CÂU LẠC BỘ PHÓNG VIÊN NHỎ QUẢNG ĐIỀN

Subscribe to RSS feed

Mùa ra răng:D

Lâu lắm không có thời gian ngồi thảnh thơi tí mà tí tách tí cho bản thân thì phải. Dạo này mình toàn phải chạy đua với thời gian để kịp hoàn thành quyền lợi cũng như nghĩa vụ trước cái quota cận kề. Chạy bạt mạng và dốc hết sức. Thành thử kết quả đưa lại là nhà cửa mấy tháng trời vắng tanh vắng ngắt.
Tối hôm qua được chứng kiến một màn “bị ghen” điên đảo của thằng bạn cấp ba làm cho mình dẫu có ví như Inox cũng phải bắt đầu hình thành vảy Fe3O4:D Chẳng biết có thật sự người yêu của thằng bạn có phải là “sư tử Hà Đông” như những gì được phản ánh qua màn nhảy choi choi của nó, chỉ thấy nó nhặng xị chạy đông rượt tây van xin trong rối trí:D Mình bảo nó khổ thế thì bỏ đi, nó mếu máo thậm thọt “yêu nhiều lắm rồi, bỏ được thì đi tu”. Ẹc, vậy là mình đành chiều ý nó mà thủ tiêu một vài tấm ảnh vui nhộn nhộn của lớp hè vừa rồi. Đúng như nó bảo “có chết ai mô”bigsmile Lại phải làm động tác đi giảng hòa giùm cho nó nữa chứ. Mình toàn dính vào mấy cái vụ giảng hòa hay “chim xanh” đại loại như thế này thì phải. Kì quái. Cũng đã làm một bản tường trình chi tiết chắc dài đến trang A4 cho người yêu thằng bạn thấy hả hê mà bỏ qua chương trình “giận hờn” dự định kéo dài trong vài…ngày; cũng quân sư nốt cho nó vài câu thật cảm động để nó post lên “Tường nhà” người yêu. Nó bảo sẽ ghi lòng tạc dạ và nguyện làm thân trâu ngựa cho mình đến hết đời:D Wow, quả là những tình yêu say đắm. Vừa thấy mừng, vừa thấy thương cho thằng bạn vì tình yêu của nó:D Trong khi đó, mình vẫn nhơn nhởn ở đây, một thân một mình, chẳng biết là ế hay là tự do đây:D
Sáng sớm nay, nằm mê man mơ như đúng rồi. Thấy bản thân đang ngồi trong lớp với mấy đứa bạn đại học ăn…mít như là chuyện đương nhiên vậy. Một cô giáo đang giảng bài, chẳng thấy rõ là cô nào chỉ biết chốc chốc cô lại nhắc nhở, không phải là “đừng nói chuyện” mà là “các em ăn đi”. Thật là một cô giáo trong mơ mới thấy:D Trong khi đó, mọi người thì đang vừa ăn vừa cười sung sướng. Thấy rõ là mình đang ngồi tách múi mít với xơ mít, thấy cô Ngân mồm đầy mít cười tít mắt với mấy cô Hà, My…Lọt mất anh Sỹ thì phải, chắc đang đi bê mít cho cả lớp. Như anh Sỹ thì phải đứng ra nơi đầu sóng ngọn gió để che chở cho cả lớp là đúng rồi. Có ăn uống tiệc tùng, anh gọi, mình chạy lại; có công việc tay chân, anh cũng gọi, nhưng mình chạy đi.bigsmile
Sáng Hà Nội lạnh hơn bình thường. Đợt không khí lạnh đang về và chắc đã thôi tuồn ra biển rồi luồn ngược lại vào đất liền. Cũng phải đến lúc cả thời tiết cũng phải thấy mệt mỏi với cái kiểu đi vòng ra lăng nhăng với biển cả như vậy. Mở mắt ra ngồi dậy thấy ê ẩm cả hàm răng. “quái, mơ ngủ được ăn mít thôi mà cũng mỏi hàm”.bigsmile Vậy là nguyên nhân đã quá rõ ràng. Chẳng trách dạo này người lúc nào cũng thấy hừng hực. Trời lạnh nhưng chẳng cảm thấy cần phải mặc áo ấm. Ra răng đấy nhé. Năm thứ ba tại Học viện Ngoại giao vẫn chưa phải là mùa ra răng kết thúc. Khôn gì khôn lắm mà cứ muốn tòi khôn ra. Nhưng nhìn ở góc độ khác, chắc là mình còn ngơ ngơ dại dại nên vẫn còn cần được khôn ấy nhỉ. Ừ thì khôn thì khôn, nhanh giùm hộ.
Ta lại chào đón một Mùa ra răng:D

