Skip navigation.

Log in | Sign up

No one else will do..

Để tình yêu hát!

Dông bão!

Là một người con gái có tham vọng và biết chiến đấu với những điều nhỏ nhen trong cuộc sống, vươn tới những điều mình ước mơ khiến người ta có cảm giác mình trưởng thành, khiến bản thân được sống với chính mình và những điều mình muốn vươn tới...
Rồi thì khi đứng ở một vị trí nào đó, người ta lại khao khát một điều giản dị và yên bình, rồi băn khoăn không biết mình có thể quay lại với những điều giản dị đó không khi mà đã chót lựa chọn và bước đi trên con đường của sự tham vọng...
Mọi thứ chẳng căng thẳng đến mức ấy, chỉ có điều người ta không sẵn sàng cho một sự dừng lại tìm kiếm sự nhẹ nhàng và yên bình khi trước đó họ đã mải mê cho cuộc chinh chiến và say mê, giờ dừng lại đột ngột bỗng thấy trống trải và buồn bực!
Ai cũng cố gắng tìm kiếm sự yên bình.. Nếu lúc đó, có người hứa hẹn với mình rằng sẽ kéo mình theo một cơn dông bão- là một cơn dông bão khi mình đang tìm kiếm sự yên bình sao??- và mình bản thân nửa muốn đi theo cơn dông bão, nửa nhìn lại những gì mình nỗ lực chỉ mong được có sự yên bình...???
Rồi người ta lại trở về với cuộc sống thực hàng ngày, cái nơi mà người ta sẵn sàng bước đi tiếp và sẵn sàng gạt bỏ những thứ xung quanh để lại có được một vị trí..
Vậy thực sự ta tìm kiếm cái gì chứ?
Người ta thường tránh đi những dông bão trong cuộc đời, cố gắng tránh nó và chạy thật xa nếu nó đến.. Bởi người ta biết dông bão đến thì chỉ mất chứ cái được thì không dám tính! Nó như một canh bạc, hoặc sau cơn bão người ta có miền đất mới, thay đổi những giá trị mình tìm kiếm hoặc chỉ là chút của nải người ta đang chờ đợi, giàu thành nghèo và nghèo thành giàu có...
Bỗng chốc! Trong cuộc sống người ta chờ đợi cơn bão để thay đổi không khí xung quanh mình, bão mang theo nhiều thứ và có thể cho nhiều thứ.. Vậy người ta có sẵn sàng đánh đổi những thứ mình đang có để chờ đợi cơn bão mà không chắc chắn rằng cơn bão đó gây ra điều gì?? Có đáng để chờ đợi hay không?
Bão đúng là tệ...

Câu chuyện tình yêu!

Chán!

Em hào hứng trước những thay đổi của cuộc sống.. tìm kiếm cho mình một chỗ đứng theo đúng như em đã từng mơ ước!
Nhưng phàm thì những mơ ước thật khó để vươn tới và vươn tới rồi thì thật khó để người ta học cách giữ gìn, cầm nắm và tận dụng nó!
Thời gian này em cảm thấy mình bỏ lỡ nhiều điều mặc dù thời gian em dành cho tất thảy mọi việc là hơn 10 tiếng! Cái cảm giác không biết mình đang làm những cái gì khi thời gian thì cứ trôi đi...
Sắp hết một năm.. Em cần thì giờ ngồi tổng kết lại những điều mình đã làm được hoặc đang còn dang dở! Em cũng thấy mình đã làm được nhiều điều, có những bước tiến quan trọng và có địn hướng (nghe như các bác lãnh đạo nói ở các cuộc họp cuối năm) và sẽ có "tuy nhiên vẫn còn những hạn chế nhất định cần phải khắc phục trong năm tới để đạt được những hiệu quả hơn trong lao động và đời sống"..
Trời đang lạnh... Và mọi thứ thì còn cần nhiều nỗ lực.. Dở dang là thói đời và mình thì cứ vẫn lúc hờ hững, lúc nhiệt huyết bước đi!

