Skip navigation.

Posts tagged with "Linh tinh"

Chuyện ba người



Một tình cờ, tôi, chị và bạn những con người xa lạ bằng một click, một post, enjoin vào một club và dần dần trở thành bạn, thành chị em.

Chị

Tóc dài quá mông, búi to như quả bưởi Diễn, người nhỏ xíu, cân điêu thì được khoảng 38, 39kg, ăn bao nhiêu nuôi tóc bấy nhiêu. Mắt to, sâu, đen hun hút, miệng rộng cười tươi, khuôn mặt không hẳn sắc sảo, không hẳn hiền dịu,hoàn toàn không nhờ nhờ mà có nét gì đó rất "hóm" (trong mắt tôi). Ở chị có cái gì đó rất Hà Nội, rất kinh kỳ, cái gì đó mà tôi yêu và không có ở bản thân mình. Nói thêm về bản thân tôi, không sinh ra tại Hà Nội, 1 phần tuổi thơ lớn lên ở ven Hà Nội nên chưa khi nào tôi nhận mình là người Hà Nội, cũng không khi nào cảm thấy tự ti khi mình không phải người Hà Nội. Bông đùa hay thẳng thắn(cái này tùy người đọc đánh giá) tôi như kiểu một "gái quê yêu Hà Nội". Bởi thế khi tôi bắt gặp "cái gì đó" ở chị, tôi yêu.

Chị hơn tôi vài tuổi, vui tính, hài hước, có một gia đình hạnh phúc với 1 giai lớn, 2 giai bé, hơn tôi 1 giai trong tổng số. Chúng tôi thường nói chuyện với nhau qua YM về các giai của mình kèm các trạng thái tình cảm: buồn, vui, giận dữ, hạnh phúc..., nhiều đồng cảm được khám phá, yêu và mến nhau hơn.

Bạn

Tóc ngắn, xoăn tít các thể loại từ em bé Phi châu bị điện giật, súp lơ đến mì tôm úp dở, gầy hơn tôi, mắt to, sắc, miệng cũng rộng ngoác,răng thưa và mũi to đùng (bạn tự nhận chứ thông thường tôi trân trọng vẻ đẹp của phụ nữ hơn). Nói chung ngoại hình tạm ổn, không ngon lắm nhưng cũng đưa cơm. Tôi phải cái tính xấu như người, ấy là không xinh nhưng không thích chơi với bạn xấu, kiểu như "hãy nói cho tôi bạn của bạn là ai, tôi sẽ nói bạn như thế nào", mình mà chơi với người xinh ắt hẳn mình cũng ngon. Thế là chơi!

Tôi gặp bạn chỉ qua những con chữ, tôi thấy bạn duyên dáng, bạn rất "tình" (người đọc muốn hiểu thế nào về "tình" thì hiểu nhé, tôi không giải thích). Hỏi và add ID của bạn, chat rồi yêu. Bạn hiền hòa luôn luôn, dữ dội rất dịu êm, luôn ve vuốt thương đau của tôi bằng miệng cười răng thưa, bẳng kiểu lăn lộn cười của icon, thôi thúc tôi sáng tác truyện cười mua vui cho bạn, cho tôi mỗi ngày. Bạn có giống tôi, 2 giai, 1 lớn 1 bé, đề tài chính để buôn mỗi lần online YM. Chuyện buồn, chuyện vui tồ tồ tuôn chảy khi Béo gặp Mèo...

Tôi

Béo, một cách rùng rợn, nửa tạ hơn cả quần áo, mỡ nhiều hơn nạc. Cái gì cũng to, tròn: mặt, mắt, miệng ... trừ vòng 1. Tóc khi dài khi ngắn theo cảm hứng. Nói chung là xấu, được cái thỉnh thoảng cũng duyên (là người khác tâm sự thế, chứ tính khiêm tốn tôi không dám nhận bừa) và hơi hơi tốt tính.
Cũng khá funny, đôi khi duyên lắm kiểu gái làng, đôi khi nanh nọc như bà cả nhà Nghị Quế (kiểu gì thì cũng rất thôn, nhỉ?).Có năng khiếu kể chuyện đêm khuya, đặc biệt khi kể lại một câu chuyện giật gân kiểu tiết mục "kể chuyện cảnh giác" hay "Chuyện kể lúc 0 giờ" trên sóng phát thanh ngày trước. Hài hước một chút, lắm điều một chút, khoe khoang kể lể một chút, cũng là một đối tượng đáng để nhắc đến trong những câu chuyện mua vui.