Gương mặt nam sinh khoa Chính trị Quan hệ Quốc tế tiếng Trung

Một buổi sáng đẹp trời của tháng 10 Hà Nội, chúng tôi có dịp ghé thăm Học viện Ngoại giao tại địa chỉ 69 Chùa Láng. Hẳn cái tên này đã quá đỗi quen thuộc với quá nhiều người, vì ai cũng biết Học viện Ngoại giao là một trong những trường đại học “hot” vào loại bậc nhất của thủ đô.

Nói đến mức độ nổi tiếng của Học viện Ngoại giao, người ta không chỉ nói đến cái trứ danh “cái nôi đào tạo các nhà Ngoại giao” tài năng của đất nước, mà mọi người còn nhìn nhận hễ là sinh viên Học viện Ngoại giao, ắt không thể không tài giỏi. Và đó cũng là lý do mà hôm nay chúng tôi có mặt tại ngôi trường này để giới thiệu với các bạn một gương mặt sinh viên thuộc vào hàng tài giỏi đó.

Gương mặt mà chúng tôi muốn các bạn làm quen lần này là một nam sinh viên đến từ một tỉnh miền Trung đầy nắng gió. Đó là tỉnh Quảng Nam. Bạn Lê Vũ Mạnh, hiện đang là sinh viên năm 3, khoa Chính trị Quan hệ Quốc tế tiếng Trung. Chúng tôi đã tranh thủ được một buổi sáng để bắt chuyện với bạn Vũ Mạnh và biết được hành trình Bắc tiến của bạn.

Chào bạn, con đường nào đã đưa bạn đến với Học viện Ngoại giao?

Từ thời học cấp 3, lúc lớp mười thì mình đã biết đến Học viện Ngoại giao, dưới cái tên là Học viện Quan hệ Quốc tế vào thời điểm đó. Lúc ấy, đơn giản mình chỉ nghĩ là tìm một trường đại học tốt, phù hợp với khả năng của mình và nhất là giúp mình tiếp tục với niềm yêu thích ngoại ngữ. Thứ hai mình được biết anh Quanh Minh – biên tập viên của Đài truyền hình Việt Nam – từng là sinh viên của trường này, mình lại rất thích phong cách dẫn chương trình của anh ấy, thêm vào đó sau này mình cũng muốn được làm trong lĩnh vực truyền hình, do đó mình đã thi vào trường này.

Vậy Học viện Ngoại giao có phải là chọn lựa đầu tiên của bạn?

Chưa phải. Lựa chọn đầu tiên của mình là Ngoại thương ở thành phố Hồ Chí Minh. Ngày trước, thầy cô và ba mẹ mình đều định hướng nên thi vào các trường miền trong. Hơn nữa, Ngoại thương thành phố Hồ Chí Minh cũng là một trường có danh tiếng, chất lượng đào tạo tốt, nằm trong top các trường điểm cao khối D.

Nếu như gia đình và thầy cô đã định hướng và mong muốn bạn vào miền Nam, tại sao bạn lại quay ra miền bắc? Phải chăng đây là vấn đề “con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”?

