Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Zeroo zeroo

Phải chi anh được giàu thêm nữa !!

Tạm biệt người con gái mà anh hằng thương nhớ. Nửa năm đã qua. Không biết em có sống một cuộc sống hạnh phúc bên người yêu mới hay không, nhưng thời gian gần đây anh đã rất nhớ em, nhớ nhiều lắm, anh ngày đêm thầm ước cho em và người đó được mãi ở bên nhau, điều mà anh không thể làm được khi yêu em.
Chiều 16/3/2008 là lần đầu tiên anh chát với em, ùh thì là chát vui thôi... Nhưng dần dần anh đã yêu em lúc nào không biết, anh và em đã dành hết tình cảm cho nhau, chia sẻ nhau những buồn vui, những câu chuyện hài hước xen lẫn những tình cảm gia đình đầy nước mắt... Cho dù anh và em chưa từng gặp mặt nhau ngoài đời... Chỉ trên điện thoại và trên những dòng tin nhắn Yahoo đầy cảm xúc.

Anh mang tiếng là dân IT nhưng làm gì có blog. Nhưng từ khi gặp được em, anh lại làm blog, lại viết những câu chuyện lãng mạn...và mơ ước của hai chúng mình. Anh đã viết, viết nhiều lắm, anh đã cố gắng nghĩ ra đủ chuyện để viết cho em được vui, để cho em cảm thấy hạnh phúc khi có một người lúc nào cũng quan tâm đến.

Em hay giận anh... Anh tức lắm, tức nhiều lắm em à, nhưng vì yêu em anh đã sẵn sàng gạt đi lòng "tự trọng" để xin lỗi em, nhận tất cả những lỗi lầm về mình cho dù những điều anh làm không hề sai...

Chúng mình còn nhỏ thôi, anh 20 em mới 16... Nhưng có lẽ đây là mối tình đầu mà anh thấy rung động và yêu em thật sự đó. Cho dù anh đã trải qua bao mối tình trước khi gặp em nhưng những người đó không để lại cho anh cảm xúc gì khi chia tay..., ngoài em.

Năm tháng "hạnh phúc ảo" đã qua, anh quyết định ra Huế gặp em, để xem người con gái mà ngày đêm anh mong nhớ ra thế nào...Vui quá em nhỉ? Lần đầu ra Huế em đã rất vui, hai đứa mình đã đi tới những nơi lãng mạn của vùng biển Thuận An đẹp và đầy thơ mộng...

Trên đường về Nha Trang, em đã gọi cho anh và khóc thật nhiều, em nói rằng em nhớ anh...Ù đúng rồi anh cũng nhớ em mà, anh đã muốn quay trở lại Huế để gặp em. Nhưng trong túi anh chỉ còn 20 ngàn gọi là tiền ăn.

Về Nha Trang một thời gian, em lại giận...lại hờn... Anh lại phải xin lỗi...Dường như câu xin lỗi đã trở thành câu của miệng của anh khi anh và em quen nhau! Cuộc vui đã tới thời gian kết thúc, em đã trở thành con người khác, khác hoàn toàn với người mà anh quen trước kia. Trước kia em đâu có hỏi anh hay nói gì về chuyện tiền bạc, em biết anh nghèo. Mà giờ mở miệng ra là em bảo "anh có tiền thì gửi cho em, để em đóng tiền học" cho dù nhà em không hề nghèo.

Nhưng em đâu biết rằng đó mới chính là lòng tự trọng lớn nhất của anh. Anh đã bị áp lức do em tạo ra trong gần một tháng, anh không thể chịu nổi nữa...Và anh quyết định chia tay em.

Điều mà anh tiếc nhất bây giờ không phải là anh đã không yêu em thật lòng, không phải anh đã không quan tâm tới em, mà anh tiếc giá như anh giàu thêm xíu nữa để anh có thể giữ được em, người con gái mà anh đã từng yêu nhất trên đời.

Tạm biệt em, hãy sống tốt, và đừng tìm lại anh. (st)

Chuyện nhỏ nhà wê

Chuông điện thoại réo len ầm ĩ, tôi bắt máy: "Alô, có phải nhà của Nhi không ạ?". Giọng nói quen thuộc quá, quen thuộc đến nỗi tôi không tài nào cất được một lời. "Alô, alô, có ai nghe máy không?". "Tôi đây."

Cuộc nói chuyện kết thúc bằng một cuộc hẹn ở một nơi quen thuộc mà tôi và nhỏ thường lui tới trước đây, một quán cà phê bình dân, một mùi vị ngọt ngào của loại kem mà hai đứa thích ăn nhất...Tất cả như hiện về trước mắt, tất cả vẫn không thay đổi, chỉ có con người thay đổi. Nhỏ đã thay đổi, không còn là con nhỏ hồn nhiên, vui vẻ và biết quan tâm người khác. Tự lúc nào, nhỏ đã trở nên xa lạ với tôi.

"Đã lâu mình không đến đây rồi nhỉ!" - nhỏ nói. Phải, từ lúc trong mắt nhỏ chỉ biết đến người yêu, biết đến những nhà hàng sang trọng, từ lúc tôi và nhỏ không còn chơi với nhau nữa. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày mà nhỏ nói tôi là một con nhà quê, suốt ngày chỉ luẩn quẩn quanh những cái quán bé xíu, dơ bẩn. Nhỏ thảy vào mặt tôi món quà mà tôi tự làm để tặng nhỏ vào ngày sinh nhật, một món quà mà nhỏ đã từng nâng niu, giữ gìn. Rồi nhỏ ra đi, còn lại mình tôi với một vết thương lòng khó mà xóa được.

"Ừm, có việc gì thì nói lẹ lên, tôi có việc."

"Ừm...thực ra...thực ra tôi chỉ muốn nói...Tôi xin lỗi...xin lỗi vì tất cả. Tôi mong chúng ta lại là những người bạn như xưa."

Làm bạn? Nhỏ có đùa không đấy! Nhỏ có thể nói ra câu này sau những chuyện nhỏ đã làm ư? Nực cười quá.

"Xin lỗi, nếu là việc này thì tôi có thể nói rằng: không thể được". Tôi định nói thế đấy, nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt của nhỏ nhìn tôi như "van xin" một tình bạn, ánh mắt tội nghiệp và ngây thơ quá, chẳng giống với lúc nhỏ ra đi. Tôi xin phép nhỏ ra ngoài một lát, chẳng hiểu sao nước mắt tôi chảy dài? Ta có thể làm bạn được không? Nhỏ có bỏ "con nhà quê" này nữa không? Bao nhiêu câu hỏi hiện trong đầu tôi...Và rồi, tôi quay vào trong, ngồi xuống và uống một ngụm cà phê sữa nóng - món khoái khẩu của tôi và nhỏ. Sau đó, tôi gật đầu. Nhỏ mừng đến la lên, nở một nụ cười thật tươi. Tôi chẳng biết điều tôi làm có phải là điều đúng không, nhưng tôi đã tha thứ. Một tình bạn mới đang chờ chúng tôi ở phía trước... (st)
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31