Tôi, chị và bạn gặp và quen nhau. Thân.

Ba mặt một lời

Lần đầu tiên, tôi, chị và bạn mặt đối mặt, đối thoại trực tiếp là một kỉ niệm vui đáng nhắc đến.

12h, tôi điện thoại cho chị hẹn gặp, chị hẹn 12h30. 12h30 tôi có mặt, trời nắng và nóng kinh khủng, tôi mặc quần đùi hay ngố hay sóoc, tôi không tự phân biệt được, nắng rát chân. Lùi xe lại chỗ bóng cây mà lá cây to bằng lá me, tôi chờ. 3 phút, 5 phút, 8 phút, tôi ghét nhất là sai hẹn và chờ đợi. Đang định cáu, ngó quanh quất tìm chỗ gửi xe không thấy, định lùi xe lại hỏi mấy anh xe ôm có biết văn phòng chị làm ở tầng mấy toàn nhà này không thì một thiếu nhi bụng to lặc lè ngậm tăm đi ra cười hề hề. Không thanh minh, không giải thích, không xin lỗi về sự chậm trễ như tôi mong muốn, thiếu nhi: " Hí hí, đen nhỉ, công nhận đen!" Là khen da tôi đen đấy, không phải bảo số đen vì phải chờ hơn 10 phút trong nắng vàng tươi, rực rỡ đâu. Sau phút bàn bạc địa điểm, khả năng vận chuyển, chúng tôi rời sang Paris Deli ngồi cho mát. Nước bưởi và nước ổi được order, trong khi chờ, chúng tôi ngắm nhau. Vẫn như ảnh, chị tóc dài, búi to như quả bưởi Diễn, mắt to, đen, sâu,... xinh! Mỗi tội bụng to như cái thúng, vừa vào đã bắt cậu phục vụ kéo bàn thay vì kéo ghế để chị tọa lạc. Nước mang ra rồi, chuyện cứ như quen lâu lắm, rôm rả, rôm rả. Bất chợt tôi:"Hay gọi cái Mèo ra đây nhỉ, em hẹn nó mấy lần mà chưa gặp được", thế là quyết 3 mặt 1 lời, điện thoại hồng thắm rút ra, cuộc gọi được thực hiện thành công "Nó bảo 10 phút nữa nó ra ngay". 10, 15 phút trôi qua chưa thấy nó tức bạn đâu, đang chuẩn bị ghét thì thấy một bóng tùng quân áo đỏ tía, tóc mới gội hãy còn ướt át, lả lướt bên cạnh là va'y hoa tha thướt cười thẹn thùng cứ như chuẩn bị ra mắt nhà thông gia, mà tôi với chị lúc đó chả ai có khả năng làm thông gia với bạn cả.

Chào hỏi, những phép lịch sự tối thiếu được thực thi, cuộc hẹn 3 mặt 1 lời bị phá tan bởi tùng quân áo đỏ nhưng chẳng vì thế mà chuyện kém vui. Vốn là những người ít xấu hổ chúng tôi nói, cười và khởi đầu một tình thân gắn bó hơn, khởi đầu những hẹn hò, những trốn việc, những cuộc điện thoại triền miên. Tôi, chị và bạn, chuyện ba người.

Bốn mùa và em

Nếu ai hỏi tôi rằng tôi yêu và ghét mùa nào trong năm, chắc phải mất cả giờ đồng hồ để ngồi nghe tôi trả lời mất, chả là vì tôi dạo này ít được giao tiếp quá, thành ra ai mà có ý định giao tiếp với tôi tôi toàn phải xin phép trước là cho tôi được nói hơi nhiều một tí.