Lý do mình không thi vào Ngoại Thương thành phố Hồ Chí Minh là vì bản thân không thích ngành kinh tế. Mình là người miền Trung do đó việc có người thân trong miền trong sẽ thuận lợi hơn so với việc ra bắc không thân thích nên ba mẹ mình rất lo lắng, đó là tâm lý chung. Nhưng không hiểu vì sao và vì cái gì mình đã ra ngoài này, và giờ đang là sinh viên của một ngôi trường đã để lại cho mình nhiều ấn tượng tốt đẹp. Và sau gần ba năm theo học tại Học viện Ngoại giao, mình nghĩ quyết định của mình là đúng đắn.

Là sinh viên năm ba, bạn đã có thể sử dụng thành thoại ngoại ngữ của mình trong khi với nhiều người, đó dường như là thời gian chưa đủ đế làm được một cái gì đó?

Thật sự mình chưa dám nhận là ngoại ngữ của mình là thành thạo. Trong phạm vi nhỏ của lớp hay trường thì có thể tiếng Trung của mình là một cái gì đấy, nhưng biết đâu đấy, so với các trường chuyên ngữ như Đại học Ngoại ngữ Quốc gia, Đại học Hà Nội…ngoại ngữ của mình lại chưa là gì cả. Chỉ đơn thuần là nói chuyện tốt tốt hơn mức bình thường một tí.

Nhiều người nghĩ học ngoại ngữ khổ, vậy tại sao bạn lại chọn lấy cái khổ đấy?

Thực ra, ngoại ngữ sẽ là khổ với những ai không yêu thích và nó sẽ cực kì tuyệt vời với những người thấy nó là một niềm đam mê. Riêng bản thân mình, mình có niềm yêu thích là muốn giao tiếp được với nhiều người trên thế giới. Đó cũng là lý do mình học thêm Tiếng Trung chứ không phải là tiếng Anh. Tham vọng nho nhỏ của bản thân là học được hai ngoại ngữ trong bốn năm đại học. Tuy nhiên, việc học chưa bao giờ dễ dàng. Đối với tiếng Trung, khi thi đầu vào bọn mình thi bằng tiếng Anh nên sẽ gặp không ít khó khăn lúc đầu vì phải học lại một ngoại ngữ khác. Thử hình dung lại, chúng ta bắt đầu học tiếng Anh từ lớp ba, hay lớp sáu với những cái vỡ lòng: một, hai, ba, bốn, chào hỏi…Bạn không thể tưởng tượng được đến năm ba bạn sẽ nói được cái gì đâu. Và quả thực, quay ngoặt ra học một ngoại ngữ khác thì quả là một câu chuyện lớn. Bạn sẽ học sơ cấp trong hai năm đầu, và năm ba vào học chuyên ngành. Như vậy bạn phải nghĩ rằng bạn sẽ phải đầu tư ở một mức độ như thế nào đấy để đủ sức vào học chuyên ngành năm ba. Bước chuyển lớn đến giữa hai năm đầu và năm ba. Nhưng năm ba không phải là quá khó nếu hai năm đầu bạn làm tốt. Mình luôn tâm niệm ngoại ngữ là một niềm yêu thích, là một động lực để tiếp tục học.

Một lý do nữa để mình chọn Tiếng Trung là vì trước đấy đã có cảm tình với tiếng Trung do xem điện ảnh Trung Quốc nhiều, rồi nhạc Trung, và thích cách nói, âm điệu của tiếng Trung. Vì yêu thích nên quãng thời gian ban đầu việc học diễn ra khá suôn sẻ.

Nhiều người nói, bắt đầu học tiếng Trung là bắt đầu thời kì suốt ngày ôm một quyển vở tập viết?

Đúng vậy, học Tiếng Trung rất cần phải nhớ mặt chữ, do đó bạn phải luyện tập thường xuyên và liên tục, viết trên bất cứ mặt phẳng nào, kể cả trong không khí với những cái quơ tay. Mục đích của những việc này là để giúp chúng ta nhớ được nét chữ, biết bắt đầu từ nét nào…Vì không phải là loại ngôn ngữ thành lập bằng cách ghép vần như tiếng Việt, mà lại là chữ tượng hình nên việc học Tiếng Trung càng khó khăn. Học tiếng Trung như học vẽ tranh vậy. Phải chăm chỉ, viết nhiều, rèn luyện nhiều, đầu tư khá công phu để trước tiên là nhớ chữ và sau đó là viết đẹp.