Là chính mình khi ở bên người ấy!

Điều quan trọng không phải là em yêu người ấy đến nhường nào mà quan trọng ở bên người đó em là người như thế nào?
Vậy nên.. Có thể yêu một người với tình cảm chân thành không toan tính, thực sự mong muốn mang hạnh phúc lại cho người ấy nhưng lại không thể ở bên người đó..
Hồi còn học đại học, một cô bạn cùng lớp yêu một anh chàng Khoa học tự nhiên (hai người học cùng năm cấp III).. Rồi người ấy bỏ đi với một cô bé cùng trường, cũng chẳng nói một câu rằng anh hết yêu em rồi, cũng không nói lý do tại sao lại chia tay. Cô bạn cùng lớp khóc và ấm ức, mất niềm tin và xen lẫn cả những bực bội!
Đến giờ đọc câu nói mình mới hiểu được thực sự ý nghĩa của nó!
Xuất hiện nhiều người trong cuộc sống của mình, mỗi người mang lại cho bản thân một màu sắc và những cảm xúc khác nhau. Có những lúc thấy mình rung động lạ lùng, tin tưởng rằng đó thực sự có thể là tình yêu và sự gửi gắm mà mình tìm kiếm bấy lâu nay. Có thể cùng một lúc những cảm xúc đó đến dồn dập khiến bản thân khó xác định được đâu là nơi mình bước tới! Lúc đó lại tìm đến một giải pháp mới, nằm trong câu nói phía trên!
Điều quan trọng là "Ở bên người đó em là người như thế nào?"
Bản thân cảm thấy ngại ngùng, gò bó, khó chia xẻ, dễ chịu, ấm áp, bực bội... Hay bất cứ cảm xúc nào!
Chỉ cần tất cả khiến cho mình là chính bản thân mình thì điều đó là đủ.
Vậy nên có những đôi yêu nhau và cãi nhau suốt ngày mà vẫn cứ đi bên nhau, yêu thương nhau đấy thôi! Hoặc có những đôi bổ sung và bù đắp cho nhau những tính cách khuyết thiếu.. Những tình cảm trái dấu đó vẫn tồn tại bởi vì họ cảm thấy là chính mình khi được ở bên người đối diện..
Hãy luôn tìm kiếm cho mình tình yêu, nơi mà mình là chính bản thân mình!

Cháu...

