Không tên
Tuesday, July 19, 2011 6:19:37 AM
Không biết cái này có gọi là tự kỷ k nhỉ

Người ta k thích mình dùng cái từ này, nhưng nhiều lúc mình cũng tự thấy mình tự kỷ thật chứ bộ ^^.
Cũng gần 1 năm rồi ... Ngày gặp 1 ai đó
...Viết cho những gì đã qua đi và những gì còn xót lại hay đó còn gọi là cái tôi hiện có.
Có thể nói khi tôi nhìn lại cũng có 1 thoáng tiếc nuối, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng tôi đang hạnh phúc với hiện tại, với những gì mình hiện đang có, đang nắm giữ. Có 1 số thứ mất đi, một vài người không còn ở vị trí cũ nhưng đó có lẽ cũng là số phận
. Nếu người đó không đến, thì chị cũng sẽ không đi, cũng không tạo ra 1 cái khoảng trống để người ta có thể len lỏi vào, nếu ngày đó tôi không bỏ đi, thì có lẽ mọi chuyện hiện giờ cũng sẽ khác
, nhưng tôi biết chắc có 1 điều không khác đó chính là tôi sẽ mất đi 2 người tôi yêu mến, mãi mãi không thể thay đổi được. Bao nhiêu chữ nếu được đặt ra ...Chẳng người nào có thể trả lời được
. Nhưng bản thân tôi cảm thấy mọi việc vẫn xảy ra như vốn rằng nó đã được sắp đặt như thế, với tình cảm với những mối quan hệ, tôi đều phó mặc cho số phận, chỉ có 1 thứ tôi muốn nắm bắt bằng lý trí đó là công việc, là tương lai của tôi.Có 3 con đường nhưng hiện nay tôi không biết mình phải đi con đường nào cho phải...
Khi tôi rối loạn thì tôi lại nhớ về chuyện cũ, một thoáng lạnh người, cái lạnh toát sau lưng bỗng chốc làm tôi thấy lo sợ, một sự thật hiển nhiên rằng tôi đã không còn sợ như trước, nhưng nó vẫn còn vẫn còn chút gì đó không thể thoát ra được, âm ỉ âm ỉ trong người
. Rồi tôi lại bình tĩnh, ngủ một giấc không mộng mị, để rồi nó lại trôi qua, tôi không còn đau đớn vói nó nữa
.Cũng có 1 chút cảm hứng cho những câu truyện, NP rồi người tình, 2 cuốn sách đọng lại trong tôi những cảm xúc. Cách viết cuốn hút không theo 1 không gian 1 thời gian cố định, nó cứ chợt thoát rồi chớt hiện, cái cốt truyện làm người ta bất ngờ, không đoán trước được kết quả, cũng không nắm được thời gian nào, kết thúc câu chuyện người đọc vẫn chưa thực sự thoát khỏi nói, vẫn không đỗi bàng hoàng
, đọng lại một cảm xúc khó tả, vô định mà ít có câu chuyện nào làm người ta có được cái cảm xúc cô đọng sau khi kết thúc. Sách hay hay không cũng là một khái niệm tương đối, với người này nó hay nhưng với người khác thì cảm xúc lại trơn tuột không gì đọng lại
. Khó tả ...Sắp đi làm, một công việc mới, hạnh phúc khi tìm được, nhưng cũng mang lại 1 cảm giác băng khoăng, con đường nào mà tôi nên đi, một việc ổn định hay là chạy theo đam mê, thật khó để mà lựa chọn
. Con đường nào sẽ thích hợp với mình, rồi mình cũng phải lựa chọn, chẳng ai có thể chọn tương lại cho mình ...Băng khoăng ...