Học ngoại ngữ, các bạn sinh viên có cần thiết sắm những quyển từ điển đồ sộ?

Trong hai năm đầu chưa thật sự cần thiết những quyển từ điển như thế vì vốn từ chưa hẳn nhiều. Nhưng bắt đầu từ năm ba, nên đầu tư một quyển Hán Việt thật tốt, và khi vốn từ tăng lên, đã có thể đọc được từ thì chúng ta nghĩ đến chuyện mua thêm từ điển Hán Hán, để đem đối chiếu với từ điển Hán Việt. Đó thực sự là một cách học rất hay.

Học ngoại ngữ, rất cần một môi truyền để vừa học vừa hành, vậy bạn hành và học tiếng Trung của mình như thế nào?

Trong môi trường Học viện, những bạn học tiếng Trung gặp phải một số khó khăn đó là số lượng sinh viên ít cộng thêm với việc không có người Trung Quốc. Nếu ở đại học Hà Nội, bạn sẽ gặp được rất nhiều người Trung Quốc và bạn hoàn toàn yên tâm là lúc nào ra đường cũng có thể sử dụng tiếng Trung. Để khắc phục tình trạng trên. Trong thời đại công nghệ thông tin, chúng ta có thể nghe tin đài trên mạng, các kênh truyền hình, websites báo điện tử, video…Lúc đó vấn đề còn lại là chúng ta có thời gian để đọc, nghe hay không. Bên cạnh đó, mình còn tìm ra một cách khác là kêu gọi và lôi kéo các bạn cùng phòng trong khu kí túc xá cùng nói tiếng Trung mặc dù ban đầu họ chưa biết gì. Điều này cũng rất lý thú, và sau một thời gian, một vài bạn đã thấy yêu thích và đã đi học Tiếng Trung. Và đến năm ba, sau ba năm chờ đợi, cuối cùng đã có một anh người Trung Quốc vào ở phòng mình, đó quả là một điều may mắn lớn. Và giờ đây, mình cảm thấy khá vui mừng là mình cũng đã đạt được một cái gì đó nhất định.

Theo bạn, mặt mạnh của khoa Trung của Học viện Ngoại giao là gì?

Đó là kiến thức và vốn từ rộng về Ngoại giao. Nếu như học ở các trường Đại học khác, bạn có thể chỉ có được những kiến thức ngoại ngữ chung chung, thì có thể tự hào mà nói rằng chỉ riêng trường mình là có chuyên ngành về Ngoại giao, sau này nếu làm ở Bộ Ngoại giao sẽ rất thuận lợi. Ngoài ra phải nói thêm là lượng kiến thức thực tiễn mà các thầy cô cung cấp trong quá trình học là rất đáng kể bởi lẽ bản thân các thầy cô đều đã từng học tập và công tác tại Trung Quốc.

Mình từng nghe nói khoa Trung có tổ chức những “Đêm hội Hán ngữ”?

Quả thật vậy. “Đêm hội Hán ngữ” là cuộc thi thường Niên của khoa Trung của Học viện Ngoại giao. Đến năm 2010 thì đây là lần thứ bảy khoa tổ chức “Đêm hội Hán ngữ” trong lịch sử 12 năm ra đời của khoa Trung. Mục đích của Đêm hội Hán ngữ là trong quá trình thi sinh viên sẽ có cơ hội trau dồi kĩ năng nói tiếng Trung, ôn luyện với một núi tài liệu có sẵn bằng tiếng Trung Quốc. Mô hình này tương tự như cuộc thi “Hanyu qiao”- một chương trình dành cho người nước ngoài học tiếng Trung Quốc để họ tìm hiểu về cuộc sống, văn hóa, phong tục tập quán của Trung Quốc…Chúng mình cũng làm tương tự như vậy với “Đêm hội Hán ngữ”. Như vậy là với núi tài liệu tham khảo của mình, các thí sinh tham gia phải đầu tư thời gian nhiều, qua đó vốn từ nâng lên. Tóm lại 2 mục đích mà “Đêm hội Hán ngữ” nhắm đến là: một là vốn từ, kiến thức của sinh viên tăng lên và khả năng nói tăng lên, hai là thông qua hình thức thi đồng đội được đưa vào từ năm ngoái, “Đêm hội Hán ngữ” sẽ giúp sinh viên các khóa giao lưu để các em khóa dưới học hỏi các anh chị khóa trên, trao đổi kinh nghiệm và giúp nhau tiến bộ.