Chẳng biết nữa cái cảm giác thiếu vắng đi một người nữa trong cuộc sống của mình...Cháu thấy mọi thứ cứ chỉ như một giấc mơ, con người ta sinh ra và mất đi là một quy luật của cuộc sống và rằng bà nội của cháu cũng đã có hơn 90 năm, cái tuổi đáng mơ ước của nhiều người...
Con đường cháu về với bà hôm nay có cả nắng và gió, vẫn chỗ rẽ ấy và vẫn cây đa, cái ao ấy.. Cháu thấy mọi thứ sáng bừng lên, mọi người nói bà đi ngày đẹp trời! Cháu về ngồi bên cạnh bà.. Mà cũng không hẳn là bên cạnh vì giữa bà và cháu đã xuất hiện dải ngăn cách mà không ai có thể thay đổi được nó. Cháu cũng chẳng được cắt móng tay cho bà nữa, mỗi lần lên chơi bà thường bảo cháu ngâm nước muối và cắt móng tay móng chân cho bà.. Cái bấm móng tay cháu dùng to gấp 3 lần cái bình thường vì những lấm lem của bùn đất, những vất vả chặt thái, những ẵm địu cơm nước. Cả 6 người con của bà cũng đều lớn lên từ bàn tay và đôi chân ấy!
Các cô chú ai cũng có giọng hay và ấm áp.. Và cháu biết được đó là sự thừa hưởng từ bà, cả những lời ru trong kháng chiến đến những năm vừa rồi bà vẫn còn nhớ và đọc lại cho bố cháu ghi âm!
" Cha con ra bãi chiến trường, quyết tâm giữ vững giang sơn nước nhà. Việc nhà mẹ phải thay cha. Ngủ đi ngủ kỹ sương sa lạnh dầy"
Bà hay cười, cháu thích nhất ở cổ bà có lớp da nhăn nheo, lần nào cháu và em Tuấn cũng tranh nhau cầm lấy lớp da đó và bà lại mắng yêu "cha bố chúng mày, cứ lộn mãi lên"
Rồi thì bà cho cháu và chị 3 nghìn ăn cháo.. Lần nào bà lên chơi cháu cũng bảo mẹ rằng "Mẹ ơi! Bà bảo bà thích ăn cháo lòng mẹ ạ! Con đi mua nhé"... Ngày nào bà cũng bảo hai đứa đi mua cháo về cho bà ăn với, nhưng đến khi mua cháo về thì bà lại ngồi nhìn hai đứa xì xụp ăn..
Chị nói rằng thế là từ nay hết rồi, chỉ còn bà ở trong ảnh thôi! Không được gặp bà nữa rồi! Cháu sẽ không khóc nữa đâu vì cháu biết bà sẽ có nơi yên bình để gặp các cụ tổ tiên cùng ông nội và cả bạn bè nữa để hàn huyên. Nhưng cháu bỗng nghĩ đến quãng đường 100km về đến nơi, vẫn bể nước mưa, vẫn sân gạch, vẫn cây đủ đủ bà trồng, vẫn cái võng.. Nhưng chẳng có bà hỏi cháu thích ăn gì, hát cho cháu nghe và ngồi cười với cháu...
Cháu sẽ ngoan lắm bà ạ! Sẽ luôn cầu chúc nơi ấy bà sẽ tìm được sự đoàn tụ giản dị với ông và với "cá kho rau muống là điều sướng vui" như ông bà vẫn thường nói!
Cháu yêu bà!

Đêm...

Một người bạn mở một bài viết.. Cảm xúc lạ lẫm và quen thuộc khi đọc nó... Mạn phép chủ nhân mang về mái nhà của mình và vờ làm tâm trạng của mình!

Đêm! Trời mưa, lòng ta cũng mưa. Phố ướt, trái tim ta cũng ướt.



Bên ly cafe nguội đắng ngắt, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh nỗi buồn rơi xuống vực sâu, mơ về nơi xa lắm.



Đêm! Chạm khẽ vào những nỗi buồn trong tim. Ta trở về là ta không tô vẽ.



Trong đêm tối khắc khoải chờ một tiếng rao đêm "Ai bánh bao nóng đây" tiếng rao vụt qua nhanh, đêm nào cũng lặp lại như thế, sao nghe vẫn xót xa.



Ly cafe đắng chát.



Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.



Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.



Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.



Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.



Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.



Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.



Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.



Đêm!



Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.



Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.



Đêm!



Định nghĩa về cuộc đời với những ước mong đã đổ vỡ, về tương lai, về gia đình, về bạn bè, về những người đã đến và đi bên ta. Nhưng cuộc đời là bài toán khó, không có định nghĩa nào cho ta học thuộc.



Trống rỗng.



Vỡ tan.



Đêm!



Điện thoại đổ chuông. Bạn gọi về tư Seoul xa xôi. Bạn khóc. Ta khóc. Ta hiểu thấm thía sự lạnh giá cô đơn của bạn nơi xứ người. Ước muốn được nắm bàn tay bạn thật chặt, giữ bước chân bạn thôi chơi vơi. Gánh nặng cuộc sống oằn cong đôi vai bạn. Ta bảo bạn " Về đi". Bạn im lặng, nghẹn ngào. Sự im lặng nặng nề như tiếng thở dài. Biết làm gì cho bạn ngoài những lời an ủi mà ta biết không đủ đâu cho trái tim đang vụn vỡ. Vững vàng lên bạn nhé. Đêm nay, đêm mai, và những đêm sau nữa, cầu mong bạn tìm được sự bình yên.



