Wednesday, November 10, 2010 4:35:04 PM
Một điều anh không muốn nói.. là một mai hai ta không cách xa.. Em vẫn nhớ dẫu muôn vàn xa cách, nỗi yêu thương có nguôi phút giây nào
Nhủ lòng mình phải quên để bước tiếp, một cuộc sống bên em không có anh!
Thế nhưng sao thật khó và em đã mỏi mệt, bước trên đường đời một mình thiếu vắng anh!
Làm sao em ru nổi những đêm dài?
Làm sao cho con tim đỡ lạnh lùng?
Chỉ mong anh đừng để tình lạnh giá..
Hãy sưởi ấm bằng ý nghĩ về em, hãy cho tình mình nụ hôn nồng say, hãy gọi thầm tên nhau trong mơ...
Và em muốn hét lên cho thoả nỗi nhớ
Cho vơi đi những khát khao trong lòng
Cho dịu đi tình yêu như cháy bỏng
Nỗi nhớ anh nghẹn ngào ngập tràn trong tim em
Và em hứa sẽ quên anh, anh đừng buồn
Xoá hết đi tình yêu thương bỏng cháy thiêu đốt em những khi đông lạnh về
Với em giờ này có những điều quan trọng hơn cả sự lừa dối.. và yêu anh!
Một bài hát mang lại quá nhiều cảm xúc và những tâm sự cũng đồng điệu.. Khi cuộc sống không dễ dàng, người ta gồng mình lên gánh chịu nỗi tủi thân để rồi sống một mình với nó cho đến khi kiệt sức!
Tình yêu chân thành và giản dị, quan trọng nhất là sự hy sinh đến khó hiểu của con người, nó có sức mạnh ghê gớm.. và quá ám ảnh...
Và.. em hứa.. sẽ quên anh.. anh đừng buồn!
Saturday, October 30, 2010 4:50:24 PM
Đọc fb của cô bạn gái anh...
Em thấy cô ấy như mình mấy tháng trước đây! Cái tâm trạng không mong muốn được ở trên cõi đời này khi tất cả đam mê và nhiệt huyết, tất cả hạnh phúc và mong chờ đều dành cho một người mình thực sự tin tưởng và yêu thương..
Em không ở bên anh khi cô ấy xuất hiện, em đã nói với anh rằng đừng làm khổ cô ấy.. Anh đã nhất mực khẳng định rằng cô ấy khác em, và rằng anh sẽ không làm cô ấy khổ..
Nếu em nói em hiểu cô ấy và những điều cô ấy đã trải qua thì anh chắc sẽ buồn cười lắm.. Nhưng mà đó là sự thật, một phần cảm xúc và những điều cô ấy nói với anh, em đã từng nói!
Điều gì đã khiến hạnh phúc của anh ra nông nỗi ấy? Điều gì đã biến những hạnh phúc trở thành sự lạnh nhạt khốc liệt đến vậy..
Gặp anh, đôi mắt đỏ ngầu vì thức khuya và những giọt nước mắt của anh cứ chảy xuống khiến em ko kịp lau và càng không cảm nhận nổi cảm xúc của anh khi nước mắt anh rơi xuống.. Em chỉ thấy xót xa...
Anh nhìn như một chú mèo bé nhỏ đang run rẩy vì không tìm được đường về.. Có lẽ mẹ là động lực lớn nhất và gần như duy nhất khiến anh tan sở trở về căn nhà ấy.. Anh tỏ ra mạnh mẽ và nói với em câu quen thuộc "ôi nồ ôi"
).. Em bật cười gọi anh với cái tên quen thuộc "anh nhóp".. anh đã lại rơi nước mắt!
Cái gì đã kéo anh về với cái quá khứ mà cả hai đứa mình cùng muốn chôn vùi nó?? Cái gì đã đưa anh đi xa đến vậy..
Em chỉ dám ngồi lau nước mắt cho anh, lau đi lau lại những giọt còn vương và những giọt mới rơi đâu đây...
Khi anh bước đi.. đến một nơi thật xa và lạ lẫm, bắt đầu cho mình một công việc và một cuộc sống ới những thay đổi lớn lao.. Hành trang của anh là gì? Em đoán là thứ anh không thể không mang theo là kỷ niệm đúng không anh?
Em sẽ nhớ đến anh... nhớ đến những kỷ niệm tốt đẹp, những con đường đi dạo qua, những quán hàng và cả những nơi chúng ta lui đến.. Và em dành vị trí đó cho anh như một người bạn lớn, một người bạn đã bước qua cuộc đời em và để lại những dấu ấn không bao giờ quên..