Bạn đánh giá thế nào về “Đêm hội Hán ngữ”?

Mình thấy đó là một chương trình khá thành công. Xét về khâu tổ chức thì các khoa ngoại ngữ của Học viện chưa có khoa nào ngoài khoa Trung tổ chức được một mô hình như thế. Bên cạnh đó “Đêm hội Hán ngữ” tạo ra một sân chơi riêng cho sinh viên khoa Trung và thực sự bổ ích, kêu gọi được sự tham gia của mọi người. Và “Đêm hội Hán ngữ” như đã trở thành một thương hiệu của khoa Trung vậy.

Chương trình “Đêm hội Hán ngữ” năm nay bạn thấy có gì đặc sắc hơn?

Năm nay, khoa Trung có đầu tư cho một đội múa. Điều này là có lý do của nó. Vì trong khoa có nhiều bạn nữ. Trước đây khoa cũng có một đội múa nhưng rất tiếc sau khi các anh chị các khóa 29, 30 ra trường thì đội múa đã sụp đổ. Nguyện vọng của khoa nói chung và cô Chu Quỳnh Chi – trưởng khoa Trung – nói riêng là muốn thành lập lại đội múa để khi nào có dịp thì sẽ mang ra biểu diễn, tạo ra một hoạt động bên lề vui tươi, hào hứng khuấy động mọi người. Vì vậy năm nay riêng việc thuê người biên đạo đã là ngốn hết khoản kinh phí bốn triệu đồng, tập trong vòng bốn buổi, đó là còn chưa kể đến các khâu phục trang, diễn tập…

Vậy trong “Đêm hội Hán ngữ” năm nay, bạn đóng vai trò như thế nào?

Rất là may mắn, năm nay được các thầy cô trong khoa, các bạn tín nhiệm bầu chọn vai trò MC. Đó thực sự là một cơ hội lớn với mình. Ban đầu, chưa bao giờ mình nghĩ đến chuyện dẫn chương trình cả. Trong khi bàn bạc vai trò và nhiệm vụ, thì tình cờ các thầy cô mới bảo “hay là Mạnh làm MC đi”. Và lúc đó mình nghĩ hay là làm thử nhỉ, thế rồi gật đồng đồng ý luôn. Với việc dẫn chương trình thì mình cảm thấy đó là một áp lực, bằng tiếng Việt đã khó thì bằng tiếng Trung lại càng không đơn giản. Nhưng như đã tâm sự từ đầu, với mình, dẫn chương trình cũng là một công việc mình yêu thích, và mình muốn thử sức, muốn có trải nghiệm khác. Năm nhất mình chỉ đi phục vụ, làm chân lon ton; sang năm hai mình đã có mặt ở đội chơi. Vì vậy mình muốn làm mới bản thân. Cũng như mong muốn cho bản thân một cơ hội để thể hiện. Như bạn đã biết, chỉ còn năm nay và năm sau thôi là mình đã ra trường rồi, nên khi cơ hội đến mình đã chớp lấy nóJ.

Khi còn là cậu sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo vào trường, và đi xem “Đêm hội Hán ngữ” đã bao giờ bạn nghĩ sẽ có ngày mình đứng trên sân khấu ấy?

