi sẽ cũng k còn đủ sức?
Nhiều khi tôi muốn ở một mình...muốn làm những trò dồ dại để tự trừng phạt bản thân hoặc để cho bản thân một chút thanh thản...
...
Có phải bản thân tôi đang đánh mất chính hình tượng của mình?... đánh mất đi những gì của con người tôi... có phải tôi đang ngày một trượt sâu xuống con dốc?
Ánh sáng le lói, hạnh phúc nhỏ nhoi, nụ cười vụt tắt!
Tôi muốn tìm lại chính mình...!?
Sống...
Sao mà...
Mệt mỏi quá...
Có ai đỡ tôi dậy hay k?
Thật sự là k thể nghe thêm một thứ gì...
Thật sự là muốn buông xuôi...
Đang trùm cái mặt nạ...
Cười k nỗi...
Mà vẫn...
Cười...
13/12/2k8
12:41 PM
P/s: I love u so much and i miss u
_________Love u 4ever and 4ever________[Yumi love Anji]

Bình yên ..................vĩnh cữu



Nó tỉnh dậy giữa đêm và đánh vật với tâm trí...
Quá khứ tràn về hòa vào hiện thực u ám...
Lại khóc...
...
Nó cứ nghĩ rằng nó có những mất mát trong quá khứ, thì hiện tại đang cho nó một bờ vai...
Nó cứ nghĩ rằng nó cho đi thật nhiều... và nó sẽ lại nhận lại đc như thế...
Nó cứ nghĩ rằng nó an ủi và rồi sẽ được an ủi...
...
Nhưng nó nhầm, nhầm lẫn hoàn toàn...

Nó nhìn về quá khứ... tồi tệ
Nó nhìn về tương lai... mịt mù
Nó nhìn trong hiện tại... kiệt quệ

Nó gục ngã thật rồi... cuộc đời trêu ngươi nó thật đúng lúc, chính thời điểm mà nó đang cảm thấy sắp Happy...
Nó trông chờ ở nơi ấy... nhưng đôi mắt nó lại thêm trĩu nặng...

Và giờ đây, nó đang dày vò mình
Lối thoát duy nhất dành cho nó...[where]....
Nó sẽ ko còn buồn phiền nữa... sẽ ko còn thấy thất vọng hay tuyệt vọng...


Nó ko hối hận đâu, bởi giờ đây nó như người thừa đối với người...
Ko cần nó nữa... người đã có người khac...
Còn nó......

Nó sẽ đi... dù chẳng may nơi ấy ko chấp nhận nó...thì chắc nó cũng sẽ chẳng còn biết gì nữa...
Nó sẽ bình yên...
Bình yên vĩnh cửu...
P/s: Nó .....nó vẫn còn yêu ấy.....nhiều lắm ....Dù biết điều đó là sai lầm [ tương lai... mịt mù ] . Nó cần Lối thoát.... [yumi love anji]