Anh vẫn thế anh nhé! Vẫn là anh nhóp buồn cười, hài hước và tâm lý, vẫn là anh nhóp với cái áo ba lỗ đứng dưới nhà đợi em chạy xuống thì thầm và hò hét...
Khi trở về.. anh sẽ là một người đàn ông mới, thực sự ấn tượng, mới mẻ..
Em sẽ đợi anh về, để bắt đầu một mối quan hệ mới với anh, mối quan hệ mà chúng ta đã hứa khi chia tay nhau, một tình bạn lớn, đủ để chúng ta tha thứ cho nhau những điều đáng tiếc!
Anh đi rồi về nhanh anh nhé.. thật nhanh..
Tuesday, October 26, 2010 1:52:27 AM
Mấy hôm nay.. Bề bộn cuộc sống lôi em lại với thực tế!
Em đã khóc hôm bảo vệ tập sự ở tổ bộ môn, ở đó có quá nhiều niềm vui và niềm tự hào mà một người giáo viên mới vào nghề như em cần có!
Em đến với nghề giáo một cách tình cờ và thực sự đến bây giờ em vẫn còn thảng thốt! Gần 1 năm trôi qua, sắp đến kỷ niệm 1 năm em vào nghề.. 1 năm với nhiều thăng trầm và nhiều điều em ấp ủ.. Cánh cổng đại học mở ra với em... Như số phận đã an bài cho em
Em hoạt động ở trường.. say mê và với tất cả những nhiệt huyết em có! Rồi thì em thi về tổ bộ môn, có quá nhiều điều ở đây khiến em phải học và phải nỗ lực! Nhưng em sẽ làm được..
Em thi cao học cùng với thời gian về trường... Em đã không nghĩ mình sẽ là học viên cao học ngay lúc đó, vì 3 tháng trời em giam mình ở nhà chỉ "luyện chưởng" (như mọi người hay trêu)để thi về trường.. Phòng thi có em là trẻ nhất
)... Bài thi nào em cũng làm 2/3 thời gian và ra về.. Em đã đỗ
...
Và bây giờ.. Em bảo vệ xong đề cương luận văn, nó khiến em hao hụt về mặt tinh thần và lực lượng nữa! Nhưng không sao.. (trời phù hộ).. em đã đi được thêm một bước nữa!
Sau những bề bộn, em lại cảm thấy mình cô đơn.. nỗi cô đơn lan toả và không ngừng len lỏi! Em chẳng biết mình đang cứ nỗ lực vì cái gì nữa!
Đêm nào em cũng muốn về nhà muộn, vì cái bàn học và không gian xung quanh nó khiến em có cảm giác trống trải đến tột cùng..
Có những nỗi hụt hẫng trong lòng khó lý giải.. Những niềm vui ban ngày với đầy tiếng cười nói và cả những khoảnh khắc bạn bè ấm áp cũng không khoả lấp được tâm sự của em! Hay vì em đa cảm quá!
Em thực sự cần một bờ vai, một bờ vai theo kiểu gì đây? Em cũng chẳng biết nữa, em hoàn toàn ý thức được việc người ta sẽ không thể ở bên em hàng ngày hàng giờ để đon trước những cảm xúc cứ biến chuyển liên tục của em được.. Nhưng em vẫn cứ mong chờ một cái gì đó ấm áp thực sự..
Chẳng biết sao nước mắt cứ rơi trong khi em nghĩ mình đã có được nhiều điều (những điều mà người khác mong muốn nhưng không có được)..
Bâng khuâng.. Em thích bài "Hoa tím ngoài sân" dù em ko thích màu tím..
Người ấy xuất hiện vào một ngày tình cờ, mọi thứ cũng chỉ đơn giản khi người đó xuất hiện, không màu sắc và không có dấu ấn gì tác động tới cuộc sống xung quanh.. Thế mà... Vắng bước chân thì lòng người bỗng hụt hẫng lạ thường... "Con đường chưa quen tên bàn chân, bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ"...
Friday, September 24, 2010 10:58:21 AM
Thursday, September 16, 2010 2:22:08 AM
Bài thơ điếu thuốc
Tác giả: Hà Ninh
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ kể về điếu thuốc
Khi trong đời quá nhiều điều phụ thuộc
Thì chút lửa tàn cũng nhiều nỗi vẩn vơ.
Điếu thuốc đơn sơ, ai phát hiện bao giờ?
Mà đốt cháy muộn phiền, cực nhọc
Ba phần thân, chỉ một phần đầu lọc
Mùi hôi rình mà sao mãi đắm say.
Đã thành quen, anh vẫn hút hàng ngày
(Thế mà cũng có mấy lần bị sặc)
Khi gần em toả ra mùi nồng nặc
Nụ hôn vụng về lởm chởm toàn râu.