Thực sự là chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ đứng trên sân khấu và dẫn một chương trình như thế. Mình chỉ có suy nghĩ là ngày nào đó mình cũng sẽ tham gia thi, như các anh chị lúc đó đang thể hiện vậy.

Vậy, “Đêm hội Hán ngữ” đã mang lại cho bạn những gì?

Qua “Đêm hội Hán ngữ”, mình học hỏi được rất nhiều điều: không chỉ là người dẫn chương trình, mình còn có chân trong khâu tổ chức, đồng thời nằm trong ban nội dung của chương trình: ra câu hỏi, thể lệ chơi…Do đó mình rút ra nhiều kinh nghiệm làm việc nhóm, xử lý thông tin và sắp xếp thời gian. Vì tất nhiên, bọn mình là sinh viên, không phải chỉ có việc chuẩn bị cho cuộc thi mà còn bị chi phối công việc học tập bề bộn nữa.

Phải kể đến tiếp theo đó là được làm việc với các thầy cô. Năm nay khoa Trung vừa tăng cường thêm sáu, bảy thầy cô giáo trẻ để giúp bọn mình làm chương trình. Các thầy cô hầu như đều đã học tập tại Trung Quốc, nên trong quá trình thầy trò cô trò làm việc mình học hỏi từ thầy cô nhiều điều thú vị.

Thứ ba là việc đứng trên sân khấu, mình học thêm cách nói năng, ứng xử, làm chủ tình huống, phản ứng nhanh.

Nếu có người bảo bạn là người nổi tiếng, bạn sẽ nói gì?

Thực sự mình chưa cảm được mình là người nổi tiếng, vì chưa thấy ai xin chữ kí smile . Nhưng xin nói là: dù là ai, bạn cũng phải trải qua quá trình rèn luyện thực sự, phấn đấu và nỗ lực không ngừng, có mục tiêu và cố gắng đạt được chúng.

Vậy bạn có nhận được sự hỗ trợ nào từ phía lãnh đạo của Học viện và khoa?

Bọn mình đã làm một đề án gửi lên khoa. Sau khi khoa duyệt, đề án được gửi lên Học viện, và Học viện đã cấp cho bọn mình một khoản kinh phí để hoạt động. Nên bọn mình hoàn toàn yên tâm về mảng kinh phí.

Về mặt chuyên môn trong lãnh đạo khoa, phải nói là mình muốn gửi lời cám ơn chân thành tới cô Chi, cô trưởng khoa, vì đã rất nhiệt tình phối hợp và giúp đỡ bọn mình. Có thể nói cô giáo trưởng khoa là thần tượng của mình, mình rất khâm phục cô về khả năng kiểm soát cũng như điều hành mọi hoạt động.

Nhìn nhận về môi trường ngoại ngữ nói riêng và giáo dục nói chung của Học viện, bạn muốn nói điều gì?

Về mặt ưu điểm, có thể nói môi trường học tập của Học viện Ngoại giao là tốt so với các trường khác. Vì sao ư? Bởi vì các thầy cô không những giỏi về chuyên môn và giỏi ngoại ngữ, mà còn từng đi công tác và học tập tại nước ngoài. Riêng khoa chính trị của mình, có thể nói các thầy cô đều như siêu nhân vậy.

Thêm vào đó, số lượng sinh viên của Học viện ít, nên mỗi sinh viên được chăm chút nhiều hơn trong khi học ngoại ngữ. Học viện Ngoại giao từ lâu nổi tiếng là nơi đào tạo ngoại ngữ tốt. Và sau ba năm học tại đây, mình cảm nhận được điều đó rõ ràng là đúng.

Nói đi cũng phải nói lại là hệ thống thông tin cung cấp cho sinh viên trong Học viện chưa thật nhanh nhạy so với nhu cầu của sinh viên nên nhiều khi gây cho sinh viên nhiều bối rối. Điểm số lại chưa được công nghệ thông tin hóa, được internet hóa nên chưa giúp sinh viên dễ dàng tiếp cận.