Mùa Xuân với ý nghĩa tốt đẹp là báo mừng một năm mới tươi vui, lắm tài nhiều lộc như những lộc xuân mơn mởn lại là mùa tôi ghét nhất. Xuân sang là một năm mới đã tới thì cũng đồng nghĩa với việc tôi đỡ trẻ hơn một tí, gia đình tôi yêu thương mỗi người lại dấn thêm một bước để mau xa tôi hơn bỏ tôi bơ vơ giữa cuộc đời (không hiểu sao lúc nào tôi cũng cảm thấy mình thật bơ vơ,ngơ ngác và đơn độc, nhưng hoàn toàn không "bò lạc" đâu nhé!). Thứ nữa là mùa Xuân cùng với những cơn mưa phùn rả rích, trời nồm ẩm ướt, nền nhà lúc nào cũng bốc hơi nước và trơn tuột, không biết bao nhiêu lần tôi trượt ngã trên cái sự ẩm ướt ấy, tôi ghét tất cả những gì ẩm ướt, nhão nhoẹt. Và ghét kinh khủng bởi mùa này là mùa của trăm thứ bệnh tật rất khủng khiếp. Tôi ghét mùa Xuân!



Tôi hơi thích mùa Hè! Tại sao lại hơi thích? Lý do cho cái sự thiếu cuồng nhiệt này là vì tôi không biết bơi, không thể nào biết bơi dù năm nào cũng mất tiền và thời gian ra bể bơi học. Thế thì còn biển xanh, nắng vàng và em cái nỗi gì nữa :frown:. Bảo tôi diện bikini, dạo chơi trên biển trong nắng ấm áp mùa hè thì... Oh...NOOOOOOOOOOO, làm ơn đừng biến tôi thành một "terrorist" bất đắc dĩ như thế chứ. Ngoài ra, mùa Hè rực rỡ còn khiến cho làn da của tôi, cánh tay tôi, bờ vai tôi như những tảng bê thui vì cháy nắng. Chỉ cần 1 tiếng đi ra ngoài, dù có bôi kem chống nắng hay không thì về cánh tay tôi cũng đã cháy xém, mà tôi thì không thể bao bọc kín người được, mỡ trong cơ thể tôi không cho phép tôi làm việc ấy. Sau một mùa hè, thân hình tôi như một bức tranh trừu tượng do hoạ sĩ vô tình làm đổ hộp sơn ra trang giấy vậy: chỗ đen, chỗ trắng, chỗ nâu, tóm lại là loang lổ. Ấy thế mà sao tôi không ghét mùa hè như mùa Xuân nhỉ? Chắc tại mùa Hè tôi được mặc quần áo s exy, mặc dù thân hình thì đi ngược lại tiêu chí ấy, không được s exy cho lắm.



Tôi thích mùa Đông! Kể một câu chuyện giữa tôi và cô bạn để bạn nghe nhé! Bạn tôi nói cô ý căm ghét mùa Đông vì mùa Đông mọi thứ như tàn lụi, mùa Đông là mùa của chết chóc. Tôi thì lại cho rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống, Đông sang là thời điểm vạn vật nghỉ ngơi, chuẩn bị năng lượng cho một mùa Xuân tràn nhựa sống giống như chú gấu ngủ trong hang vậy thôi,qua mùa Đông bừng tỉnh ra đạp vỡ tảng băng trôi, bắt vài con cá hồi, chén no căng bụng, lại đầy sức khoẻ ngay ý mà. Hoặc giả bi quan hơn thì là kiểu "anh ngã xuống cho cây đời vươn lên" chứ mùa Đông không phải là sự kết thúc vĩnh viễn, đơn giản là nó khép lại và rồi lại mở ra... Bạn tôi lại nói mùa Đông lạnh buốt, cái lạnh luồn qua áo phao, áo dạ, khăn len,... thấm vào da thịt thậm chí đến răng còn lạnh thì có gì mà thú vị. Tôi thì lại thích cái lạnh ấy, thích đi trong gió lạnh, khoác lên người bộ cánh ấm vừa phải, quàng một chiếc khăn nhẹ, để đôi bàn tay trần chỉ không nhe răng ra mà thôi, tôi chả tin gió nào có thể luồn qua được chất sừng để mà làm lạnh răng nhưng có vẻ niềm tin chưa có đủ nên cũng chưa dám nhe ra thử bao giờ. Cảm giác đi trong rét mướt ấy cho tôi thấy tôi thật mạnh mẽ, thật cứng cỏi. Một thứ ma tuý gây ảo giác thật dễ thương, đối với tôi. " Mùa Đông chả có gì thú vị ngoài một bàn tay ấm!" Bạn tôi cười cười trong ánh mắt nói với tôi như vậy. Câu này thì tôi chịu không phản bác được rồi, không phản bác không phải tôi đồng tình mà bởi vì cái ấm áp duy nhất tôi cảm nhận được trong mùa Đông là một bắp ngô nướng, thơm quyến rũ và dẻo ngọt.