Đêm vẫn mưa. Và lòng vẫn ướt. Thao thức mất ngủ. Check lại email của ngày xưa cũ. Tìm lại kỉ niệm đánh rơi. Nhìn sang nick bạn vẫn sáng đèn, status đầy tâm trạng. Biết hình như bạn đang buồn. Muốn lắm gửi lời hỏi thăm, sẻ chia quan tâm, dẫu biết rằng chẳng thể giúp bạn vui. Nhưng ngại ngùng! Chần chừ. Rồi im lặng. Vờ như không biết. Ngại! Ta và bạn không là xa lạ nhưng đâu đã kịp thân quen. Ngại! Bạn là con trai ta là con gái. Ngại! Sợ bạn nghĩ ta lắm chuyện tò mò. Thôi nói dăm ba câu chuyện phiếm. Chào bạn. Sign out. Lòng buồn nặng trĩu. Ta đã sống vô tâm thờ ơ như thế.



Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn. Vì sao vậy? Ta không biết. Ta hiểu rất rõ không nên buồn vì một người bạn như thế. Bạn không trân trọng tình bạn của ta, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không ?



Đêm!



Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.



Nhớ... và nhớ...



Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 23 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.



Nuối tiếc! Xót xa.



Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ.



Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, anh bảo ta già quá, con bé 21 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào anh thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 23 tuổi anh không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ. Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.



Đêm! Ta thất vọng về ta. Bố dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Bố dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn gắn những vết thương bố đã quên không dạy. Mà sự thực bố cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Bố lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời bố dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.



Chơi vơi!



Hụt hẫng!


Đêm! Đi tìm định nghĩa về hạnh phúc.



Hạnh phúc là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là hạnh phúc sao. Với riêng ta hạnh phúc là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ta có gia đình yêu thương để trở về khi bước chân mỏi mệt trên đường đời rộng lớn. có cuộc sống sung sướng theo một nghĩa nào đó. Nhưng tại sao? Ai đã nói rằng," Hạnh phúc là khi biết đủ”. Nhưng thế nào là " Đủ" cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy hạnh phúc của người này, làm thước đo hạnh phúc của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. Nhớ tới lời anh nói " Em hãy đứng lên bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút em sẽ thấy bình yên ". Ta tin. Rất tin lời anh nói. Nhưng chối bỏ con người cũ kĩ, đầy khiếm khuyết, yếu đuối , nhút nhát, bao năm qua ta có làm được không ?



Đêm! Ta học cách buông tay với những thứ ta không thể có được.



Đã thôi làm đứa trẻ lên 3 khóc đòi bằng được những gì nó muốn. Ta thôi giữ những tổn thương nước mắt về bạn để thấy ngạt thở. Ta đã nhặt hết những mảnh vỡ ghép lại 1 trái tim nguyên vẹn như ban đầu. Sáu năm đi bên lề cuộc sống của bạn, sáu năm quá ngắn cho một đời người, nhưng đủ dài cho một trái tim vỡ vụn cảm nhận hết những nỗi đau. Sáu năm ta đã nhìn bao lần bạn yêu và chia tay, nhưng chưa bao giờ ta ước muốn được trở thành một người con gái nào đó trong cuộc sống của bạn. Tại sao thế ? Ta cũng không biết ? Ta không còn cố gắng quên bạn nữa. Ta đứng chơi vơi giữa hai bờ quên - nhớ, ta thả trôi cảm xúc của mình, kệ cho bước chân thời gian khi nào sẽ đưa bạn bước ra khỏi trái tim ta.... Nhưng bạn cảm thấy có lỗi với ta, bạn thấy gánh nặng vì một người con gái mãi dành tình cảm cho bạn. ... Vì thế, ta đã học cách để quên bạn... Bạn còn nhớ hay bạn đã quên bài hát " Vô tình " ta gửi cho bạn trong chiều mưa ấy...



Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều

Cám ơn cuộc đời cho tôi một người

... Người bước vào đền cho tim ta im vắng

... Rồi người cứ vô tình người đi

... Rồi người cứ vô tình người xa

...Giữ sao người đừng đi...

Giữ sao người đừng xa.

Giữ sao được phải không? Những giọt nước mắt vỡ tan hòa vào lời hát. Quang Dũng hát da diết phải không bạn ? Dù thời gian đã đi qua, dù trái tim ta đã không còn trôi về bạn nữa, ta vẫn tha thiết muốn nói với bạn " Cám ơn 1 người đã cho tớ một lần biết yêu. Dẫu cho tình yêu đó nhiều đắng cay và nước mắt. Dẫu mọi nỗi tổn thương chỉ riêng chỉ trái tim tớ thôi. Nhưng tớ chưa bao giờ nuối tiếc, tớ đã 1 lần dám sống trọn vẹn với con tim."



Sống Hạnh phúc bạn nhé.


Đêm! Nhớ về anh! Uớt mi!


Nhớ những con đường chở nỗi buồn chúng ta đã đi. Con đường ấy bây giờ là con đường cũ, quán xưa ấy cũng trở thành quán cũ, kỷ niệm là kỉ niệm cũ, và em và anh cũng là hai con người cũ. Tất cả đã cũ rồi phải không anh ? Ta nợ anh lời xin lỗi lặng câm, nợ những email không trả lời, nợ nụ cười, nợ niềm vui. Ta kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Ta để anh ra đi như thế, bởi ta hiểu anh và ta chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, ta không thể là 1 nửa cuộc đời anh, và đâu đó dưới bầu trời này ta biết sẽ có người con gái đang đợi anh đến ghép nửa trái tim. Đêm nay lần cuối cùng nghe " Niệm khúc cuối " Rồi thôi.

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời.

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.

Dù có gió, có gió lạnh đầy có tuyết bùn lấy..

Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em.

Nghe bài hát cũ, và khóc nốt lần này nữa thôi. Ta gửi lại nguyên vẹn bài hát cho anh nhé, gửi cho cả người con gái sẽ đi bên anh đến hết cuộc đời này. Hà Nội sắp vào đông. Lạnh ! Sài Gòn, không có mùa đông. Cám ơn những bài học anh dạy. Cám ơn bàn tay anh đã giúp bước chân em không ngã. Cám ơn và xin lỗi cho tất cả những điều đã qua.



Đêm! Nuối tiếc ân hận cho những ngày tháng đã đi qua đã sống hoài sống phí. Ta chưa bao giờ nỗ lực hết mình cho những ước mơ nên thất bại. òa khóc. Nhớvề câu chuyện " Ngọn Nến"



" Có cây nến nhỏ bị bỏ quên lâu ngày, nến nằm buồn bã cho từng ngày ảm đạm vô nghĩa dần qua. Cho đến 1 ngày, sự cố bất ngờ căn nhà chủ bị mất điện, người ta mới chợt nhớ ra thật may mắn vì còn 1 ngọn nến sót lại. Khi nến được thắp sáng lên, từng giọt sáp rơi xuống, nến mỏng manh tan dần, tan dần. Chỉ còn ít phút nữa thôi, nến sẽ tan biến vào không khí. Nhưng vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nến tỏa sáng lung linh hơn bao giờ hết, nến sống cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nến đã sống cuộc sống trọn vẹn, đốt cháy hết mình. " Đó chỉ là câu chuyện anh kể ngày xưa, khi ta buồn ta khóc dằn vặt về những thất bại, khi ta đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Ước gì ta cũng dám một lần sống trọn vẹn như ngọn nến nhỏ nhoi kia.



Đêm! Đặt những nỗi buồn, những tổn thương, những gánh nặng trong lòng xuống.



Oà khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Ngày mai đến, lau khô những giọt nước mắt đêm qua, bước chân ra đường, để lòng nhẹ tênh mỉm cười với cuộc sống, học cách biết sống yêu thương, chân thành.