Nếu để kỳ vọng cho những thay đổi có thể, bạn sẽ kỳ vọng gì?

Mình có một kỳ vọng mà cũng nằm trong kỳ vọng của nhiều người: đó có một môi trường thực chất hơn nữa, không quá hàn lâm, nghĩa là học xong dùng được chứ học xong không biết dùng như thế nào thì không nên. Làm sao để có một chương trình bám sát đời sống, sinh viên có môi trường để áp dụng và thực tập với ngành nghề của mình. Như mình được biết, khoa chính trị có ý định năm tư sẽ tiến hành mô hình “doanh nghiệp cần cái gì, chúng ta đào tạo cái đấy”. Chưa biết sẽ ra sao nhưng mình cũng rất háo hức.

Nhiều người nghĩ Học viện Ngoại giao thiên về Ngoại giao, trong khi không phải tất cả sinh viên tốt nghiệp ra trường đều thi vào Bộ Ngoại giao hay Học viện Ngoại giao để làm việc, đó có phải là một hạn chế?

Công bằng mà nhìn nhận thì điều đó chưa hẳn đúng. Từ năm 2008, Học viện Ngoại giao đã chuyển hướng đào tạo đa dạng ngành nghề, không bó gọn trong lĩnh vực Ngoại giao nữa. Giờ chúng ta đã có: chính trị, ngoại ngữ, luật, kinh tế, truyền thông. Có đến năm ngành cho các bạn thỏa sức lựa chọn.

Và từ năm 2010 Học viện Ngoại giao có thêm khoa truyền thông quốc tế. Điều này dường như xuất phát từ một thực tế là rất rất nhiều sinh viên Ngoại giao làm trong các lĩnh vực báo chí, truyền thông sau khi ra trường và thậm chí là cộng tác viên ngay khi còn là sinh viên của Học viện. Vì vậy sự ra đời của khoa truyền thông đã đáp ứng tốt nhu cầu đấy.

Và không chỉ ngoại giao, Học viện Ngoại giao còn giúp sinh viên rèn luyện kĩ năng mềm, kĩ năng cứng, các kiến thức nền tảng, các lĩnh vực liên quan.

Hiện nay có một thực trạng là nhiều sinh viên ngoại ngữ e ngại sử dụng ngoại ngữ, bạn có ý kiến gì?

Là sinh viên học ngoại ngữ, mà đến năm hai năm ba lại không dám giao lưu với người nước ngoài thì đó quả là một điều đau buồn. Bởi lẽ học mà không dùng thì chúng ta học làm gìJ

Theo cá nhân mình, điều này xuất phát từ chỗ tâm lý sinh viên không được tự tin, chưa mạnh dạn tiếp xúc với thế giới bên ngoài, chưa chủ động. Nhưng đáng mừng là ở Học viện, các khóa sau càng ngày càng năng động, càng tự tin.

Lấy kinh nghiệm của bản thân, mình cảm thấy không có gì phải e ngại khi nói chuyện với người nước ngoài. Là người nước ngoài, người ta muốn có một người từ đất nước khác nói được thứ ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Cũng như người Việt chúng ta vậy. Nên bạn cứ chủ động, người ta rất mừng, vui vẻ và hào hứng nói chuyện với chúng ta. Hoàn toàn không có gì phải ngại ngần. Cốt lõi là chúng ta phải vượt qua bản thân.

Tất nhiên, để giao tiếp tốt, bạn phải chuẩn bị cho mình nền tảng khá tốt, vốn ngoại ngữ khá tốt. Học tập tốt, nhận ra khả năng của mình, vượt qua chính mình và làm chủ bản thân.

Trở lại với câu chuyện của riêng mình, bạn có đặt ra cho mình những mục tiêu trước mắt và dài hạn?

Năm ba này mình sẽ cố gắng đạt thành tích tốt để năm tư có thể ung dung viết được luận văn. Xa hơn nữa, mình muốn đi du học ở Trung Quốc tại Đại học Phúc Đán. Nhưng đến giờ phút này mình vẫn chưa biết là những dự định của mình sẽ đi về đâuJ.