Điếu thuốc theo anh đi bất cứ nơi đâu
Mời nịnh sếp, chia bạn bè nửa điếu
Lúc nghèo hèn, lúc chơi toàn hàng hiệu
Trong túi quần luôn có sẵn một bao.
Mất em rồi anh sẽ sống ra sao?
Có khác gì nửa đêm hết thuốc
Phố xá im lìm tìm đâu mua được
Và cơn thèm giống như nỗi nhớ em.
Điếu thuốc trên môi, răng càng lúc càng đen
Sâu trong ngực, phổi hóa xơ chằng chịt
Người trơ xương, cân được dăm lạng thịt
Tuổi thọ ngắn dần cho khói thuốc vươn xa.
Cũng giống như tình yêu của đôi ta
Muốn cháy tận cùng đến tàn điếu thuốc
Dù biết rằng mối dây tình ràng buộc
Chỉ vô hình như khói thuốc mong manh.
Chút nicotin mang thi vị cho anh
Khi ngồi viết câu thơ tình gửi tặng
Dẫu vụng về nhưng tình sâu nghĩa nặng
Lời ngọt ngào dù khói đắng trên môi.
Cứ mặc anh hút hết điếu này thôi
Rồi sẽ ngủ với nồng say hơi thuốc
Khi trong đời quá nhiều điều phụ thuộc
Một chút riêng mình cũng tốt phải không em?
Sunday, September 12, 2010 2:25:51 PM
Chat với một chàng trai, trên fb.. Cái cảm giác thật kì lạ là họ lại vào fb để tìm một người bạn gái..
Một anh chàng sinh năm 80, muốn có người yêu và thốt lên với mình "có lẽ duyên kiếp của anh đã tới"... Hài..
Đời là những cuộc kiếm tìm nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên mình vấp phải cái kiểu kiếm tìm như thế này! Thật nực cười vì cứ như chuyện ở đâu ra..
)
Nói đến chuyện buồn cười đó lại nghĩ đến việc rồi thì mình cũng có hạnh phúc, cái hạnh phúc là động lực, là điều mà người ta cứ phấn đấu cả đời để tạo ra, dành dum và chiến đấu vì nó..
Các bạn đang tấp nập cưới.. Ai cũng tranh nhau cưới cái năm đẹp nhất cho việc cưới xin này! Còn mình thì vẫn cứ thích được yêu thương theo cái cách mà chưa muốn kết hôn..
Kệ cuộc sống.. Cái cảm giác muốn kết hôn sẽ chỉ đến vào một số thời điểm nhất định, khi mà người ta bị những yếu tố xung quanh tác động đến (như cái việc cứ phải nhận thiếp mời cưới này chẳng hạn)...
Cứ bước đi cho đến khi mỏi mệt.. Nhưng cũng chẳng đi lâu quá! Sẽ cân nhắc với cuộc đời!... Vì nếu không lại giống như anh chàng sinh năm 80 tỏ tình một cách bất diệt nhất từ trước đến nay.. chỉ vì muốn lấy vợ.. thì cũng đến chết với cuộc đời.. hiii
Sunday, September 12, 2010 2:24:05 AM
Mỗi sớm thức dậy lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn, phải chăng đó là ý nghĩa của giấc ngủ?
Dạo này lại bắt đầu có cảm giác muốn tránh xa đám đông và những chỗ ồn ào, tìm cho mình cảm giác về một nơi nhẹ nhàng và yên tĩnh.. Muốn đắm chìm một chút trong không gian yên bình để tìm lại những cảm xúc mà bản thân vì vội vàng đã đánh rơi mất!
Sau những thời gian ồn ào và náo nhiệt của con người.. Lại muốn trở về với tâm trạng thảnh thơi, không khói thuốc, không vị đắng và không cả những tiếng xì xào, hò hét!
Lại đến lúc cần phải đưa mình trở về bên những điều nhỏ nhặt và giản dị!
Cơ thể không còn mỏi rã nữa nhưng có lẽ giọng đã lạc đi vì những ngày bước đi ồn ã..
Về thôi anh, về với những ngày yên bình để xây dựng những dòng cảm xúc mới mang tên bình yên! Liệu có làm được không? Dễ thôi mà, chỉ cần ngồi lại bên tách cà phê và yên lặng.. Rồi thì sẽ có con đường mở ra nhẹ nhàng và ấm áp..
Mùa đông sắp đến.. cái lạnh sẽ khiến người ta gần nhau hơn, cần nhau hơn và tâm hồn sẽ lại được sưởi ấm sau những bề bộn rất đời!
1 2 3 4 5 ... 16 Next »