Đêm! Rất dài và rất sâu.

Trong cuộc đời của mỗi con người có biết bao đêm đi qua. Nhưng sao khi nhìn lại cuộc đời thấy ngắn ngủi quá, ta vẫn chẳng làm được gì, vẫn sống vô nghĩa như thế.



"Cuộc đời có bao lâu đâu mà hờ hững"



Thôi tự nhủ cố gắng sống sao cho trọn vẹn mỗi ngày, ai cũng chỉ có một lần được sống, một lần để được ước mơ hy vọng, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để phải cả cuộc đời nói " Gía như - Nếu thì "



Và như thế!



Đêm! Khép đôi mắt lại!



Giấc ngủ muộn chưa trọn vẹn, nhưng đêm nay ta thấy bình thản hơn rất nhiều đêm!





Một đêm buồn không ngủ!

Lúc mới yêu!

Em và Anh!

Những ngày gần đây em thấy mọi thứ không lạ lẫm nữa! Cái cảm giác quen thuộc đang dần dần chiếm chỗ trong con người em.
Anh đi bên em chẳng bao giờ nói với em rằng anh mệt mỏi mặc dù em biết anh lo lắng gấp bội lần em, cho gia đình anh và cho cả cuộc sống của anh nữa! Thế mà lần nào anh cũng cười với em, lúc nào anh cũng bảo em là "bực thế nhờ,anh lo được cho em cơ mà"..
Chẳng bao giờ có thể giận dỗi anh được lâu vì anh biết thừa em chẳng bao giờ qua nổi mấy câu chuyện anh tâm sự và những lời anh nói đùa em!
Những ngày đầu đến với cuộc sống hậu sinh viên, em cảm thấy mệt mỏi vô cùng vì có quá nhiều thay đổi, lại thêm cả việc chuẩn bị thi cử. Em vẫn nhớ hai đứa mình vào trong đại sảnh của "cục" với hai hộp cơm to đùng.. Hôm đó nắng rất to, nhìn anh nằm ngủ mệt.. Em thấy mình phải cố gắng nhiều lắm anh ạ!
Rồi thì cũng hôm nắng ấy anh đưa em đi thi một nơi.. cái nơi mà bây giờ em đang bắt đầu vun đắp sự nghiệp của mình và hy vọng tương lai của nó sẽ giúp mình đi xa hơn!
Em nghe giọng anh xúc động và nghẹn ngào trong điện thoại khi em nói rằng em đã qua vòng đầu tiên, cảm xúc của em lúc đó thật khó tả!
Ngày em trúng tuyển đợt II, anh cười và gọi về nhà trong khi em không cầm nổi điện thoại nữa!
Rồi thì em trúng tuyển, anh cười ầm ĩ lên.. em thì khóc! Chúng mình đúng là một cặp..
Nên anh cứ ở đó anh nhé! Cái vị trí quý báu bên em.. Và em sẽ luôn hạnh phúc và tự hào vì có anh!

Mọi thứ sẽ tiếp diễn..

Em ngỡ ngàng, thảng thốt, sững sờ và khủng hoảng khi biết mình là sinh viên thì mọi thứ sẽ đơn giản hơn nhiều.. Vì sao vậy??
Đến một nơi em cảm thấy mình quen thuộc, cảm thấy mình sẽ gắn bó mãi, thực hiện những điều em mong muốn và mơ ước. Kỳ lạ thay cái ước mơ đó lại không đơn thuần chỉ là em phải nắm bắt nó bằng sự nỗ lực, cố gắng... Nó còn là việc em phải nhìn nhận lại mọi điều, lọc chọn những điều em đã nhìn thấy để mọi thứ diễn ra theo đúng quy luật của nó! Có phải em đang "bị bắt nạt"...Lại một thời gian chuyển giao nữa phải không nhỉ? Em đã hiểu tại sao chị của em phải tạm xin nghỉ làm.. em đã hiểu!
Em sẽ cố gắng.. Em chỉ biết nói vậy!