Tại sao bạn lại chọn Đại học Phúc Đán?

Đó là một ngôi trường khá lâu đời, có tiếng tăm, việc tiếp nhận lưu học sinh quốc tế nổi tiếng là chuyên nghiệp. Ngôi trường này có đào tạo thạc sĩ chuyên ngành Quan hệ Quốc tế. Nó lại nằm ở thành phố Thượng Hải, một thành phố năng động và phát triển. Và mình cũng rất thích Thượng Hải nữa.

Không ít bạn sinh viên chỉ mong muốn ra trường để kiếm một công việc có thu nhập ổn định, tại sao bạn lại muốn tiếp tục nghiệp bút nghiên?

Mình sợ phải đi làm:). Đang là sinh viên nên mình cảm thấy rất thoải mái và sung sướng vì không phải lo lắng cơm áo gạo tiền. Và cũng chính vì đang là sinh viên, nên việc ý nghĩ đi làm là một cái gì đó rất to lớn. Cho nên với mình, việc học tiếp tục sau đại học là ưu tiên hàng đầu.

Có đúng không khi mình nói bạn đang trốn chạy để khỏi lao động?

Ý kiến của bạn đúng là làm mình chột dạJ Tất nhiên là mình cũng muốn đi làm để kiếm tiền. Vì mình cũng thích tiền màJ Nhưng bản thân mình thấy việc học hiện tại chưa đủ để làm việc đối với môi trường lao động khắc nghiệt. Trốn chạy, ừ đó cũng là một phần, nhưng phần quan trọng còn lại là mình muốn trải qua rèn luyện tại nước mà mình đang học ngôn ngữ đấy. Đó là một cái gì đó mà bạn chỉ có được chỉ khi bạn học ở nước đó. Đó là động lực để mình học lên nữa. Ngoài ra, mình muốn trau dồi thêm nữa vì theo mình nhận thấy hiện nay kể cả khi bạn đã là thạc sĩ thì cũng chưa là gì so với nhiều người. Vì vậy, trau dồi thêm chuyên môn cho bản thân mình nghĩ đó là lựa chọn sáng suốt. Đó là còn chưa kể đến việc bằng cấp là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác . Mình muốn chuẩn bị cho bản thân thật tốt để không bị ngợp khi vào đời.

Một câu hỏi cuối, đặt chân vào Học viện Ngoại giao, bạn đã từng nghĩ hay mơ ước sau này làm việc ở Bộ Ngoại giao hay đại sứ quán của Việt Nam tại Bắc Kinh, Trung Quốc?

Tước kia, mình đã từng nghĩ và đã mong muốn như vậy. Nhưng sau này, khi đã là sinh viên của Học viện, chuyên ngành chính trị, mình lại không muốn làm những công việc mang nhiều màu sắc chính trị. Mình yêu thích truyền thông, văn hóa, phong tục tập quán hơn. Với mình, giờ đây làm việc ở đâu không quan trọng nữa. Mà mình hy vọng công việc tương lai của mình sẽ đáp ứng nhu cầu và khả năng của mình: sử dụng ngoại ngữ, thực sự yêu thích, đam mê và cống hiến và mang lại khoản thu nhập tương đối.

Kết thúc buổi trò chuyện với Lê Vũ Mạnh, chúng tôi hiểu được phần nào độ dày của cái kính cận trên gương mặt hao hao gầy ấy. Nói đến Quảng Nam nhiều người nghĩ ngay đến câu chuyện Phố Cổ Hội An. Với chúng tôi, sau ngày hôm nay, chúng tôi có cảm kĩ rằng với các bạn sinh viên khoa Trung nói riêng và Học viện nói chung, nhắc đến Quảng Nam sẽ là nhắc đến một Lê Vũ Mạnh và nhắc đến một nền giáo dục của Học viện Ngoại giao.

Còn bạn, ý kiến của bạn ra sao? Bạn đã sẵn sàng là người kế tiếp?