Tôi yêu mùa Thu, si mê, ngây ngất. Khi tiếng pháo Giao thừa nổ ran tôi đã lại mong ngóng từng khoảnh khắc trôi qua thật nhanh để đến mùa Thu. Mùa Thu có nắng mật ong vàng, đi trong gió thu vàng làn da thêm long lanh, mắt môi lấp lánh những giọt nắng lung linh. Mùa thu có những làn gió mát rất dịu, rất êm đềm, rất dễ chịu. Xổ tung mái tóc vấn cao để từng con gió nhẹ khẽ lùa vào từng lọn tóc nghịch ngợm, trêu đùa nhau khúc khích. Mùa thu có những thảm lá vàng mà tôi đọc trong truyện xưa kia giờ đã được tận mắt nhìn thấy, nhón bước trên chúng. Nắng vàng, lá vàng và cả những làn gió cũng được nắng nhuộm vàng óng ánh tạo thành một khuông nhạc dìu dặt, một bài thơ man mác, một đoạn phim bất hủ cứ réo rắt, réo rắt trong tâm hồn tôi. Trong sắc vàng lung linh mà dịu ngọt của mật ong ấy có ngày sinh của tôi lấp lánh bé nhỏ, có lẽ bởi thế mà tôi yêu mùa thu thêm nhiều phần. "Mỗi khi có một chiếc lá rụng xuống lại có một vì sao bay lên", mẹ tôi bảo tôi thế, phải mất 3 ngày đau đớn, chiếc lá mùa thu mới rụng xuống và "vì sao" tôi ra đời. Mẹ tôi kể đêm hôm ấy trời nhiều sao lấp lánh lắm và luôn ước vọng tôi sẽ là một ngôi sao sáng như những ngôi sao trong bầu trời đêm tôi ra đời. Có nhiều người nói mùa Thu như một khoảng lặng trong năm, không ồn ào, không huyên náo cứ bình lặng đến rồi đi trong xao xuyến của lòng người. Ai sinh ra vào mùa Thu cũng sẽ có một cuộc đời bình lặng như vậy. Tôi không tin lắm vào chuyện số phận, vốn dĩ tôi là một người ưa sự huyên náo, thích khám phá và nổi bật nhưng mọi thứ như một giấc mơ, như thể có một bàn tay vô hình nào đó nhào nặn giờ đây tôi đang sống một cuộc sống lặng lẽ mà tất cả bạn bè cũ của tôi, gia đình và chính bản thân tôi cũng không thể ngờ được. Có lẽ đôi khi tôi cũng nên tập tin vào số phận, chỉ ước ao rằng sống bình lặng nhưng không bị lãng quên, sẽ vẫn là một chút gì xao xuyến trong những người tôi yêu, không thể là ánh sao sáng trên bầu trời đêm thì cũng dịu dàng loé sáng trong trái tim ai đó. Nhất định phải là sao :D !


Cuộc đời con người cũng có đầy đủ 4 mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Có những người sống cả cuộc đời theo cái tuần tự ấy, lại có những người không theo một tuần tự nào. Không có lẽ khi tôi đang ở tuổi này là ứng với mùa Thu, một ít năm nữa khi đỡ trẻ hơn lại quay lại là mùa Xuân và cuồng nhiệt mùa Hạ khi tôi 40 tuổi??? Chỉ nghĩ thôi đã đủ kinh hãi rồi, thôi đành phó mặc cho tạo hoá xoay vần...
" Như giấc mơ dịu dàng, mùa Thu vàng mênh mang..." Mượn lời một bài hát để kết thúc cái mớ chữ nghĩa lan man, nhảm nhí của tôi. Đời người như một giấc mơ, khó mà lèo lái theo ý mình được nhưng cũng chẳng vì thế mà bi quan bởi nếu khéo ra, giống như một cô bạn tôi, ta có thể mơ được mấy tập của giấc mơ đấy, tập 1 kết thúc chưa ưng ý, đêm nay ta lại mơ tập 2, lo gì bạn nhỉ?

Có khi nào bạn sống một cuộc sống bình lặng mà không bình yên???
Tôi đang cố gắng mơ, một giấc mơ dịu dàng...